Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạc Liêu arrow Lâm Tẻn Cuôi, người vượt qua số phận (Nguyễn Thanh Nhã)
Lâm Tẻn Cuôi, người vượt qua số phận (Nguyễn Thanh Nhã) PDF In E-mail
Người viết: Nguyễn Thanh Nhã   
04/04/2010

LÂM TẺN CUÔI – NGƯỜI ĐÃ VƯỢT QUA SỐ PHẬN ĐỂ LÀM GIÀU VÀ LÀM THƠ

* Nguyễn Thanh Nhã

“Nếu không có thơ, cuộc sống của tôi sẽ vô vị. Với tôi, thơ là một phép màu kì diệu… Thơ đã giúp tôi cùng chiếc xe lăn nhỏ này vượt dốc, vươn dốc tới thành công như ngày hôm nay…”.  Tác giả Vũ Khánh trong bài : “Gã tàn phế mang tâm hồn thi sĩ” đăng trên “Nguyệt San nông thôn ngày nay” 7-2009 đã thuật lại câu nói này của nhà thơ, nhà doanh nhân Lâm Tẻn Cuôi khiến tôi tìm hiểu về cuộc đời và sự nghiệp của một con người đã vượt qua số phận nghiệt ngã từ thời thơ ấu để trở nên một nhà thơ có tên tuổi trong ngành văn học nghệ thuật của tỉnh Bạc Liêu, đồng thời cũng là một doanh nhân thành đạt giàu cá tính trên thương trường đồng bằng sông Cửu Long trong thời kỳ đổi mới.

         Là người Việt gốc Hoa, Lâm Tẻn Cuôi chào đời năm 1951 tại Bạc Liêu, là con út trong một gia đình lao động nghèo, cha anh một nắng hai sương trên chiếc xe kéo, mẹ anh mua gánh bán bưng để nuôi bốn đứa con bé bỏng bằng mồ hôi và nước mắt của mình. Nhưng bất ngờ, một số phận nghiệt ngã sớm đến với anh từ lúc mới lên bốn tuổi, cơn sốt bại liệt đã quật ngã anh làm hai chân anh và cánh tay phải bị liệt hoàn toàn. Vì thương con gặp điều bất hạnh, gia đình đã dành hết tình thương yêu chăm sóc anh và cũng chính từ nghị lực của mình, anh đã vượt lên được số phận nghiệt ngã để trở thành con người có ích cho xã hội trên chiếc xe lăn đã theo anh đến nay gần ngưỡng cửa lục tuần.

Có một vốn liếng chữ nghĩa để làm hành trang dấn bước vào đời cho đến ngày hôm nay đối với con người tật nguyền như Lâm Tẻn Cuôi thật là một cực hình, và cũng là một sự may mắn kỳ diệu không ai ngờ được. Đó là vào năm 8 tuổi, vì thương em, hai người anh ruột tên Lâm Trấn Vinh và Lâm Trấn Bình đã chở anh trên chiếc xe đạp cũ kĩ có chiếc nệm đưa anh đến trường làng mỗi ngày, nhưng sau khi hết cấp một vì không có điều kiện đi xa nên phải nghỉ học. Anh lại được may mắn nhờ một cô giáo thấy anh có trí thông minh, ham học nhưng hoàn cảnh quá khó khăn nên tự nguyện đến nhà anh dạy kèm trong những lúc thì giờ rỗi rảnh, nhờ đó mà anh cố gắng theo đuổi hết chương trình cấp 3. Trong các môn học, anh giỏi về văn, và đó là cái vốn để anh trở thành nhà thơ được mọi người mến mộ.

Và có lẽ, vì nhớ ơn cô giáo đã hy sinh thì giờ quý báu tận tình hướng dẫn cho mình trở thành người có học vấn từ thời thơ ấu, nên nhà thơ Lâm Tẻn Cuôi đã có bài thơ : “Cô giáo trường quê” và tác phẩm “Tiếng hát học trò” được ấn hành vào năm 2006.

“Cô giáo trường quê đi cầu khỉ

Ao bà ba, tóc thắt đuôi gà

Dép lê bùn đất khi mưa ướt

Hai buổi đi về chẳng ngại xa!

 

Học trò đen nhẻm dăm mươi đứa

Trường lá đơn sơ gió bốn bề

Nhếch nhác nghe lời cô giáo dạy

Mắt nai ngơ ngác – cứ tròn xoe

 

Cô giáo trường quê lòng giản dị

Cơm khô, kho quẹt, nước thay canh

Vẫn vui dìu dắt đời thơ trẻ

Tiếng học ê a đượm nghĩa tình!

 

Vừa là cô giáo, vừa là chị

Tấm lòng yêu trẻ thật bao la

Cô – trò quấn quít thương thương lạ

Có đỡ buồn quanh nỗi nhớ nhà”

Lời thơ mộc mạc, hình ảnh bình dị, hơi thơ phảng phất mùi hương rạ đồng quê, khiến cho người đọc liên tưởng ngay đến mái trường chốn quê nghèo ngày nào trong thời bao cấp và cái giá trị của bài thơ là nói lên được tấm lòng yêu nghề, yêu trẻ của các cô giáo từ địa phương xa được phân công về đây để làm công việc trồng người cho đất nước mai sau, nhà thơ Lâm Tẻn Cuôi đã cho ta thấy sự thành công của anh trên con đường nghệ thuật thơ ca.

Hiện nay Lâm Tẻn Cuôi là hội viên Hội văn học nghệ thuật tỉnh Bạc Liêu.

Các tác phẩm đã xuất bản:

- Về miền Hoa Nắng. NXB Cà mau 2004

- Tiếng hát học trò. NXB Phương Đông 2005

- Thời trăng cũ. NXB Phương Đông 2006

- Bóng chiều pha.i NXB Văn nghệ 2007

- Từ thuở mưa bay. NXB Hội nhà văn 2009

Từ ngày rời xa thôn quê, đồng ruộng của chuỗi ngày trong mái lá nhà nghèo thời thơ ấu, ra sống ở phố thị đêm về dưới ánh sáng điện năng, người xe nhộn nhịp, nhà doanh nghiệp Lâm Tẻn Cuôi không khỏi ngậm ngùi mỗi khi nhớ lại những hình ảnh của miền quê cũ: cây cầu khỉ bắt qua hai bờ kênh mà bóng dáng người con gái áo tím ngày nào chỉ còn là ảo ảnh; những mùa xuân cội mai vàng trước sân hé nụ, đơm bông, đến cả con còng gió ngoi mặt bùn bò lên lúc nước ròng của dòng sông cũ và nhất là người mẹ hiền thân yêu từng năm tháng ngóng đợi đứa con về… tất cả đã in sâu vào trong ký ức nhà thơ. Và từ nguồn rung cảm của con tim, hình tượng trong thơ anh trở nên sinh động, cũng như người đọc cảm nhận được không thiếu chất lãng mạn trữ tình:

“Nơi đầu ngõ cánh mai vàng đã nụ

Em có về quê cũ đón xuân chăng

Nơi nỗi nhớ miên man hồn thương mãi

Một thời ta áo trắng mộng mơ thầm

 

Nơi đáy sông nước ròng con còng gió

Ngoi mặt bùn nghiêng ngó mảnh trời xanh

Cơn sóng vỗ chợt giật mình lẩn khuất

Tiếc nuối thầm trong thoáng mắt long lanh

 

Nơi ta đứng riêng mình say gió lộng

Tóc thương đầy em thả nỗi buồn vui

Đêm trăng sáng ai tìm vì sao lạc

Hoa quỳnh hương thoang thoảng nét môi cười!

 

Nơi sóng vỗ mạn đò ngang dọc bến

Mỗi chiều đưa tan học nắng rưng rưng

Ngọn dừa khỏa chập chùng niềm say mộng

Bến sông xưa văng vẳng tiếng tơ lòng…

         

          Ta ra phố bỏ trăng vàng bóng liễu

Rặng bần xanh hoa đỏ cứ băn khoăn

Nơi ngọn trúc mẹ hiền ta đứng đợi

Mỗi mùa xuân bóng xế lại nghiêng tầm

 

Em có về giúp tôi nhen chút nắng

Gởi thời mơ áo trắng nẻo bạn bè

Thêm chút gió xuân thì thời trai trẻ

Chuyển giao mùa thế hệ bóng trường quê

 

Em có về nếu còn mưa chốn đó

Nhớ tìm khơi lại chút thoáng mưa xuân

Chân cuống quít chạy đùa không ướt tóc

Thời mơ qua lất phất giọt mưa phùn…

 

Nơi đầu ngõ nụ mai vàng đã nở

Em có về quê cũ cố đừng quên

Niềm xa quê tôi nỗi lòng canh cánh

Gởi cùng em năm tháng mộng không thành”

                                 (Về quê cũ)

 

Trong bài thơ, ngoài những hình ảnh nhà thơ đã mô tả theo hồi ức của mình với cảm xúc thẩm mỹ của nghệ thuật và tính ẩn dụ rất tinh tế, mà tôi cảm nhận được ở câu: “Nơi ngọn trúc mẹ hiền ta đứng đợi, mỗi mùa xuân bóng xế lại nghiêng tầm”… Tại sao ở đây, me anh không tựa cửa hay dưới bóng cây nào nơi đầu ngõ để ngóng chờ con, mà lại là “nơi ngọn trúc”… Phải chăng, anh ví bà mẹ hiền mình như ngọn trúc già… mà trúc là hình tượng của người quân tử “tiết thực tâm hư”… nhờ lòng thương của mẹ hiền anh đã lớn lên trong số phận nghiệt ngã từ lúc mới chào đời – hiền mẫu có khác nào quân tử mẫu – vì khi nuôi dưỡng anh, mẹ không nghĩ rằng để sau này anh thành đạt để trả lại công ơn của bà, đối với anh lúc bấy giờ - đó chỉ là ảo tưởng… Nhận thức được như thế, mới thấy tình thương của mẹ đối với anh ngày nào thật là bao la, sâu đậm dường nào. Và người cha cũng đã góp phần tạo anh nên người thành đạt hôm nay với những lời dạy bảo điều hay lẻ thật, cách đối nhân xử thế đúng với đạo lý làm người mà anh đã coi như lời giáo huấn quý báu còn hơn vàng ngọc: “Con hãy cố gắng hoàn thiện cuộc sống của mình cho tròn vẹn trước và khi tạm ổn định được và khi đã có thể con nên nghĩ đến  giúp đỡ người khác!”. Phải chăng, đó cũng là đức độ của một người quân tử!

Đặc biệt, thơ anh còn giàu tính nhân bản. Bởi vì, anh luôn đồng cảm những ai đã có mảnh đời bất hạnh như mình, quá khứ đau thương hằn sâu trong lòng anh qua nhiều năm tháng, nên khi đối diện với cảnh ngộ đau thương của người khác, anh không khỏi xúc động, nghẹn ngào:

“Em bé co ro vào trốn bão

Tay cầm giỏ đệm đựng lư hương

Tấm thân tiều tụy chiều giông gió

Khép nép sân trường tạm náu nương

 

Mẹ em mới mất tuần trăng trước

Nước mắt còn hoen ánh mắt buồn

Cha bỏ em đi không trở lại

Mẹ hiền ốm yếu nỗi thương con…

 

 

 

Thân em khốn khó từ khi ấy

Bắt ốc, mò cua giúp mẹ đau

Tuổi thơ trải nang bên bờ biển

Gió táp mưa sa lắm dãi dầu

 

Cuồng phong bỗng ập lên thân trẻ

Nước cuốn triều dâng mái lá nghèo

Gia tài chỉ chiếc lư hương mẹ

Mang theo trốn bão bước gieo neo!

 

Giữa sân tị nạn hồn nhao nhác

Em ngồi khấn mẹ tủi  niềm đau

Mắt nhìn thăm thẳm phương trời cũ

Mai này em biết phải về đâu?

 

Về đâu giữa nỗi đời cơ cực

Trong hồn thơ trẻ lắm bơ vơ

Dẫu đời nhân ái dang tay đón

Dễ đâu bù đắp mẹ hiền xưa

 

Mẹ thương con trẻ đời lam lũ

Ngóng cha biền biệt góc chân mây

Trước lúc xuôi tay không nhắm mắt

Đâu ngờ thân trẻ chịu thiên tai!

 

Giọt lệ lăn dài thêm nhợt nhạt

Giõ lư hương mẹ trĩu vai gầy

Em vác niềm đau tìm trốn bão

Cha ở nơi nào cha có hay?”

(Em bé trốn bão)

Từ sự đồng cảm trước những mảnh đời bất hạnh mà sau khi đã là một doanh nhân thành đạt, nhà thơ Lâm Tẻn Cuôi đã tích cực trong các công cuộc từ thiện, được mọi người biết đến tấm lòng nhân hậu, thương người của anh như: giúp đỡ các học sinh nghèo hiếu hoc, những em bé lang thang cơ nhỡ, những bạn bè gặp cảnh ngộ hoạn nạn, khó khăn…

Trong cuộc đời của mọi người, ai cũng có một thời đã qua để hồi tưởng, để nhớ nhung, trong đó lẫn lộn nhiều nỗi vui, buồn mà suốt đời không thể nào quên được. Do đó, khi đọc thơ của nhà thơ, doanh nhân Lâm Tẻn Cuôi tôi cảm thấy cái nhớ của anh nó gắn liền với mảnh đời bất hạnh mà anh đã vượt qua và thơ chính là sức mạnh giúp anh làm điều kì diệu đó… Vì vậy, mà các tác phẩm đã ra đời của nhà thơ đều có cái tên thuộc về quá khứ, rõ nét nhất là “Thời trăng cũ”, “Bóng chiều phai”, “Từ thuở mưa bay” trong đó, càng đậm chất lãng mạn, trữ tình, nên lời thơ bóng bẩy, hơi thơ phảng phất mùi hương của các loài hoa sắc màu kiều diễm. Phải chăng, tình yêu quê hương, tình yêu người con gái nào đó từ thuở thiếu thời, xen lẫn tình bạn, tình người, đã tạo nên nguồn cảm xúc thẫm mỹ trong tâm hồn nhà thơ, làm cho chất lượng của thơ dường như đến độ chín mùi, thăng hoa hơn trước. Và sự thăng hoa ấy, người đọc đã thấy rõ những dòng thơ lục bát của tác giả:

“Thực ra chẳng có gì đâu

Cái thời trăng cũ qua cầu lắt lay

Tôi đi nửa chặng đường dài

Mới hay em đã xa ngoài dặm khơi…

 

Cái thời ta bước sóng đôi

Bần chua, khế ngọt, khoai bùi có nhau

Bóng trang vưà xế ngang đầu

Thoắt em đã bước qua cầu gió bay

 

                                 Ví dầu còn mãi thơ ngây

                                 Cho ta sống lại tháng ngày mộng mơ

Đến chi cái phút tình cờ

                                 Đưa tay rồi lại bất ngờ rụt tay

 

           Thế là lá phất phơ bay

                                 Thế là gió quẩn hờn mây bềnh bồng

                                 Thế là ta cứ ngập ngừng

                                 Đến khi ngoảnh lại đã buồn chân mây…

 

Phải chăng có chút hao gầy

Ru từng phiến nhớ tháng ngày đong đưa

Trăng dường dấu chấm lửng lơ

Cứ chờ nỗi nhớ người xưa tìm về!”

(Thời trăng cũ)

Không có gì đẹp cho bằng hình ảnh người yêu xưa hiện về bên gối mộng hằng đêm. Hình ảnh đẹp ấy đã tạo nên những tứ thơ hay và mới lạ. Trong thơ của Lâm Tẻn Cuôi đã có những tứ thơ như thế. Nó phát xuất từ tâm trạng của con người đã yêu và sau thời gian xa cách gặp lại người yêu thì hoàn cảnh, số phận cả hai đã thay đồi – mỗi người có cuộc sống riêng tư nên cái giây phút gặp gỡ tình cờ ấy cảm thấy ngỡ ngàng, không còn tự nhiên như ngày nào cùng sánh đôi nhau thầm thì những lời tâm tình mặn nồng, đằm thắm:

 … “Ví dầu còn mãi thơ ngây

Cho ta sống lại tháng ngày mộng mơ

Đến chi cái phút tình cờ

Đưa tay rồi lại bất ngờ rụt tay!”

(Trích: Thời trăng cũ)

Và nỗi nhớ của nhà thơ không chỉ dừng lại ở nơi quê cũ, trường xưa mà còn những nơi anh đã đi qua, từng in sâu trong hồi ức nhiều kỉ niệm êm đềm. thơ mộng.

“Bạc Liêu bây giờ chiều hay mưa

Đường mơ hun hút gió không mùa

Tôi về ngõ vắng khơi niềm nhớ

Tháng mười em có ướt hồn xưa

 

Cà Mau phương trời nắng hay chăng

Từ em xa cách bóng mây thầm

Bay lang thang mãi chưa về phố

Phố đã hoa vàng mưa lâm thâm

 

Bạc Liêu bây giờ hương trong cay

Đường me lá rụng phủ vai gầy

Và em từ độ vàng hoa cúc

                                 Tôi cứ tìm tôi trong mắt cay…

 

Ai gợi chiều vơi nắng nhạt màu

                                 Cho đời man mác nỗi lòng nhau

Tôi về gởi chút nồng hương cốm

Cảm nhận mùa thơm em Cà Mau”

 

                                  (Hương cốm trong “Bóng chiều phai”)

Thả nỗi nhớ lang thang hết nơi này đến nơi khác, Cuối cùng trở về nơi mình đang sinh sống, và đây cũng đầy ắp tình yêu – yêu người, yêu các ngõ đường trong phố thị nhỏ…xinh xinh… đối với nhà thơ – phong cảnh hữu tình:

“Thị xã mình còn sót lại cơn mưa

Nên gió cuốn một hồn tôi áo trắng

Ta trú mưa tình cờ bên hiên vắng

Không quen nhau sao tim rộn muôn chiều…

 

Thị xã mình ngõ phố chẳng bao nhiêu

Loanh quanh mãi lại trở về bến cũ

Cổng nhà em lao xao hoa giấy đỏ

Sao im lìm khép mãi nỗi niềm tôi

 

Thị xã mình hối hả nhịp đời vui

Dân xứ biển mặn mòi lòng hiếu khách

Tôi lang thang ngõ nhà em, tự trách

Cửa sổ lặng im chẳng mở bao giờ

 

Thị xã mình có một lối nói thơ

Có xuất xứ một bài ca vọng cổ

Tôi lấp vấp giữa muôn chiều lá đổ

Cứ gọi thầm em yêu dấu Bạc Liêu!”

    (Thị xã tôi yêu – trong “Bóng chiều phai”)

Nếu người đọc tinh ý sẽ cảm nhận được từ tác phẩm đầu tiên đến tác phẩm thứ 5 xuất bản mới đây “Từ thuở mưa bay” của nhà thơ, doanh nhân Lâm Tẻn Cuôi tức Lâm Trần Khuê, dù khoảng cách ra đời tròn năm tuổi (2004-2009) ngôn ngữ trong thơ, chất thơ có phần đổi mới, nhưng đề tài sáng tác không mới, vẫn là tình yêu nơi chôn nhau cắt rốn, trường cũ, bạn bè xưa và cả người yêu của mối tình đầu đời đầy thơ mộng – có mới chăng là dấu ấn những nơi anh đã đi qua khi đã trở nên một doanh nhân thành đạt. Từ đây, hồn thơ, tứ thơ thanh thoát, nhẹ nhàng, mặc dầu anh đã rất thành thực khi nhận dạng thơ mình:… “Tôi không thể đi đâu xa, cả đời với bốn bức tường. Thơ tôi như là kỉ niệm xưa lắm, xa lắm, tưởng tượng ra mà viết…” như thế, ta mới thấy trí tưởng tượng của anh thật vô cùng phong phú, chẳng khác nào ý tưởng, cách thức trong kinh doanh của anh cũng rất tinh tế, nhạy bén mới trở thành một ông chủ của nhiều cửa hiệu thương mại

 

 … “Ta chẳng dám bước qua – từ góc
                                   khuất cuộc đời…

Rồi kết cuộc:

                                  … Tình vô vi trong tâm tưởng

Và em chỉ là bóng mộng cứ chơi vơi…”

Phải chăng, trong đêm chúa Giáng Sinh nghe hồi chuông giáo đường, nhà thơ cũng tưởng tượng một hình bóng người con gái – tín nữ của Chúa giữa dòng trẩy hội mừng Chúa Hài Đồng trong máng cỏ, chuồng chiên của hơn hai ngàn năm về trước:

“Chuông giáo đường vọng tiếng ngân nga

Em gót chân son áo lụa là

Đêm Chúa ra đời – đêm trẩy hội

Dòng người chen chúc nguyện hương xa…

 

Tôi như chiên lạc thảo nguyên buồn

Cỏ ngút chân trời heo hút sương

Gặp em như trái đang mùa chín

Lẩn thẩn mơ hoài ai biết không!

 

Ngã rẽ nhà em góc giáo đường

Đài trang dáng nhỏ bước thương thương

Kìa em máng cỏ đêm linh hiển

Cành thông sáng rỡ mộng thiên đường?

 

Thánh thiện vô cùng ánh mắt em

Giáng sinh xiêm áo lộng hoa đèn

Tôi người ngoại đạo nhìn em bỗng

Tin rằng Chúa đã ngự trong tim”

(Giáng Sinh)

Trong những năm gần đây, với chiếc xe lăn chở đầy thơ, Lâm Tẻn Cuôi đã có cuộc viễn hành viếng thăm một số nơi trên đất nước. Ở Miền Bắc, hai lần anh ra Hà Nội, đến cố đô Hoa Lư – Ninh Bình, Nam Định, Vinh, Hạ Long, Thái Bình, Lạng Sơn… tại mỗi nơi anh đều có cảm hứng làm thơ, tất cả gần 400 bài, một con số không nhỏ. Nhưng chất lãng mạn trong tâm hồn nhà thơ chỉ có nhiều cảm xúc khi đối diện cảnh nên thơ, thì lời thơ mới bềnh bồng, sâu lắng:

                                  “Cà phê đắng giữa dòng suy tưởng

Quán chiều hôm lắng đọng muộn phiền

Và đây, ta hãy cảm nhận trí tưởng tượng của nhà thơ:

 “Anh kéo một ngăn tủ hồn mình

Tưởng tượng

Em là thảo nguyên xanh ngút mắt

Con chiên lạc đàn ngơ ngác gọi chiều buông

Thảo nguyên xa lạ - thảo nguyên buồn

Em ấp ủ gì trong lòng cỏ ướt

Gió chiều hun hút

Bóng tà dương chực nhá nhem…

 

Anh kéo một ngăn tủ hồn em

Lại tưởng tượng

Em là sóng nhấp nhô ghềnh đá

Gọi cánh chim hải âu săn tăm cá hồn anh

Biển muôn đời vẫn xanh

Còn tim anh cứ đắm chìm trong biển lạnh

San hô lòng hiu quạnh

Rong rêu đời trơn tuột nỗi niềm nhau

 

Anh kéo một ngăn tủ hồn đau

Cũng lại tưởng tượng

Đầm lầy không lối thoát

Những cuộc tình chôn chặt đã từ lâu

Sủi tăm kỉ niệm thậm xưng ngọt ngào

Để mắt nhìn nhau ngơ ngác

Hình như còn điều rất thật

Ta chẳng dám bước qua – từ góc khuất cuộc đời!

 

Anh kéo một ngăn tủ hồn người

Chỉ có thể tưởng tượng

Tình vô vi trong tâm tưởng

Và em chỉ là bóng mộng cứ chơi vơi”

Theo tôi nghĩ, những gì mô tả trong thơ tác giả cho là mình tưởng tượng ra – nhưng không phải thế - có lẽ đó là hồi ức của quãng đời bất hạnh đã qua mà do đó, kể cả mối tình đầu đời rất gần nhưng không thể nào với tới… là một điều rất thật đối với anh:

Xao xác lá chao nghiêng hồn mộng

Chợt sáng bừng một nét cười duyên!

Ai cho tôi nụ cười Gia Hội

Trong con tim lầm lũi lặng thầm

 

Để bỗng thấy niềm xưa trỗi dậy

Trên tuổi hồng ai đó bâng khuâng!

Mắt xa xăm cà phê giọt đắng

Nụ môi nào nở thắm lao xao

 

Giữa khoảnh khắc đáy lòng sâu kín

Khoảng cách nào xua thoáng chiêm bao?

Mắt lá khép trong dòng suy tưởng

Hãy cho nhau dẫu thoáng nghĩa tình

 

Xin còn mãi nụ cười Gia Hội

Để mơ màng chút nét duyên em!

(Nụ cười Gia Hội)

 

Người thi sĩ không sử dụng ngôn ngữ thường ngày, bởi vì ngôn ngữ đó không biểu thị hết cái không thể diễn tả” Expriner l’inesprimable (Danh từ của Rimbaud)… và ngôn ngữ thi ca là ngôn ngữ bí nhiệm. Vì thế, ý nghĩa chính là ý nghĩa ngôn ngữ thi ca, ý nghĩa chân lý thi ca…” Do đó, mà tôi nghĩ rằng, cảm nhận của mình đối với thơ Lâm Tẻn Cuôi có khi không khỏi có một sự chưa chính xác nào đó. Tuy nhiên, vẫn thấy được phần nào sức sống ngòi bút của nhà thơ gần trọn cuộc đời ngồi trên xe lăn, để tạo nguồn rung cảm từ con tim thành hằng bao tác phẩm đã được nhiều người thưởng thức mến mộ. Và thơ, đã cho anh đủ nghị lực vượt qua số phận để trở thành một doanh nhân nổi tiếng trên thương trường thời kỳ đổi mới của đất nước hiện nay, được UBND tỉnh Bạc Liêu bình chọn là người tàn tật thành đạt và được cử đi dự Hội nghị người tàn tật Châu Á – Thái Bình Dương tại Hà Nội năm 2000. Còn về thơ, anh đã nhận được giải thưởng khuyến khích cuộc thi thơ Đồng bằng sông Cửu Long lần 2.

Đặc biệt, về hạnh phúc gia đình anh có người vợ hiền đảm đang -  chị Võ Thị Tuyết Mai – người trợ lý đắc lực trong việc kinh doanh cửa hàng đông khách với thương hiệu “Lâm Nguyên Hưng” tại số 05 đường Trần Phú, thị xã Bạc Liêu. Ngoài ra, trong số 5 đứa con của vợ chồng anh, một đứa đã tốt nghiệp Đại học, đứa út vừa vào Đại học năm thứ 1, ba đứa còn lại đang cùng anh kinh doanh – sự nghiệp của anh chắc chắn sẽ có người tiếp tục sau này và tấm gương của người cha thành đạt một cách kỳ diệu sẽ giúp chúng nên người trong xã hội.

Cập nhật ( 27/09/2014 )
 
< Trước   Tiếp >

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !