Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow HỒI KÝ
HỒI KÝ PDF In E-mail
Người viết: ThanhHung   
01/08/2008

NHỚ CHUYẾN ĐI CỨU TRỢ

NẠN NHÂN BÃO LỤT MIỀN TRUNG

          Một hôm, vào khoảng hạ tuần tháng 11 năm 1971, tôi đang ngồi làm việc tại Văn phòng của Ban Trị sự Trung Ương Phật giáo Việt Nam Thiên Thai Giáo Quán Tông, bỗng nghe tiếng từ radio nhà bên cạnh cất lên: “ Mời quý thính giả nghe phần tin tức mới nhất về trận bão các tỉnh Miền Trung”.

         Tôi bước vội ra hành lang, nghe hết bài tường thuật, lòng đau đớn vô cùng. Đài phát thanh loan tin trận bão tàn phá thiệt hại đến 90 phần trăm hoa màu cũng như nhà cửa. Hàng ngàn đồng bào chết chóc, hàng vạn người chịu cảnh màn trời chiếu đất. Chính phủ đang kêu gọi sự hảo tâm, giúp đỡ của mọi tổ chức, tôn giáo, tư nhân, cũng như đoàn thể để xoa dịu đi phần nào đau khổ của đồng bào. Không thể làm ngơ trước cảnh thiên tai của đồng bào ruột thịt, tôi liền trở vào thu xếp công việc, rồi vội vã đáp xe xuống chùa Linh Phong, trình bày sự việc và nỗi khổ tâm của tôi, trước sự chết chóc và cảnh màn trời chiếu đất của Đồng Bào Miền Trung hiện tại cho Hòa thượng Tông Trưởng nghe.

          Nghe tôi trình bày xong, Hòa thượng Tông Trưởng động mối từ tâm, Ngài liền chỉ thị tôi về triệu tập buổi họp bất thường với tư cách tối khẩn, để tìm phương pháp giúp đỡ. Đồng thời Ngài bảo quý sư cô dọn cơm cho tôi ăn, vì đã đúng ngọ. Nhưng vì nhận được chỉ thị, tôi cảm thấy sung sướng, không nghe đói mặc dù từ sáng đến giờ tôi chưa kịp ăn uống gì. Tôi vội chối từ và xin phép Hòa Thượng trở về để thi hành sứ mệnh mà ngài đã giao phó. Hòa thượng cười buồn, vỗ vào vai tôi rồi bảo: “Con ráng cố gắng triệu tập phiên họp càng sớm càng tốt, vì cứu lụt cũng như cứu hỏa”. Dọc đường nhìn đồng ruộng bao la, những tia nắng thiêu đốt cháy da, tôi hình dung cảnh đồng bào đang sống trên nắng dưới nước không khác nào những cực hình nơi địa ngục tự nhiên tôi cảm thấy đau xót vô cùng. Nhìn kim đồng hồ xe chỉ tốc độ 70km một giờ, tôi vẫn thấy còn quá chậm.

          Về đến trụ sở, rất may là Hòa thượng Trị Sự Trưởng có mặt tại văn phòng. Tôi liền trình bày mọi việc cho Hòa thượng, Ngài vô cùng hoan hỷ liền chỉ thị tôi triệu tập gấp phiên họp bất thường trong vòng 48 tiếng đồng hồ. Tôi yêu cầu Hòa thượng ngồi chờ, tôi đánh văn thư xong trình Ngài ký. Buổi họp được triệu tập đông đủ, Ban Trị sự Trung ương và Tăng, Tín Đồ của Tông Phái. Tôi được Hòa thượng Tông Trưởng chỉ định làm thuyết trình viên để phúc trình sự việc. Xong phần trình bày, đại hội yêu cầu bầu ngay một ủy ban lo cứu trợ. Buổi họp đặt dưới sự chứng minh của Hòa thượng Tông Trưởng, Hòa Thượng Trị Sự Trưởng chủ tọa, tôi phụ trách thư ký. Sau hồi thảo luận sôi nổi, trong tinh thần vị tha và hoan hỷ, ủy ban được bầu: Chủ Tịch Hòa thượng Trị Sự Trưởng, phó Chủ Tịch Hòa thượng Bồ Đề, Pháp Quang, thư ký Đại Đức Huệ Hiền, Thủ quỹ Đạo hữu Tắc Lý, còn bao nhiêu là ủy viên vận động.      Hòa thượng Trị Sự Trưởng bảo tôi đứng ra kêu gọi sự đống góp nhân lực, tài lực và vật lực để lo việc cứu trợ. Câu :

          - “ Nhiễu điều phủ lấy giá gương

               Người trong một nước phải thương nhau cùng”

được tôi đem sử dụng hôm nay thật là đúng lúc. Sau phần thuyết trình của tôi, Đại đức Tắc Trụ xin có ý kiến và được thỏa mãn liền.

           Cổ ngữ có câu: “Chánh kỳ giáo nhơn dã thuận” nãy giờ Thượng Tọa Tổng Thơ ký thuyết trình cũng như kêu gọi khá nhiều mà chưa được ai đóng góp, vậy tôi xin đề nghị Thượng tọa nên đóng góp trước để làm gương cho chúng tôi. Dứt lời, Đại Đức nhìn tôi cười nửa miệng như muốn trêu tức. Biết Đại Đức chơi xỏ mình lại thêm bên ngoài anh chị em Tăng Ni sinh vỗ tay vang cả hội trường. Tôi liền trả miếng ngay: “ Đừng lo, Đại Đức chạy đua với tôi không thấu đâu, và nhớ tôi đến đâu, Đại Đức phải đến đó nghe?”. Tôi liền móc ra đủ mười ghim để lên bàn, một lần nữa hội trường đón nhận một tràng pháo tay hoan hô nhiệt liệt. Tôi xin yêu cầu Đại Đức phụ tá Tổng thư ký giữ đúng lời hứa, vì tôi đã đóng góp đúng theo đề nghị của Đại Đức, xin Đại Đức hoan hỷ đóng góp cho cân để làm gương”. Đại Đức nhà ta cười đau khổ, lẩm nhẩm: “ tại mình gieo gió thì phải gặt bão”. Đại Đức lục túi trong lẫn túi ngoài, kể cả túi mang trên cổ, chỉ cỏn vỏn vẹn 4570 đồng, liền bỏ cả ra bàn, vừa gải đầu gải tai nói câu nửa đùa nửa thật: Tôi chỉ còn có bao nhiêu đó, xin đóng góp cho hết lòng với trời phật, làm cả hội trường đều cười rộ. Tôi liền lên Micro tuyên bố Đại Đức Tắc Trụ đã đóng góp 4570 đồng không cắc thiếu xu, làm cho tất cả không nhịn được cười, nhờ vậy không khí buổi họp đóng góp thêm phần hào hứng. Lần lượt đến Hòa thượng Trị Sự Trưởng, Ban Trị Sự Trung Ương, cùng các vị Tăng, tín đồ trong Tông Phái thi nhau đóng góp. Mỗi lần có một vị đóng góp, tôi liền công bố trên Micro tỏ lời cảm ơn, đồng thời cũng hô hào cổ võ danh sách, và trình kết quả số tiền thu được để khuyến khích những người chưa đóng, làm cho cả hội trường vô cùng nhộn nhịp, kẻ hỏi phải chung góp bao nhiêu, người trả lời tùy hỷ làm cho bầu không khí huyên náo thêm lên và tất cả đều hưởng ứng, cho đến các Tăng, Ni sinh không có tiền cũng phải đi tìm bạn bè vay mượn để cùng nhau chung góp.

          Trong hàng Phật tử không thiếu vị nào, nhất là anh chị em Tăng, Ni sinh, đôn đốc khuyến khích, đến nổi phải chen lấn nhau để đáp lời kêu gọi của Ban tổ chức. Trong hàng cư sĩ, có đạo hữu Tắc Lý là người sốt sắng đóng góp nhiều nhất, về của cũng như công, tận tâm giúp đỡ trong công việc cứu trợ, chẳng những kêu gọi đôn đốc mà còn tình nguyện đứng ra vận động, và hứa cho mượn xe để đi miền trung cứu trợ. Ban tổ chức không ngớt lời cảm ơn và được hội trường tán dương công đức bằng những tràng pháo tay vang dội. Kết quả tài chánh thu được trong buổi họp là 293.670 đồng, tiếp đó chúng tôi yêu cầu quý vị hiện diện làm cổ động viên trong công cuộc cứu trợ và đã đuợc mọi người hoan hỉ chấp thuận. Buổi họp đã được bế mạc vào lúc 14 giờ cùng ngày, trong bầu không khí thân mật và vui vẻ.

          Tuần lễ đầu của cuộc lạc quyên đến ngày 17/11/1971, kết quả được hiện kim, hiện vật lối khỏang 1 triệu đồng. Phái đòan cứu trợ bắt tay vào việc, lúc 6 giờ sáng ngày 21/11/1971, do Hòa thượng Trị sự Trưởng kiêm Trưởng phái đòan đích thân hướng dẫn phái đòan gồm : Quý Hòa thượng chùa Bồ Đề, Pháp Quang, Pháp Liên, và quí TT, Đại đức : Đạt Pháp, Huê Hiền, Quảng Tường, về phía chư Ni có : Ni sư Long Nhiễu, Pháp Thiền, Cư sĩ có Phật tử Tắc Lý và 9 vị tháp tùng phái đòan lên đường ra Trung công tác đợt I. Trong thời gian một tuần, phái đòan gặt hái rất nhiều kết quả trong công cuộc cứu trợ. Trong phái đòan có Đại đức Huệ Hiền họat bát, tích cực và sốt sắng chịu mọi gian khổ hơn hết vì xe chật nên thầy ngồi trên các bao gạo, ở phía sau tay máy, tay loa, miệng hô hào cổ vỏ, khí thế hào hùng, trong công cuộc chỉ huy đòan cứu trợ.

          Khi khởi hành, phái đòan làm lễ cầu gia bị trước Tam Bảo, có rất đông Phật tử tham gia cầu nguyện và tiễn đưa phái đòan trong niềm hân hoan đầy phấn khởi. Rồi đòan xe từ từ chuyển bánh, làm cho hai lá Quốc kỳ và Phật kỳ phất phới tung bay, trong cơn sương mù còn bao phủ, giữa tiếng reo hò của đám trẻ vô tư, những cái vẫy tay của những người ở lại, cũng như đồng bào Phật tử ở hai bên đường. Trên xe phái đòan cũng đáp lại với nũ cười đầy tin tưởng, làm cho những ngưởi ở lại cũng cảm thấy nôn nao tiếc rẻ. Đòan xe lần lượt đến các tỉnh : Biên Hòa, Long Khánh, Phan Thiết, Phan Rí, Phan Rang và thẳng đến Nha Trang. Khi thành phố hiện ra, thì vầng kim ô cũng đã khuất bóng tự bao giờ. Phái đòan phải ghé vào Tịnh quang Ni Tự,do Sư cô Tắc Liên, môn đồ của Ni sư Đạt Đạo trụ trì.

          Mặc dù sự tạm nghỉ nơi đây không được báo trước,nhưng khi Sư cô hay tin đã thông báo cho một số tín đồ, và đồng thời dẫn các em Cô nhi ra đến tận ngòai nghinh tiếp. Sư cô vừa trụ trì kiêm quản đốc Cô Nhi Viện của Tông phái

Thiên Thai Giáo quán đặt tại Nha Trang đã được hợp thức hóa bằng biên bản tiếp thu ngay trong đêm 21 tháng 11 năm 1971. Phái đòan lại đến viếng chùa An Tường do Sư cô Đạt Hương làm trụ trì và cũng ghé thăm đạo hữu Tố Tân, hai nơi này tổ chức đón tiếp vô cùng trọng thể. Phật tử nơi đây hoan nghênh nhiệt liệt trước nghĩa cử cao đẹp của Tông phái, đã nghĩ đến những người xấu số chung nòi giống.

          Sáng ngày 22, phái đòan tiếp tục lên đường đi Quảng Ngãi, đòan đường đi thật gồ ghề đầy chông gai nguy hiểm vì nước biển làm dâng khuất cả mặt đường, chì còn thấy một vài ngọn lau và những cành cây xác xơ nhô lên khỏi mặt nước, nên phái đòan phải cho người đi bộ hai bên dò đường để xe chạy. Khi đến đèo Rù Ri, qua đèo Cả trời lại đổ mưa, gió thổi ngày càng mạnh, làm cho xe chao đảo súyt đâm đầu xuống hố nên bác tài phải giảm tốc độ để qua đèo. Qua cầu Đà Rằng đến Tuy Hòa ghé thăm Cô Nhi Viện Phật giáo. Viện Cô nhi này trước đây do Sư cô Tắc Vân môn đồ của sư cô Đạt Đạo phụ trách. Nơi đây gặp thiên tai suốt tháng, đường sá lầy lội, khí hậu bất hòa, và vì đói lạnh nên Cô Nhi sanh ra đau ốm. Viện này nuôi 200 trẻ mồ côi, nạn nhân chiến cuộc, nên chúng chỉ nương nhờ hột cơm thừa của xã hội. Tăng Ni đóng góp công lao để tạo dựng cho chúng một ngôi trường nhỏ bé và một mái nhà khang trang để nuôi dưỡng và dạy dỗ cho đến lúc trưởng thành. Ở đây vì thiếu phương tiện để cung ứng như chất sinh tố bổ dưỡng cho nên các em phần nhiều phải mắc bệnh tiêu chảy và chứng Béribért. Phái đòan có giúp một số vật dụng thuốc men, mền chiếu, cũng như vật dụng cần thiết để cho Cô nhi dùng trong lúc ốm đau.

          Sau bữa cơm trưa đạm bạc, phái đòan tiếp tục lên đường đi Quảng Ngãi. Vì đường hư cầu sập sự lưu thông gián đoạn, đồi núi chập trùng, chỉ thấy trời mây lại thêm mưu bão, nên chỉ độ bốn giờ mặt trời đã ngủ. Phái đòan tạm nghỉ tại chùa Tú Sơn thuộc quận Mộ Đức cách Tỉnh lỵ Quảng Ngãi chừng 30km. Vùng này cũng bị thiên tai tàn phá, nhưng tương đối nhẹ hơn, thiệt hại vật chất độ 40 phần trăm, nơi đây phần đông phật tử thuần thành tinh thần phật giáo khá cao, phái đòan có biếu cho một số kinh sách. Từ Nha Trang đến Quảng Ngãi đường hư, xe chở nặng, leo đèo không nổi, phái đòan phải chia đôi để đến Tỉnh lỵ. Khi đến Quảng Ngãi trưởng phái đòan nhận thấy, đã có nhiều đòan cứu trợ, Hòa thượng chỉ thị thăm viếng tỉnh Quảng Tín và dùng bữa cơm trưa tại Tỉnh hội. Khi xong phái đòan quan sát thấy nơi đây có rất nhiều cơ quan cứu trợ, phái đòan từ giã Thượng tọa Chánh đại diện, thẳng ra Đà Nẵng. Đến chùa Phổ Đà thuộc Tỉnh hội và cũng là Phật học viện Đà Nẵng do Thượng tọa Thích Trí Hữu làm Giám viện trụ trì. Thượng tọa gặp lại các Hòa thường trong phái đòan tay bắt mặt mừng, tiếp rước ân cần và chu đáo cùng nhau đàm đạo thâu đêm.

          Sáng hôm 24, Vị Chánh điện đích thân hướng dẫn phái đòan đến vùng ven biển, vùng này bị bão lụt tàn phá nặng nề, nơi đây phái đòan chứng kiến một cảnh thương tâm, một người chết đang trên đường đi đến nghĩ tran nhưng không có  rương hòm chi cả chỉ có mặc một mảnh bố, vài người thân nhân, mặt buồn ủ rủ, không đèn nhang chỉ có cây nến nhỏ chập chờn trước gió. Phái đòan dừng lại hỏi thăm giúp một đôi chiếu 2.000đ và tỏ lời an ủi chia buồn với thân nhân người xấu số. Họ cảm động khóc than thảm thiết và quỳ đại nơi đất cát dơ bẩn để đãnh lễ Chư Hòa thượng cùng thỏ lời cảm ơn. Hòa thượng Trưởng đòan vội vàng đỡ dậy. Ông cụ chấp tay run run thốt ra từng tiếng nghẹn ngào, làm cho cả phái đòan đều xúc động, nhiều Phật tử không cầm được dòng lệ, phải quay mặt hướng khác, không dám chứng kiến cảnh tượng thương tâm này.

          Phái đòan từ giã cụ già đến hai xã Tân Thái và Nam Thọ, thuộc khuôn hội Phật giáo. Hai xã này được coi là nặng nhất, thiệt hại sinh mạng trên 50 người, vừa chết vừa mất tích, nhà cửa hoa màu bị cuồng phong cuốn đi, không còn chi cả, vùng này đồng bào chuyên sống về nghề chài lưới, lại bị biển động nên đành chịu thua định mệnh, hết còn phươngtiện mưu sinh. Phái đòan tặng gạo muối, thuốc men, quần áo cùng một số tiền bạc, trước sự hiện diện của các cấp Giáo quyền Phật giáo Đà Nẵng, khi quan sát và trao đổi những lời thăm hỏi thân mật làm đồng bào xúc động mãnh liệt trước cảnh thương tâm chưa từng thấy. Rồi phải chia tay nhau tiếp tục cuộc hành trình, xoa dịu nỗi đau thương của đồng bào, nơi đây đồng bào tiễn phái đòan ra xe với cõi lòng quyến luyến, với ánh mắt trông theo những giọt lệ đọng đầy.

          Lúc về phái đòan ghé thăm Cô nhi viện Đà Nẵng, nơi đây nuôi 150 em Cô nhi tử sĩ từ 1 đến 12 tuổi, lúc gặp các em đang ăn cơm, mặc dù tuổi trẻ, song sống trong sự giáo dục chu đáo của quý sư cô nên trông ngoan ngõan hiền lành nhưng vì hòan cảnh chiến tranh thêm vào thiên tai bão lụt, số thực phẩm hàng ngày không đủ cung cấp, nhất là thiếu chất sinh tố cần thiết cho nên cơ thể gầy ốm đau yếu luôn. Nhận xét chung thị xã Đà Nẵng, ngoài thành phố ra, tất cả đều thiệt hại rất nặng, phái đoàn đi thăm 5 ngôi chùa bị thiệt hại vật chất gần 90 phần trăm, nhìn ảnh mái ngói đổ tường xiêu, Phật tượng nghiêng ngã, nước dâng đến ván, còn các vị trụ trì phải ngồi bó gối không còn thiết đến sự sống, chúng tôi không cầm được nước mắt. Phái đoàn cúng mỗi chùa 2.000đ gọi là của ít lòng nhiều, an ủi quý vị trụ trì, Thượng tọa Trí Hữu hướng dẫn phái đòan trở về Tỉnh hội Quảng Tín nghỉ tạm. Phái đòan cũng cúng dường nơi đây một số tiền nhỏ.

          Ngày 25 phái đòan về đến xã Kỳ Nghĩa, quận Tam Kỳ cũng trong phạm vi tỉnh Quảng Tín, nơi đây những cảnh tượng thương tâm tương tự hiện ra đồng bào gặp phái đòan vô cùng xúc động, có nhiều cụ già râu tóc bạc phơ tay chống gậy đến gặp chúng tôi khóc và thưa : Bà con ở đây nghe Đài phát thanh tuyên bố Chính phủ  đã trợ giúp các nơi thiên tai, nhưng ở đây vì xa xôi hẻo lánh, chịu đựng suốt tháng nay, chưa có diễm phúc nhận được đồng tiền chén gạo nào cả chỉ nhận được những chiếc bánh vẽ to lớn mà thôi.

          Hôm nay lần đầu tiên chúng tôi nhận được sự giúp đỡ của phái đòan “Một miếng khi đói bằng một gói khi no”. sau khi phái đòan trao tận tay phẩm vật và phong bì cho đồng bào với bức tâm thư của Hòa thượng Tông Trưởng, đồng bào lấy làm cảm động trước nghĩa cử cao đẹp của bà con trong miền Nam và xin gửi lời cảm ơn. Phái đòn tiếp tục đến xã Hưng An xã này giáp ranh Quảng Tín và Quảng Nam nhìn cảnh vật đổ nát, nhà cửa điêu tàn, không nơi nương tựa, đồng bào phải di tản khỏi thôn xóm đến xã khác để tạm cư, ra đi hàng tháng trời mới trở về định cư bằng cách che chòi rơm để tạm sống qua ngày. Cây cối quanh vùng bị thủy triều cuốn trôi, xa xa nhiều con trâu thiếu cỏ, đứng giữa cánh đồng bao la trời nước, kêu lên từng cơn vì đã chịu đói nhiều ngày.

          Quý Hòa thượng đứng nhìn cảnh người và vật động mối từ tâm.Phái đòan lại đến một trại tam cư cấp phát cho đồng bào nơi đây một số tiền mặt và những vật dụng cần thiết, một trong số đồng bào đứng ra cảm ơn phái đòan đã không ngại xa xôi đến tận nơi giúp đỡ. Kế đó phái đòan đến xã Bình Thành, quận Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi đây cũng là làng định cư, nhà cửa chìm trong cơn mưa bão tơi bời, gió cuốn nước trôi, chỉ còn vài cây cột xơ xát, đứng giữa một vùng nước trắng xóa, vài chú chim mất tổ kêu chin chít, bay lượn trên không, đậu trên những sườn nhà sụp đổ.

          Dân làng ở đây tỏ tình đòan kết vô cùng chặt chẽ các nhà bị gió cuốn sập, họ xúm nhau xây dựng lại, hoặc chen chúc nhau ở những mái nhà còn may mắn, có nhà chưa đến năm bảy gia đình, trẻ con nơi đây quần áo không đủ che thân, người lớn thì hốc hác xanh xao vì đói lạnh, nên khi phái đoàn đến họ đổ xô giành giật, mất cả trật tư gây khó khăn cho việc phân phối. Tuy nhiên phái đòan cũng kiên tâm phát cho đến 100 phần hiện kim, mỗi phần 500 đồng và kèm theo bức tâm thư để khuyên nhủ, xoa dịu và một số nhu yếu phẩm cần thiết. Sau khi cấp phát xong phái đòan di chuyển đi nơi khác, đi mới được một đọan đường gặp phải một người kéo đến chận đầu không cho xe chạy. Phái đòan còn đang tiến thóai lưỡng nan, bỗng có một anh say rượu, tay cầm cây, tay xách phản xăm xăm từ xa đi lại, mặt mày hung tợn la lối om sòm, vẹt đám đông người đến hỏi bà con làm gì mà tụ tập đông thế. Đại đức Huệ Hiền đại diện phái đòan bước ra trình bày tự sự cHo anh ta nghe. Nghe xong anh ta lại nổi máu anh hùng la lối đồng bào “Yêu cầu bà con hãy đứng xa ra cho xe chạy, người ta đã quá tốt với mình, từ miền Nam ra đây giúp đỡ, chúng mình đừng nên làm phiền người ta thêm  nữa, nếu bà con làm thế này, có thể một lần rồi thôi, ai dám đến đây để giúp đỡ chúng ta, dù đói rách đến đâu cũng đừng nên làm tuồng cường san ác bá, bà con đừng nên nông cạn mà gây hại đến cả dân làng. Nếu bà con cãi lời tôi sẽ cho mỗi người một phản về chầu tổ tiên. Thằng này đã từng chịu khổ quá nhiều, không còn biết tù tội là gì nữa cả, chỉ trọng lẽ phải mà thôi”. Anh ta nói xong mặt hằn vẻ đau khổ, miệng thì méo xệch một bên, nghiến răng keng két, đôi mắt đỏ ngầu trông rất hung tợn, tay đưa cao lưỡi phản phân bua “Từ nãy giờ tôi đã nói hết lời bà con có nghe không ?” Anh vừa nói vừa đứng chân chữ bát trông như sắp chém, đòan người nhìn nhau từ từ rút lui trong trật tự. Anh đến xin lỗi phái đòan và rút lui. Phái đòan thóat nạn hết sức vui mừng. Khi lên xe các phật tử mới hòan hồn bảo nhau : Chắc Long Thiên hiện ra để bảo hộ, mọi người nghe xong thầm công nhận và cũng không ai buồn bình phẩm về anh đó nữa. Hòa thượng trưởng đòan nói “Hòan thiên bất phụ hảo tâm nhân”.

          Phái đoàn về chùa An Đạo nghỉ đêm, sáng 26 trở về Tuy Hòa, ghé Cô nhi viện giúp đỡ tặng ít quà vật cho Cô nhi, ròi từ giã trở về. Qua cầu Đà Rằng vê Nha Trang chúng tôi chỉ thấy trời và nước, tôi lại nhớ đến đọan ca dao đã học (nhưng quên mất tác giả)

Xa xa tít chân trời xanh ngắt,

Các con kinh quéo quắt quanh đồng.

Cảnh trời mây nước mênh mông,

Biết bao nhiêu dặm người không đoái hoài”.

          Đoàn xe phải đi qua 10 km đường bị nước dâng khỏi gấu áo, xe ướt máy không chạy được, thật vô cùng khó khăn và trở ngại. Lúc đi tuy nước lên nhưng chỉ vài ba tấc, khi về nước cao cả thước, phần đồi cao hố thẳm, ghềnh đá chập chồng. Phái đoàn liểu lĩnh cho xe bò lên đèo Cả. Khi đổ dốc, xe hơi biến thành ca nô, trời lại đỗ mưa tầm tã, đường sá lở loang, có đoạn sụp hết phân nữa mặt đường, có đoạn đá lắp chận ngang, phần xe không dám chạy mạnh sợ động đá lở tuông xuống, xe gần như không có thắng, phần suối chảy mạnh làm cho đá lở từng đống chặn đường. Chúng tôi được dịp chứng kiến cảnh người vật bị đá tuôn đè phải. Xe du lịch, xe hàng thi nhau xuống hố nằm khoe 4 bánh trông trất hải hùng và cực kỳ nguy hiểm ! Đoạn thì xe chạy được, đoạn chúng tôi lại phải đẩy bộ cả cây số, nước tràn vào xe như thuyền sắp đắm. Hai bên sườn núi, chỉ nghe tiếng ve sầu với điệp khúc buồn não nuột và đoàn người độc hành âm thầm giữa trời nước bao la, chung quanh lãng vãng hình bóng tử thần. Lúc đó không ai bảo ai, mỗi người đều quay về với bản tánh thuần nhứt, tất cả đều lo niệm Phật, phó mặc cho định mệnh. Xe không thắng như thuyền ra khơi không tay lái, phái đoàn lại chia nhau lội dò từng bước để hướng dẫn đoàn xe cho khỏi rơi vào vực thẳm.

          Rạng ngày 27 khi sửa soạn về, xe đạo hữu Tắc Lý vì nước vô nhiều quá nên hỏng máy chạy không được, phải sửa cho đến 8 giờ. Khi phái đoàn khởi hành rời Nha Trang, được một khoảng đường xe lại hỏng máy. Lần này thì đành thúc thủ, phải thuê xe kéo về Phan Thiết, tạm nghỉ lại đêm. Ngày 28 thuê xe kéo về Sài Gòn vào khoảng 5 giờ chiều. Khi xe vào cổng trụ sở Trung Ương, phái đoàn mới thấy mình thi hành xong sứ mệnh, nên vô cùng phấn khởi, với chuyến đi lịch sử đầy cam go và nguy hiểm, chứng đó mới tin tưởng công tác đã hoàn thành, chuyến đi cứu trợ nạn nhân mà Tông Phái đề ra và hãnh diện vì đã thu hoạch được nhiều thành quả khả quan tốt đẹp.

           Hồi ký của Hòa thượng Thích Tắc Thành

Cập nhật ( 01/08/2008 )
 
< Trước   Tiếp >
TRANG WEB GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM TỈNH BẠC LIÊU Số 166 Bản ra thường kỳ năm 01/02/2017 - Phật lịch 2560

Các danh mục khác

Thăm dò ý kiến

Google đánh giá

Google Page Rank
Powered by: Viet IT

Alexa xếp hạng

Statistics

OS: Linux v
PHP: 5.4.45
MySQL: 5.5.47
Thời gian: 19:35
Caching: Enabled
GZIP: Disabled
Thành viên: 5
Tin tức: 4014
Liên kết web: 0

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online