Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow NHỚ MÃI TRONG TÔI MỘT CÁNH CÒ (Đức Ngọc)
NHỚ MÃI TRONG TÔI MỘT CÁNH CÒ (Đức Ngọc) PDF In E-mail
Người viết: ThanhHung   
14/08/2008

NHỚ MÃI TRONG TÔI MỘT CÁNH CÒ

Ầu … ơ…Thân cò lặn lội bờ sông

Gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non.

Tiếng ru của ai từ xa vọng lại, bất chợt bỗng tôi nhớ lại cảnh cũ làng xưa. Nơi đó cũng có một cánh cò đang ngày đêm trông ngóng chờ đợi con về.

Mẹ của tôi đó, cả suốt cuộc đời hy sinh cho chồng, cho con quên cả bản thân mình. Đã có biết bao nhiêu chuyện kể, biết bao các bài hát đã nói về công lao của các bà mẹ “trên cả tuyệt vời” có thể nói như vậy. Những làn điệu dân ca, những câu hò ru con bên nhịp võng đong đưa giữa trưa hè, còn mang mãi trong tôi hương vị ngọt ngào tình mẫu tử.

Tiếng ru hời của mẹ ngày nào đã nâng bổng bước con đi làm nên sự nghiệp xây dựng những công trình ích nước lợi dân. Con xin trân trọng gìn giữ những gì thiêng liêng cao quý ấy.

Mẹ là tất cả trong con là chỗ dựa tinh thần khi con vấp ngã, chăm sóc dỗ dành, dạy dỗ cho con những điều hay lẽ thiệt. Đất nước Việt Nam có những người con anh hùng, cũng là có những bà mẹ anh hùng. Tình mẹ tôi thiêng liêng không bờ bến, khắc đậm bên lòng trong sự nghiệp của con.

                   Dù cho biển cạn non mòn

          Tình thương về mẹ vẫn còn trong tôi.

Vinh hạnh thay khi ai còn có mẹ trên đời, để mỗi độ Vu Lan về, với niềm tự hào và hân hoan khi được cài lên ngực áo của mình một bông hồng tươi thắm, thật là hạnh phúc biết bao nhiêu!

         

Chiều xuống chậm hoàng hôn giăng phủ

          Cánh cò nào chấp chới giữa không gian

          Một cuộc đời- một kiếp lầm than

Tình sâu lặng lòng bùi ngùi nhớ mẹ

 

          Suốt đời mẹ hy sinh cho con trẻ

          Thân thể hao mòn nào có nệ chi

          Vì tương lai con mẹ gánh nặng sầu bi

          Dù gian khổ mẹ ngại gì mưa gió

Ôi! thời gian sao mà phủ phàng cay nghiệt, đã và đang chia cách mẹ và con. “Định luật vô thường nào ai tránh được đâu con!” mẹ thường bảo vậy. Dẫu biết thế sao lòng con cứ mãi lo sợ một ngày nào đó mẹ sẽ vĩnh viễn bỏ các con! Con muốn giữ mãi bên mẹ, được mẹ ấp yêu như thuở còn tấm bé, đòi ăn kẹo ăn quà thôi mẹ ơi! Nghĩ đến ngày ly biệt lòng con đau như cắt, con chỉ còn biết đêm ngày cầu nguyện cho mẹ được an lành sống vui cùng con cháu.

Đức Ngọc

 

Cập nhật ( 14/12/2008 )
 
< Trước   Tiếp >
TRANG WEB GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM TỈNH BẠC LIÊU Số 166 Bản ra thường kỳ năm 01/02/2017 - Phật lịch 2560

Các danh mục khác

Thăm dò ý kiến

Google đánh giá

Google Page Rank
Powered by: Viet IT

Alexa xếp hạng

Statistics

OS: Linux v
PHP: 5.4.45
MySQL: 5.5.47
Thời gian: 17:15
Caching: Enabled
GZIP: Disabled
Thành viên: 5
Tin tức: 4014
Liên kết web: 0

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online