Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạc Liêu arrow Hai bài Vọng cổ nhịp 32 đầu tiên (Trịnh Thiên Tư)
Hai bài Vọng cổ nhịp 32 đầu tiên (Trịnh Thiên Tư) PDF In E-mail
Người viết: Trịnh Thiên Tư   
05/10/2010

HAI BAI CA VỌNG CỔ NHỊP 32 ĐẦU TIÊN CỦA TRỊNH THIÊN TƯ

Bản đờn Vọng cổ nhịp 32 do nhạc sĩ Trần Tấn Hưng biên soạn, được công bố trong lễ giỗ Tổ tại Bạc Liêu năm 1941, bản đờn này đã được nhà nghiên cứu cổ nhạc Trịnh Thiên Tư ghi lại và sau đó đã in trong tác phẩm Ca nhạc cổ điển của ông (sách xuất bản 1962).  Nhân sự ra đời và phát triển của bản Vọng cổ nhịp 32, Trịnh Thiên Tư đã sáng tác hai bài ca Vọng cổ mang tên : Huyền Trân tủi phậnTìm bạn lạc loài ; bản chép tay của hai bài ca này đã được tác giả gởi tặng nhạc sĩ Trần Tấn Hưng để làm kỷ niệm; đây là hai bài Vọng cổ đầu tiên loại 6 câu nhịp 32 được sáng tác ở Bạc liêu (sau đó cũng được in trong sách Ca nhạc cổ điển cùng với bản đờn nhịp 32 của nhạc sĩ Trần Tấn Hưng). Chúng tôi xin phép Họa sĩ Trịnh Thiên Tài (con Soạn giả Trịnh Thiên Tư) trích lục hai bài Vọng cổ này để phục vụ độc giả và những người hâm mộ cổ nhạc. BBT.

Bài  Vọng cổ   TÌM BẠN LẠC LOÀI

 

            Nói lối buồn :

            Kiều nương em ôi! Anh những tưởng vui ngày đoàn tụ, có ngờ đâu cảnh cũ vắng người yêu. Thà tương rau mà chung sống hẩm hiu, hơn là cảnh bèo giạt, mai chiều trôi nổi, gánh nặng đường xa khó tới, thời khắc trôi qua càng quặn rối lòng tơ. Em ôi ! Em đi đâu mà để cho anh … (vô Vọng cổ)

           

          1/- ... tháng đợi với ngày chờ 

           Bến chia ly, anh đứng thẫn thờ                                                     

Như chiếc nhạn bơ vơ đoái nhìn quang cảnh tiêu sơ

Anh nhớ lại ngày bận bịu có nhau, thì thầm vui vẻ dưới bóng trăng thanh                       

Trước ngọn đèn lê, vai kề đôi tuổi trẻ                                                     

                                     

2/- Sau ngày náo nức tân hôn, nhẹ nhàng không khí cô thôn           

          Tài tử giai nhân gìn lẫn một tâm hồn

Nhịp lòng chim hót, thanh thót về ngâm, thông reo hòa lẫn suối đờn       

Nhưng rồi nay lại chia tay lạc loài oanh yến giữa trời mây

Chốn cũ còn đây, sao tứ bề bát ngát phủ một màu lam 

          Em như chim ra biển Bắc, còn anh tìm kiếm tận trời Nam

                          

          3/- Kiều nương yêu dấu em ôi ! Góc biển chơn trời xa diệu viễn      

          Dễ gì anh lặn lội nơi đáy biển mò kim ?                       

          Em ở phương nao như mây ngàn hạt nội ? …     

          Anh sống xa em như buồm loan chích cánh chơi vơi    

          Như chiếc nhạn kêu sương dưới gầm trời ảm đạm thê lương

          Vơi vơi mây áng trăng thâu, Hòa Lư núi phủ sương sầu

 

          4/- Gió lay nhẹ lá, sương  gá nặng cành                        

          Não nùng rót nhẹ – tiếng thỏ thẻ của chim oanh          

          Văng vẳng từ xa đưa đến như gợi thảm cõi lòng anh    

          Khi nhìn  hòa ốp lá, khi trông cá ép đôi…          

          Cảnh tình  tráo trác thì thôi, biếm nhẽ người chia phôi hai ngã

          Cung nga kia hỡi, cho gởi thơ sang, nhắn nhe rõ thấu tin nhàn          

 

          5/- Em ôi ! Cũng vì thương hải bến cải tang điền,

          Phải nào anh bạc ngãi hay em lại phụ nguyền

          Chỉ vì nạn nhân thời cuộc, nên gia đình chẳng được toàn nhiên

          Đã đành thế sự biến thiên, anh tin lòng em trọn trinh kiên

Nhưng sao em không ở lại nhà đặng chờ ngày phu phụ đoàn viên

          Nay đò xưa trở về bến cũ, nhưng em ra đi không hẹn ngày về

 

          6/- Hay là em cất gánh qua truông,

Rồi lại quên nguồn hạnh phúc yêu đương                                                  

          Tưởng không lẻ em nỡ đành buông vỡ  bình gương,

Để cho anh tê tái lòng : đêm nhớ  với ngày thương

Em ôi ! Có nắng mưa mới thắm nhụy hoa hường             

Chọn vàng thử đá mới đánh giá được tình thương

          Cũng như đường dài hay sức ngựa, sương tuyết tường tòng bá chi tâm                                            (Trịnh Thiên Tư sáng tác năm 1941)

 

 

Bài  Vọng cổ   HUYỀN TRÂN TỦI PHẬN

 

Nói lối buồn :

Khắc Chung lương tướng chàng ôi ! Ngày nay bể ái của đôi ta đã xảy ra cơn… (vô Vọng cổ)

1/-  … sóng gió bão bùng       

          Không trọn niềm riêng, nên thiếp luống não nùng

Tâm hồn nhi nữ, anh hùng trong cảnh lao lung

          Vì tan nguồn hạnh phúc, làm dâu Chiêm quốc, em trao thân

Cho Chiêm - Việt giao lân, vì  nước hiến thân. Ôi tình nhà đành tan vỡ

 

2/- Than ôi ! Trời khiến chi cho có thân  càng khổ với thân

          Em lỗi tình chung vì câu : Vô duyên đối diện bất tương phùng

          Đất khách cô đơn, ai kéo xê duơn cho thiếp phải u hờn?

          Như nhạn kêu sương như én lạc đường, tâm hồn đau khổ thê lương

Én nọ bay về phương Bắc,  còn nhạn kia

          Đỗ lại  góc trời Nam, cảnh tình âu đã đành cam !

 

3/- Khắc  Chung lương tướng chàng ôi ! từ đây  non thề đổ vỡ !

          Dù cho cá nước chia phôi, mối tình ngang trái thì thôi :

          Xin anh nhớ kẻ chơn trời, không phụ lời hẹn biển

Hy sinh trên cảnh tang thương bởi tình trường đẫm lệ, vỡ chậu tan gương

          Ta phải hy sinh, nợ nước hơn nợ tình, vì Việt Nam đưa gái làm dâu

          “Ô - Rí”, đổi lấy hai châu, lợi chung  ta phải riêng sầu

         

4/- Xin trao một vật em đan nầy đây  chiếc áo ngự hàn

          Gọi là của tặng Trần lang, trong cơn rét lạnh, lấy đó anh mang

          Xin nhớ rằng: Đây là di tích của bạn ngọc đã về đâu

          Nhưng còn kỷ niệm in sâu cõi lòng người quân tử mày râu                   

          Một bước ra đi, xin đừng hận kẻ sanh ly, tưởng lầm em bội nghĩa

          Chiêm quốc tha hương đánh dấu đoạn trường, rủi may âu cũng một con đường

 

5/- Thà không gặp gỡ còn hơn, để chi gắn bó keo sơn rồi :

          Nay bình vỡ gương tan, lý ưng anh phải khuấy nước chọc trời

          Cho biết tài hiên ngang dũng cảm chí khí anh hùng      

          Nhưng em khuyên anh nên lấy ân chôn oán cho yên                              

          Gác bỏ thù nhà, để em xử tròn nhiệm vụ cao cả thiêng liêng

          Khắc Chung anh chịu đơn cô, cho Huyền Trân công chúa cống hồ

 

          6/- Ngăn hai Chiêm - Việt biên thùy đã đành dứt lối uyên ương      

          Rồi đây kẻ sầu khó nhắn người thương ; thân gái lên đường khách địa náu nương

          Ngơ ngẩn tâm hồn se lòng hoài thổ, nhớ bạn ba sinh chẳng trọn sơn minh

          Đành để cho tình quân đau khổ dầu em chẳng bạc ân tình

Xin anh lãng quên như là em bất hạnh

Bỏ xác nơi Chiêm Thành vì nước  cam hiến thân

(Trịnh Thiên Tư sáng tác năm 1941)

Cập nhật ( 27/09/2014 )
 
< Trước   Tiếp >

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !