Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow Cảm xúc khi dự hội nghị (Thích Nữ Phương Minh)
Cảm xúc khi dự hội nghị (Thích Nữ Phương Minh) PDF In E-mail
Người viết: Administrator   
06/01/2010

CẢM XÚC KHI DỰ HỘI NGHỊ SAKYADHITA TẠI THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH

* Thích Nữ Phương Minh     

          Tôi được Ban giám hiệu Trường Cao đẳng Phật học Bạc Liêu cử đi dự Hội nghị Nữ giới Phật giáo Thế giới lần XI tại Thành phố Hồ Chí Minh - Việt Nam. Tổ chức tại nhà Văn hóa truyền thống Phật giáo chùa Phổ Quang. Đây là lần đầu tiên Nữ giới Phật giáo Việt Nam được nhà nước cho phép đăng cai tổ chức với tầm cỡ quốc tế gồm 41 nước trên thế giới về tham dự. Hội nghị diễn ra thật qui mô và hoành tráng, nhìn qua từ khâu khánh tiết cho đến lực lượng phiên dịch, khâu ẩm thực, khâu  triễn lãm… mỗi khâu đều rất chu đáo, gọn gàng, sạch sẽ và trang trí rất đẹp. Nhất là khâu “Triển lãm” do các đơn vị đặt trách Phân ban Ni giới các tỉnh cùng tham dự.

 

Mọi đơn vị đều triển lãm theo đặc sản riêng của mình: Cà Mau trưng bày về “chiều Cà Mau”, Bạc Liêu thì có “muối Bạc Liêu”, Nha Trang thì có “Trầm hương”, Vũng Tàu có thư Pháp, tranh vẽ, ở Thành phố Hồ Chí Minh thì trưng bày: kinh sách, tự điển Phật học… mọi thứ đều đập vào mắt tôi thật bất ngờ và khâm phục. Vì lần đầu tiên tôi mới thấy triển lãm do Phật giáo tổ chức, làm tăng thêm vẻ đẹp của Hội nghị cũng như giúp các đại biểu trong và ngoài nước về tham dự, có những giây phút thư giản sau khi nghĩ giải lao.
          Trong thời gian dự Hội nghị tôi được nghe các bài tham luận do các nước trình bày và nêu cao tấm gương lỗi lạc của người phụ nữ nước mình. Qua các bài tham luận, tôi rất xúc động khi nghe được Ni giới các nước còn gặp nhiều khó khăn, nhất là ni giới Ấn Độ. Một đất nước Ấn Độ rộng lớn và đây cũng là nơi Đất Phật thành đạo mà con số Tỳ kheo Ni quá khiêm tốn, hiện giờ chỉ có 50 vị xuất gia. Họ hãnh diện vì là nơi Đất Phật, nhưng họ đau xót vì số lượng Tỳ kheo Ni quá ít. Họ kêu gọi Hội nghị làm sao giúp cho họ cũng như các nước khác có được phương tiện và nhân lực để họ cũng phát triển như các nước khác, đem giáo lý Phật pháp đến với đất nước họ.
          Hội nghị còn tổ chức học nhóm qua rất các đề tài rất hay, nhưng nhiều đề tài quá tôi không biết lựa chọn đề tài nào. Cuối cùng tôi cũng chọn được cho mình đề tài “nghệ thuật lắng nghe tiếng nói từ trong tâm” quả là một đề tài hay, người thuyết trình là một giáo sư tiến sĩ người nước ngoài, do vậy, nên tôi chỉ nghe và hiểu nhưng gì do thông dịch viên phiên dịch. Tôi rất thích khi cô nói và diễn tả bằng một con sư tử và con thỏ bằng vải. Lời nói dự thi cô đưa con sư tử lên, lời nói êm dịu thì cô đưa con thỏ lên, trông rất là linh hoạt và dễ hiểu. Nghệ thuật lắng nghe quả là một đề tài hay, tôi nghĩ bấy lâu nay do mình không rèn luyện lắng nghe, nên tâm mình xao động, không an lạc. Tập lắng nghe cũng là một phương pháp rằng luyện giúp chúng ta nghe lại tiếng nói từ trong tâm của mình, nó muốn gì? Từ đó mới tránh được những phiền não rắc rối từ trong tâm khởi lên.
          Tôi lại nghe một đề tài phong phú và gần gủi đó là “Ái ngữ”, đề tài này thật là hấp dẫn, thu hút tất cả hội trường đồng vỗ tay phát biểu. Mọi người nói lên từ một khía cạnh của lời nói ái ngữ. Tôi như được mở rộng tầm mắt. Không ngờ Hội trường sôi nổi khi người này phát biểu, người kia phát biểu. Ai cũng tham gia vào đề tài này. Có những câu chuyện trái ý nghịch lòng cũng được đưa ra mổ xẽ như: một cô gái đi chợ mà quên trả tiền. Khi nhớ lại cô trở lại trả tiền cho chủ bán, cô nghĩ sẽ được lời cảm ơn, nhưng cô không ngờ bị bà ta đánh túi bụi và còn la lên cho mọi người biết đây là “ăn trộm”. Hoặc có những câu chuyện kể về sự thật của cuộc đời do căn bệnh ung thư. Họ cần những lời nói thật để họ chuẩn bị khi ra đi và cũng có những trường hợp phải dấu đi vì tâm lý họ yếu. Tất cả những trường hợp nào nên dùng lời nói gì, đã được mọi người đều mổ xẽ cặn kẽ. Tuy nhiên không phải chỉ một hai giờ mà nói hết ý nghĩa của lời nói đẹp. Nhưng kết luận lại thì “lời nói đẹp là lời nói đầy đủ chân – thiện – mỹ và đem lại lợi ích cho mình và mọi người.
          Mọi buổi Sáng hội nghị tổ chức ngồi thiền, do các nước khác trình bày về thiền quán của mình. Tôi cũng tham dự và tôi cũng rất thích đề tài thiền quán của mình. Tôi cũng tham dự và tôi cũng rất thích nhiều đề tài thiền quán khác nhau. Tất cả như bổ sung và giúp tôi hiểu biết thêm trong sự tu tập của mình.
          Tôi rất cảm ơn Hội nghị và cảm ơn Ban Giám Hiệu Trường Cao đẳng Phật học Bạc Liêu đã cho tôi tham dự Hội nghị này. Tôi sẽ cố gắng trong phạm vi sức lực của mình để truyền lại những lời hay ý đẹp mà Hội nghị đã cho tôi biết. Và tôi cũng rất vui khi nhận biết mình là thành viên của Hội Sakyadhita “Những người con gái của Đức Phật”. Và qua lần Hội nghị này tôi rất lấy làm tiếc khi một danh Ni  của tỉnh Bạc Liêu đã có công xây dựng và mở lớp Phật học ni đầu tiên ở Nam bộ. không được nêu lên trong hội nghị.

 

 

Cập nhật ( 09/01/2010 )
 
< Trước   Tiếp >

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online