Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow THƯƠNG NHỚ ĐẤNG SANH THÀNH (Diệu Nghiêm)
THƯƠNG NHỚ ĐẤNG SANH THÀNH (Diệu Nghiêm) PDF In E-mail
Người viết: ThanhHung   
14/08/2008

THƯƠNG NHỚ ĐẤNG SANH THÀNH

Một mùa Vu Lan nữa lại đến, một Mùa Báo Hiếu lại bắt đầu hôm nay chúng Phật tử về đây, trước là để kính chúc Chư Tôn Đức tròn tuổi hạ, sau là để ngậm ngùi nhớ lại công ơn trời biển của hai đấng sanh thành.

Trong chúng ta ai cũng có cha sanh mẹ dưỡng. Ngay cả những người bất hạnh phải chịu mồ côi cũng vậy. Thế nhưng trong lòng họ vẫn mong mõi có cha có mẹ, để đáp đền công nơ trời biển còn chúng ta thì sao? Chúng ta đã làm gì cho cha mẹ vui lòng, đã làm gì để tròn đạo hiếu?

“Công cha như núi Thái sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ mẹ kính cha

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.”

Chắc hẳn trong chúng ta ai cũng thuộc câu ca dao trên và cũng cũng hiểu được ý nghĩa của nó. Có làm cha mẹ mới hiểu được lòng cha mẹ, mới thấu được nỗi khó nhọc của song thân. Ngay từ lúc mang thai, mẹ đã san sẽ cho con một phần máu thịt. Mẹ ý tứ giữ gìn suốt chín tháng dài, từ việc ăn uống cho đến đi đứng ngồi nằm, chỉ mong con được khỏe mạnh, ra đời được suông sẻ.

                   “Ở đời mẹ hiền chịu thai con

          Mười tháng cưu mang luôn chịu khổ

Với năm dục lạc tình không đắm

Tùy thời ăn uống cùng chung đồng

Ngày đêm canh cánh lòng thương xót

Đi đứng ngồi nằm chịu khổ đau.”

          Thế rồi đến ngày sanh nở, kể sao cho xiết nỗi đau đớn của mẹ. “Ví như thọc huyết trâu dê. Nhứt sanh thập tử nhiều bề gian nan.” Con ra đời trong niềm hân hoan của mẹ cha. Mẹ nhìn con sung sướng yêu thương mà quên đi mệt nhọc, trao cho con dòng sữa ngọt ngào, mẹ cũng muốn gửi cho con lòng thương yêu vô hạn.

          Thế rồi con lớn lên trong vòng tay che chở của mẹ cha, con càng lớn thì nỗi khó nhọc trên vai của hai đấng sanh thành cũng lớn dần theo năm tháng. Nhưng con trẻ thơ ngây có biết đâu nỗi nhọc nhằn của cha, sự vất vả của mẹ. Sắm cho con tấm áo mới, đôi giày để con bằng bạn, cho con vui ngày lễ Tết, cũng chính là mẹ phải nhịn ăn nhịn mặc, cha phải làm thêm một ngày đồng, đi thêm một buổi chợ. Áo mẹ sờn, vai cga bạc màu sương gió, nhưng cha mẹ không hề than trách sợ con trẻ tủi phận mà buồn lây. Vậy mà đôi khi con vô tâm hờn mẹ trách cha không thể cho đua đòi cùng chúng bạn, rồi con hổn hào càn quấy, nở thốt lời giận ghét mẹ cha làm cho song đường phiền não.

          Khi còn nhò được mẹ cha yêu thương che chở, con không hề biết trân trọng đỡ đần, lại còn thờ ơ quá đổi. Con biết đâu chỉ vì muốn con sung sướng, muốn con nở mày nở mặt mà mẹ cha đua chen giành giựt với đời. Phải chịu bao tủi nhục, có khi phạm vào những tội lỗi tày trời mà sa vòng tù tội. Con trưởng thành lên xe xuống ngựa, con lại xấu hổ với bạn bè vì có một người mẹ quê mùa, có một người cha không thanh lịch. Hoặc con ngoảnh mặt quay lưng trước mẹ cha già yếu bệnh tật. Hay mãi mê với công danh lợi lộc con quên đi người mẹ già tựa cửa chờ trông, người cha mái tóc bạc màu cùng năm tháng.

          Rồi khi bị đời vùi dập, bị người chà đạp khinh khi, con chợt thèm một vòng tay thâm tình ruột thịt, con bỗng muốn được sà vào lòng mẹ, tựa vào vai cha ấm áp chở che. Bởi bây giờ con mới hiểu chỉ có cha mẹ thương con như biển hồ lai láng, chỉ có cha mẹ lo lắng cho con hết lòng mà không hề tính toán mảy may. Chỉ còn hơi thở là mẹ còn thương con, cha còn lo lắng cho con. Còn người đời họ sao mà lạnh lùng tàn nhẫn, sao lại ganh ghét đua chen. Vì đồng tiền họ sẵn sàng hãm hại lẫn nhau. Con bỗng cảm thấy ghê sợ, thấy cô đơn muốn về bên cha mẹ như ngày xưa. Mẹ sẽ vui cùng niềm vui của con, cha sẽ mừng khi con thắng lợi và khi con buồn bã, thất vọng người sẽ an ủi, đỡ nâng.

          Nhưng than ôi! ngày con trở về chỉ thấy “Hương nhan lấm ấm tro tàn. Đâu đây dáng mẹ trần gian thuở nào.” Trên bàn tờ thì nhan khói lạnh lùng, cha mẹ nhìn con nữa như yêu thương, nữa như hờn trách. Mẹ đã bỏ con ra đi, cha không nữa trên cõi đời nầy chỉ còn lại mình con côi cút giữa chợ đời. Xung quanh con bốn bề lạnh giá, lặng lẻ khóc thương đấng sanh thành trong niềm ân hận vô biên. Giờ con muốn báo hiếu cho cha mẹ thì đã muộn rồi. Từ đây trên đầu con là vành tang trắng mồ côi, trên ngực con là đóa hồng trắng tang thương, khóc cha nhớ mẹ. “Mẹ già như chuối chín cây, gió lay mẹ rụng con phải mồ côi, mồ côi tội lắm ai ơi đói cơm khác nước biết người nào lo.”

          Thật vậy, đến lúc ấy là đông về lạnh buốt cuộc đời, mới hay mẹ mất đâu lời mẹ ru. Nếu chúng ta biết như thế, thì ngay trong hiện tại chúng ta phải thương yêu cha mẹ, kính trọng vâng lời, không đua đòi theo vật chất xa hoa, để mẹ cha không còn đau khổ nữa. Lúc còn nhỏ thì chúng ta cố gắng học hành cho thành tài đạt đức. Khi lớn khôn, dưỡng nuôi cha mẹ, giúp cha mẹ an lạc trong hiện tại, nên góp sức với đời, phục vụ nhân loại. Rủi mai nầy mẹ hiền có mất đi, thì chúng ta phải ăn năn hối hận và ngậm ngùi thương nhớ khi đến Mùa Báo Hiếu trong ngày Lễ Vu Lan để cho ta:

Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa

Nhớ câu mẹ hát ru ta từng ngày

Kính bạch Chư Tôn Đức nhân Mùa Vu Lan Báo Hiếu, con xin kính chúc Quý Ngài pháp thể khinh an, chúng sanh dị độ, tuệ đăng thường chiếu, Phật sự viên thành. Kính chúc Quý vị chánh quyền và khách Quý vạn sự khang an, kiết tường như ý. Chúc toàn thể nam nữ Phật tử sống tròn hạnh hiếu trong hiện tại và tương lai.

Nam Mô Vu Lan Thắng Hội Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát.

Diệu Nghiêm

Cập nhật ( 14/12/2008 )
 
< Trước   Tiếp >

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online