Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow CẢM NIỆM VỀ CHA MẸ
CẢM NIỆM VỀ CHA MẸ PDF In E-mail
Người viết: ThanhHung   
13/08/2008

CẢM NIỆM VỀ CHA MẸ

I.

          “Công cha như núi Thái sơn.” Câu ca dao ấy đã ăn sâu vào trong tâm thức của mỗi con người chúng ta và nằm lòng hằng ngày hằng bữa. Nhưng ít có ai thấu hiểu và tri ân công lao khó nhọc. Để rồi: “Sáng nay con rưng lệ. Khi cô cho đề văn. Em hãy tả chi tiết. Về chính ba của em. Ba ơi con đã viết. Về ngọn núi Thái sơn. Không thể nào tả xiết. Ngày tháng núi hao mòn.” Mặc dù trên văn thơ con đã viết với những lời văn thơ bóng bẩy mượt mà, để diễn tả về cha. Nhưng cha ơi đó chỉ là lời văn suông mà con chưa thực hiện được.

Cha là bóng cả ngã che con

Là cả tình cha chẳng xoáy mòn

Là cả cuộc đời vô biên quá

Nặng nghĩa tình cha như nước non.

Rồi bỗng nhiên: “Một hôm trời ảm đạm. Như phủ một màu tang. Chúng con buồn vô hạn. Như chiếc lá lìa cành.” Ôi! đau đớn thay! Rồi ngày hôm nay đấng hóa công đã cướp đi của con một người cha khả kính, nhân từ và mẫu mực. Và đến nay tôi đã hiểu: “Con có cha như nhà có nóc.” Cũng có câu: “Khôn ngoan nhờ ấm cha ông. Làm nên phải đoái tổ tông phụng thờ. Đạo làm con chớ hững hờ. Phải đem hiếu kính mà thờ từ nghiêm” Buồn hơn thế nữa: “Còn cha gót đỏ như son. Một mai cha chết gót con lấm bùn.” Cha là một tấm gương sáng cho đàn con soi chung và học hỏi. Bởi vì:

Cha tôi đó là một người chồng chung thủy

Mười ba năm dài hướng mắt chốn xa xăm

Tìm bóng mẹ nơi non bồng hay nước nhược

Nhưng rốt cuộc rồi không- cũng lại hoàn không

          Bên cạnh đó, còn có một tình thiêng liêng cao quý mà không bút mực nào tả được là “Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.” Đó là câu nói đi vào lòng người bất hủ, bởi vì mẹ là duy nhất, một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng. Mẹ có nghĩa là bắt đầu cho sự sống, cho tình thương, cho hạnh phúc. Mẹ có nghĩa là ánh sáng một ngọn đèn thắp bằng lửa con tim, cái đóm lửa ấy cháy trong đêm thâu cô quạnh. Mẹ có nghĩa là mãi mãi cho đi mà không đòi lại bao giờ. Bởi vì hằng ngày:

Vai gánh nặng muôn nghìn điều khó nhọc

Đấng mẹ hiền lo ngại suốt quanh năm

Đường thiên lý vai mang chân bước vội

Mong trở về chăm sóc đàn con

Tình thiêng liêng nung cháy cả tâm hồn

Ôi! cao quý tấm lòng thương của mẹ

Người mẹ lúc nào cũng chấp nhận sự khó khăn cực khổ, miễn sao con được nên danh thành người. Như trong Kinh Báo Hiếu có câu: “Điếu thứ mười chẳng ham trao chuốc. Dành cho con các cuộc thanh nhàn. Thương con như ngọc như vàng. Ơn cha nghĩa mẹ mười phần phải tin.” Để đến hôm nay mẹ không còn nữa, mẹ đã đi rồi, cánh hạt lưng trời, tháng ngày lặng lẻ, mẹ không còn nữa, mẹ đã đi rồi, nhà xưa ngõ vắng, bóng mẹ in dài.” Khi mẹ còn sống thì chúng ta không thấy buồn thấy khổ. Bởi vì khi vui lúc buồn hay những lần thi trược hoặc thất bại trên bước đường đời, đều có mẹ bên cạnh, để an ủi, để khuyến khích hun đúc tinh thần cho con. Có mẹ là đời con còn có điểm tựa là niềm tin hy vọng hướng tới tương lai. Để đến ngày nay trong lòng con man mác buồn khi nghe người khác hát ru con: Ầu…ơ…ví dầu cầu vàn đóng đinh. Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi. Khó đi mẹ dắt con đi. Con thi trường học mẹ thi trường đời. Vì thế cho nên, nhân Mùa Vu Lan Báo Hiếu tôi xin nhắn nhủ đến ai còn cha mẹ, nên giữ gìn đối với cha mẹ như giữ gìn hai viên ngọc quý, một cách trân trọng. Nếu một mai cha mẹ chúng ta có mất

đi, chúng ta không phải hối hận và nuối tiếc.

 II.

Lòng mẹ bao la như biển Thái bình dạt dào, nhạc sĩ Y Vân đã so sánh tấm lòng của Me như biển Thái bình, nhưng thật ra lòng Mẹ lớn hơn bốn biển. Bởi vì, Mẹ là duy nhất một bầu trời, một vầng trăng.Mẹ có nghĩa là bắt đầu cho sự sống, cho tình thương, cho hạnh phúc,Mẹ có nghĩa là ánh sáng một ngọn đèn thắp bằng lửa con tim, cái đóm lửa ấy cháy trong bão bùng, cháy trong đêm thâu cô quạnh, Mẹ có nghĩa là mãi mãi là cho đi mà không đòi lại bao giờ. Thật vậy, Mẹ đã hy sinh cho chúng ta cả một khoảng đời tuổi trẻ, cho đến khi tuổi già, vẫn còn tiếp tục hy sinh. Điều mong muốn của Mẹlà cho con ăn sung mặc sướng, học hành đến nơi đến chốn, có công danh sự nghiệp. Mặc dù:

Mẹ đã nhịn thèm từng tô bún mắm

Dành dụm tiền cho con ăn học phương xa

Thân con càng lớn, xác Mẹ càng già

Sức con càng mạnh, Mẹ càng suy yếu

Ôi !sư suy yếu của Mẹ, là Mẹ đã cho con bầu sửa, Mẹ đã dãi nắng dầm mưa, thức khuya dậy sớm, tần tảo nuôi con, vai luôn gánh nặng. Tấm lòng của Me như thế, nhưng con thì :

Không tường ơn trọng đức dày song thân

Chẳng kính mến quên ơn  trái đức

Mặc dù, có học hỏi, có hiểu biết, nhưng con chưa hiểu hết nỗi lòng của Mẹ. Nên không thực hiện tâm hiếu và hạnh hiếu. Khi Mẹ đau con nào hay nào biết, cứ vui đùa, cứ ca hát bâng quơ, cứ say sưa với dục lạc ở cõi đời, con nào biết đôi dòng châu Mẹ chảy. Còn những lúc con đau Mẹ thức trắng đêm dỗ dành giấc ngủ, cho con từng giọt sửa, từng giọt thuốc mà là mật ngọt thiêng liêng :

Con đau ốm tức thì lo chạy

Dầu tốn hao cách mấy cũng đành

Khi con căn bệnh đặng lành

Thì Cha Mẹ mới an thần định tâm

Khi khôn lớn dù ở gần hay xa, khi hay tin con đau yếu Mẹ đã quặn thắt trong lòng, tìm người hỏi thăm, lo phương chữa trị. Nhắc nhở con nên mặc thêmáo ấm, đừng đi đêm kẻo sương khuya thấm lạnh và chọn những thức ăn bồi bổ cho con mau lành mạnh và bớt ăn nhín mặc, để mua cho con những gì mặc đẹp ăn ngon. Nhưng rồi :

Đêm khuya trăng rụng xuống cầu

Hơi tàn đã dứt Mẹ vào vô dư

Từ đây vắng bóng Mẫu từ

Lòng con sám hối bây chừ đặng vơi

Để đến hôm nay khi con hiểu ra thì đã quá muộn màng , dù con có nói lên lời ăn năn sám hối, cũng không được, vì Mẹ đã đi xa mãi mãi. Để giờ con phải trống trãi bơ vơ, lạc lõng giữa dòng đời. Không có Mẹ đời conmất đi niềm tin, hy vọng và hạnh phúc trong cuộc sống. Bỗng nhiên một hôm, con hội đủ duyên lành, được trở về với Tam Bảo mới hiểu ra rằng :

Người nào có sắm ra vật thực

Đặng cúng dườngtự tứ Tăng thời

Hiện tiền phụ mẫu của người

Bà con quyến thuộc phải đều nhờ ơn

Tam đồ khổ chắc rằng ra khỏi

Cảnh thanh nhàn hưởng thọ tự nhiên

Như còn Cha Mẹ hiện tiền

Nhờ đó cũng đặng bá niên thọ trường

Như Cha Mẹ bảy đời quá vãng

Sẽ hoá sanh về cõi Thiên cung

Mặc dù thế, mỗi năm đến mùa Vu Lan Báo hiếu, con không thể nào cầm được nước mắt, khi mọi người cài hoa hồng đỏ, làm cho con phải tủi phận mình khi cài hoa trắng, như màu trắng đau thương.

Xin Mẹ nhận lạy này con bất hiếu

Đã bao lần làm Mẹ khổ ngày xưa

Đã bao lần làm Mẹ khóc như mưa

Bao nhiêu lạy cũng chẳng vừa ơn Mẹ

Nếu Mẹ là biển Thái bình, thì Cha là ngọn Thái sơn. Ơn Cha như Thái sơn cao bao tầng, cũng là nhạc sĩ Y Vân đã cảm xúc qua: 

Công Cha cao vời vợi

Chất ngất như Thái sơn

Tận tụy suốt cuộc đời

Ân nặng chẳng hề vơi

Chính vì con mà người Cha áo đẩm mồ hôi, chính vì con mà Cha còng lưng trên chiếc xe xích lô đạp, chính vì con mà vai nặng quằn những bao gạo đầy ấp, chính vì con mà đôi tay càng thêm sức lực, để đẩy những mái chèo đưa rước khách sang sông .

Bên đời Cha đứng nghiêm trang

Như cây tùng bách giữa ngàn phong ba

Tình Cha sâu kín âm thầm

Cho con lẻ sống, màu xanh tâm hồn

Mặc dù, mồ hôi Cha đổ có thấm ướt áo cũng không than thở, dù Cha đưa rước khách sang sông, lắm lần nhiều lượt, nhưng Cha vẫn đến trường đón chở con về khi tan học, con đi học trong chiếc trắng tinh, Cha thì mặc chiếc áo cũ rách.

Điều thứ mười chẳng ham trao chuốt

Dành cho con các cuộc thanh nhàn

Dù cho những bao hàng nặng trĩu đã làm cho Cha mỏi mệt, nhưng khi về nhà Cha vẫn cõng con trên vai để tìm lấy nụ cười của con trẻ.

Thương con như ngọc như vàng

Ân Cha nghĩa Mẹ mười phần phải tin

Đôi bàn tay Cha đen đúa cứng rắn, đưa đẩy mái chèo ngày hai buổi, đem tiền về để nuôi con ăn học. Rồi tháng ngày trôi qua, đã bao lần Xuân qua Hạ về, rồi Thu tàn Đông đến, để lưng Cha còng, tóc Cha bạc, mắt Cha mờ, tráng nhăn, răng rụng :   

Cha ta như một tàng cây quạnh

Tóc đã phai màu theo nắng mưa

Sớm tối còng lưng bên ngõ trúc

Thương con heo hắt gió giao mùa

Đã qua rồi tuổi trung niên cường tráng, giờ chỉ còn thân tàn khô héo, như thế mà con nào hay nào biết, vui chơi nô đùa hết tuổi hồn nhiên. Rồi khi lớn lên, lân la bạn bè ăn chơi suốt sáng, để Cha già chong đèn đợi cửa suốt đêm thâu. Rồi một đêm :

Mây giăng mù mịt cả khung trời

Ngọn đèn tắt nhà hoang trống vắng

Xác Cha già nằm cạnh giường tre

Con thức tỉnh-trong muộn màng thức tỉnh

Thế mà đã từ lâu con không hiểu :

Cha là bóng cả ngã che con

Là cả tình thương chẳng xoáy mòn

Là cả cuộc đời vô biên quá

Nặng nghĩa tình Cha như nước non

Để đến hôm nay còn gì đau khổ bằng, khi trên trái đất này không còn ánh sáng mặt trời, khi người con không Cha, không còn nơi nương tựa :                                                                                                     

Cha về âm cảnh hồn phảng phất

Con ở dương gian dạ ngậm mgùi

Hiếu đạo chưa đền ơn cúc dục

Khuất rồi thêm tủi phận làm con

 III.

 

Lòng ta mấy độ xuân về

Tâm hồn phơi phới tràn trề niềm vui

Khi nào nắng hạ ả oi

Mẹ là dòng suối, mát đời con thơ

Bao giờ cho đến mùa thu

Bao nhiêu lá rụng, mẹ ru mấy lời

Đông về lạnh buốt cuộc đời

Mới hay mẹ mất, đâu lời mẹ ru

          Thật vậy trong đời sống của chúng ta khi còn bé thì tâm hồn rất trong trắng thơ ngây. Nhìn cuộc đời thì rất đẹp, là thơ, là ước mơ, là hy vọng, là mong chờ. Mong chờ mau đến tết để khoe áo mới với xóm làng, trong khi mẹ thì tấm áo không lành, còn cha thì tấm lưng còng xuống. Khi chúng ta mặc những chiếc áo mới thì trong đó có bao giọt mồ hôi của người cha lao động cực khổ, của người mẹ đã ngồi với những buổi chợ trưa. Người xưa nói: “Tuổi còn nhỏ là tuổi ăn chưa no lo chưa tới.” Rồi lớn khôn thì chúng ta cắp sách đến trường, mẹ cha vẫn phải nay tấm lưng còng ra để đổi lấy bát cơm và manh áo trắng tinh khôi, với tập vở mới toanh và thơm thơm mùi mực mới. Còn cha thì với chiếc áo củ sờn vai, với màu xanh đen sậm, còn mẹ thì dấy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa. Chỉ có cha mẹ là tình thương con như biển hồ lai láng, mới thương yêu chìu chuộng chúng ta. Chứ còn xã hội và mọi người đều hơn thua tranh dành với chúng ta. Khi chúng ta thất bại, cao có hay buồn phiền hoặc thất vọng, đều có mẹ bên mình an ủi, săn sóc và khuyên bảo chúng ta, để có đầy đủ niềm tin và nghị lực dẫn đến sự thành công. Khi thành công chúng ta vui thì cha mẹ cũng vui và tự hào hãnh diện với xóm làng, bà con cô bác. Còn nếu chúng ta phạm sai lầm dẫn đến hư hỏng thì cha mẹ phải hổ thẹn với xóm giềng và trong lòng thì rất đau khổ.

          Trong năm, mùa xuân thì vui tươi, mùa hè thì nóng bức, mùa thu thì lá rụng…rụng nhiều đến nổi chúng ta không thể đếm được. Lá rụng nhiều… nhiều như nổi gian lao cực khổ của cha mẹ, như nổi buồn của mẹ, như nổi khổ tâm của cha và nhiều như những lời ru của mẹ. Lời ru của mẹ là những cái vuốt tóc, là những lần chải đầu và những lần sắm sửa cho con hành trang bước vào đời để không thua sút bạn bè, có địa vị trong xã hội. Còn mẹ thì như chiếc lá trên cây hết xanh non mơn mởn, rồi tràn đầy sức sống, rồi hấp thụ khí cacbon tức là bụi đời và nhả oxy tức là hơi thở, để lo cho con đủ đầy sức sống. Để một ngày kia là xanh héo tàn, rồi rơi rụng. Có khi rụng một cách từ từ, là lúc đó sức khoẻ của mẹ cha dần dần suy kém, rồi tử vong. Cũng có chiếc lá rơi một cách đột ngột bởi những trận phong ba, để cho lá phải xa cành là lúc ấy mẹ cha mất đi sau một cơn tai biến đột ngột hay tai nạn thình lình để cho chúng ta phải mồ côi. Như nhạc sĩ Trần Long Ẩn đã viết: “…mồ côi tội lắm ai ơi! Đói cơm khác nước biết người nào lo, đói cơm khác nước biết người nào lo…”

          Thật vậy, đến lúc ấy là đông về lạnh buốt cuộc đời, mới hay mẹ mất đâu lời mẹ ru. Nếu chúng ta biết như thế, thì ngay trong hiện tại chúng ta phải thương yêu cha mẹ, kính trọng vâng lời, không đua đòi theo vật chất xa hoa, để mẹ cha không còn đau khổ nữa. Lúc còn nhỏ thì chúng ta cố gắng học hành cho thành tài đạt đức. Khi lớn khôn, dưỡng nuôi cha mẹ, giúp cha mẹ an lạc trong hiện tại, nên góp sức với đời, phục vụ nhân loại. Rủi mai nầy mẹ hiền có mất đi, thì chúng ta phải ăn năn hối hận và ngậm ngùi thương nhớ khi đến Mùa Báo Hiếu trong ngày Lễ Vu Lan để cho ta:    

Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa

Nhớ câu mẹ hát ru ta từng ngày

Giờ chỉ thấy

Hương nhan lấm ấm tro tàn

Đâu đây dáng mẹ trần gian thuở nào

Mẹ ta không có yếm đào

Nón mê thay nón, quay thau đội đầu

Rối ren tay bí, tay bầu

Vấy nhuộm bùn, áo nhuộm nâu bốn mùa

Bao giờ cho tới mùa thu

Trái hồng, trái bưởi đánh đu giữa rằm

Bao giờ cho tới tháng năm

Mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao

Bờ ao đom đóm chập chờn

Trong đêm vắng nghe những lời mẹ ru

Dạy con lẽ sống trên đời

Mai sau biết con có còn nhớ không

Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa

Câu ca mẹ mẹ hát gió đưa về trời

Dẫu con đi suốt cuộc đời

Vẫn không đi hết những lời mẹ ru

          Luôn mong rằng, các Phật tử sẽ sống tròn hạnh hiếu trong hiện tại và tương lai.

Nam Mô Vu Lan Thắng Hội Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát.

Cập nhật ( 13/08/2008 )
 
< Trước   Tiếp >
TRANG WEB GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM TỈNH BẠC LIÊU Số 166 Bản ra thường kỳ năm 01/02/2017 - Phật lịch 2560

Các danh mục khác

Thăm dò ý kiến

Google đánh giá

Google Page Rank
Powered by: Viet IT

Alexa xếp hạng

Statistics

OS: Linux v
PHP: 5.4.45
MySQL: 5.5.47
Thời gian: 03:59
Caching: Enabled
GZIP: Disabled
Thành viên: 5
Tin tức: 4014
Liên kết web: 0

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online