Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow Trào vui nước mắt cứ rưng rưng (Lê Xuân)
Trào vui nước mắt cứ rưng rưng (Lê Xuân) PDF In E-mail
Người viết: ThanhHung   
08/04/2011

TRÀO VUI NƯỚC MẮT CỨ RƯNG RƯNG

* Lê Xuân

       Khi những chiếc xe tăng của quân giải phóng tiến vào dinh Độc Lập trưa ngày 30- 4- 1975 cũng là lúc cả dân tộc hát vang khúc ca khải hoàn thống nhất đất nước. Từ Mục Nam Quan đến Mũi Cà Mau, đất nước liền một giải, non sông thu về một mối. Không có một bút pháp nào, giai điệu nào, sắc màu nào có thể diễn tả hết được niềm vui bất tận của dân tộc ta trong ngày toàn thắng. Hầu như tất cả các nhà thơ chuyên và không chuyên ở mọi miền Tổ quốc đều có thơ bày tỏ niềm sung sướng, tự hào đến trào nước mắt. Nhà thơ Tố Hữu, “con chim đầu đàn của thơ ca cách mạng Việt Nam” đã viết:

        Ôi, nỗi mừng dâng mọi nỗi mừng

        Trào vui nước mắt cứ rưng rưng

        Cả Việt Nam tiến công, cả miền Nam nổi dậy

        Dồn dập tim ta trăm trận thắng bừng bừng.

                  (Toàn thắng về ta)

Niềm vui của ngày hội non sông quá lớn. Giữa trưa ngày 30- 4 lịch sử, đi giữa dòng người và rừng cờ hoa mà ta cứ ngỡ như đi trong mơ. Nước mắt của những đứa con xa giành cho ngày độc lập:

        Tôi không khóc nhưng vẫn trào nước mắt

        Con đã về đây với mẹ Quê hương.

                 (Thu Bồn)

       Nhà thơ Bằng Việt, trong đêm 30- 4 như trẻ lại thời thơ ấu, khóc cười giữa phố xá đông vui:

        Đi giữa phố, khóc cười như trẻ nhỏ…

        Cái giây phút một đời người mới có

        Thật đây rồi, vẫn cứ nghĩ như mơ.

                  (Đêm 30- 4- 1975)

     Đây cũng là dịp để thơ đồng hành cùng dân tộc ở thời khắc lịch sử trọng đại. Các nhà thơ Tố Hữu, Chế Lan Viên, Tú Mỡ, Khương Hữu Dụng, Giang Nam, Hưởng Triều, Nguyễn Bá, Lê Chí, Hữu Thỉnh, Nguyễn Đức Mậu, Nguyễn Trọng Tạo, Nguyễn Thụy Kha, Khuất Quang Thụy, Nguyễn Hoa, Trần Nhương, Phạm Tiến Duật, Nguyễn Duy, Trần Đăng Khoa, Cẩm Thơ, Chu Hồng Qúy, Đinh Thị Thu Vân, Trương Nam Hương, Phạm Đình Ân… và nhiều tác giả văn xuôi đều thơ mừng ngày giải phóng. Bởi vì chỉ có thơ (và nhạc) mới kịp ghi lại những cảm xúc thăng hoa lóe sáng nhất của thế giới tâm hồn. Đọc lại thơ viết trong những ngày tràn ngập niềm sung sướng ấy lòng ta cứ lâng lâng như muốn bay lên cùng đất nước trọn niềm vui. Cảm ơn các nhà thơ đã nói hộ tấm lòng của muôn triệu con tim dân tộc.

      Chế Lan Viên, tác giả của những “bài thơ đánh giặc, là một trong những nhà thơ có thơ sớm về ngày đại thắng. Đó là bài “Ngày vĩ đại” dài 188 câu, viết trong 3 ngày sau giải phóng, in trên báo Văn nghệ (số 19 ngày 10- 5- 1975). Và ít ngày sau (19- 5- 1975), nhà thơ viết tiếp 306 câu “Thơ bổ sung”, hoàn thành bản hợp xướng thơ khá hoành tráng với tựa đề “Ngày vĩ đại và Thơ bổ sung” mang âm hưởng anh hùng ca và triết luận sâu sắc:  

                                 Ngoặt một cái non sông sạch làu bóng giặc

                                 Pắc Pó nhìn thấu suốt tận Cà Mau

                                 Không một bóng quân thù nào che lấp mắt

                                 Liền trời ta một tấm ở trên đầu…

Hơi thơ mạnh, sảng khoái tự hào và trào dâng cảm xúc:

                                 Ta reo vui sao bỗng chốc khóc ròng

                                 Cái hữu hạn lòng ta òa lên vì gặp cái vô cùng

                                 Tỉnh thức vĩ đại mà cứ ngỡ cơn mơ vĩ đại.

      Nhà thơ Huy Cận trong bài “Hôm qua Huế, hôm nay Đà Nẵng” muốn “giang đôi cánh lửa” để theo kịp bước chân thần tốc của các chiến sĩ giải phóng quân bay tới khắp xóm làng miền Nam yêu thương:

                                 Thơ ơi, ta giang đôi cánh lửa

                                 Bay khắp miền Nam, khắp phố khắp thôn

                                 Cùng nhân dân nổi dậy, mõ giục trống dồn

                                 Cùng nhân dân giang hai cánh tay giành ôm đất nước.

Hưởng Triều- nhà thơ đã gắn bó với Sài Gòn từ thuở ấu thơ và trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, đã cùng dân tộc hồ hởi, reo vang như muốn vỡ tung lồng ngực với điệp khúc “thắng rồi”:

                                          Thế là trái đất ngừng quay

                                 Trời nín thở. Biển ngất ngây, bàng hoàng.

                                          Thắng rồi, thần thoại Việt Nam

                                 Cả thời gian, cả không gian đổi màu.

                                          Thắng rồi! Lịch sử xôn xao

                                 Hành tinh thêm một tự hào mông mênh.                            

                                           Thắng rồi! Ấp ủ chung riêng

                                 Nhẹ lâng những cặp chim chuyền sáng nay.

                                                              (Nghĩ về ngày đại thắng của một thành phố)

Có được chiến thắng “trời long đất lở” ấy, dân tộc ta đã phải đổi biết bao xương máu để có được màu xanh hy vọng:

                                  Vì độc lập tự do đã trở thành máu thịt

                                  Vì những câu chuyện ngày xưa mà em yêu thích

                                  Vì hạnh phúc mỗi người, vì tất cả màu xanh.

                                                                                (Với Sài Gòn toàn thắng)

       Nhà Thơ Nguyễn Đình Bổn như thấy mỗi con đường, mỗi hàng cây ở thành phố Cần Thơ lãng mạn hơn, xôn xao hơn trong ngày đại thắng:

                                  Đẹp nhất là thành phố tháng tư

                                  Những hàng phượng làm cháy bừng đại lộ

                                 Cần Thơ mưa xanh, Cần Thơ nắng đỏ

                                 Ôi xôn xao phố thị đồng bằng.

                                                                        (Lãng mạn tháng tư)

      Nhà thơ Bùi Văn Bồng lại đằm sâu một liên tưởng:

                                 Mẹ già tóc bạc dường xanh lại

                                 Đàn chim kết nhạc rộn tầng không

                                                                   (Mở hội non sông).

       Trong ngày hội non sông đoàn tụ, ai cũng cảm thấy “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng” (Phạm Tuyên). Bác nhớ tới miền Nam như “nỗi nhớ nhà”. Lúc nào Người cũng giành tình cảm lớn cho miền Nam “đi trước về sau”. Bác nói “Miền Nam luôn ở trong trái tim tôi. Một ngày miền Nam chưa được giải phóng là tôi ăn không ngon, ngủ không yên”. Tâm nguyện cháy bỏng của Người trước lúc “đi xa” là: “Bắc Nam sum họp xuân nào vui hơn”. Nhà thơ Chế Lan Viên đã tưởng tượng Bác đang đi giữa đoàn quân, đi giữa cháu con, hòa vào niềm vui lớn:

                                 Da Bác đỏ hồng, tóc Bác bạc phơ

                                 Kìa Bác đang xuống nhà sàn từng bước gấp

                                 Hoa sen trắng, hoa sen hồng nở bừng theo mỗi bước

                                 Bác đi giữa cháu con, sông núi đang chờ.

                                                                     (1975- năm vĩ đại, ngày vĩ đại)

Cùng với ý tưởng đó, nhà thơ Tố Hữu bật lên tiếng kêu “Bác Hồ ơi!”giữa trưa Sài Gòn nắng đẹp:

                                Ôi, buổi trưa nay, tuyệt trần nắng đẹp

                                Bác Hồ ơi! Toàn thắng về ta.

                                Chúng con đến xanh ngời ánh thép

                               Thành phố tên Người lộng lẫy cờ hoa.

     Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn trong bài “Chân dung người chiến thắng” đã xúc động trào nước mắt khi nghĩ về Người:

                                Bác đã sống vì hôm nay hạnh phúc

                                Bác tha thứ, Bác ơi, nếu chúng con đã khóc

                                Khi nhớ về Người với năm tháng gian truân

                                Lúc hai miền đã đến giữa vinh quang. 

     Sóng Hồng (cố Tổng Bí thư Trường Chinh)- nhà thơ đã từng tuyên ngôn “Dùng cán bút làm đòn xoay chế độ” khi nhìn thấy “Mặt trời lên quét sạch bóng xâm lăng” đã bồi hồi nhớ lại những mất mát, đau thương của quân dân, và hình bóng Bác luôn nặng trĩu bên lòng:

                                Mùa thắng đã đến cho trái chín

                                Riêng canh cánh bên lòng, mơ tưởng đến

                                Bác Hồ, người thuyền trưởng thắng phong ba

                                Ngày hội tưng bừng, Bác vẫn ở bên ta.

                                                                (Sài Gòn giải phóng – 5/ 1975)

Trong bài “Cảm ơn Sài Gòn” viết ngày 30- 4- 1975, Nguyễn Bá- nhà thơ của miền Tây Nam Bộ, đã nói hộ lòng dân miền Nam làm theo lời Bác:

                                    Ta vào Sài Gòn… theo lời Di chúc

                                    Vào nội ô sáng rực tên Người

                                    Sài Gòn nhìn ta bằng đôi mắt

                                    Ba mươi năm trông ngóng Sài Gòn ơi!

Còn nhà thơ Hữu Thỉnh với bữa cơm chiều đầu tiên trong dinh Độc Lập, không nỡ gắp, không nỡ ăn mà vẫn cảm thấy no. Bởi anh đang ngất ngây với những xúc cảm vì niềm vui quá lớn:

                                    Kìa gắp đi anh, ai nấy giục

                                    Có gắp chi đâu mãi ngắm trời

                                    Tự do xanh quá, mênh mông quá

                                    Vượt mấy ngàn bom mới tới nơi.

                                     

                                    Ta no cười nói, say đôi mắt

                                    Bát canh ngày hẹn cũng mênh mông.

                                                    (Bữa cơm chiều trong dinh Độc Lập)

Thanh Thảo- người con của Quãng Ngãi, sau năm năm mới trở lại Hà Nội, trong “Đêm pháo hoa” mừng chiến thắng, đã thủ thỉ với người em gái:

                                    Anh nói với em… cái đêm pháo hoa ấy

                                    Như lần đầu anh hiểu người Hà Nội

                                    Sau năm năm xa cách trở về

                                    Mấy vạn người xem bỗng òa một nụ cười.

   Giữa những ngày “chưa có bao giờ đẹp như hôm nay”, mỗi chúng ta lại nhớ đến các anh giải phóng “bước dài như gió lay thành chuyển non” (Tố Hữu). Những cánh quân từ bốn phía tiến vào Sài Gòn đều có chung một “tín hiệu” là miếng vải đỏ cài lên ngực trái. Ký hiệu đỏ là mệnh lênh, là niềm tin, và cũng là “trái tim” để nhận ra nhau trong bom rơi đạn nổ. Nhân dân mừng reo, tự hào vì các anh:

                                    Khi những binh đoàn tràn vào thành phố

                                    Nhân dân trương cờ- tung gió

                                    Ngàn vạn cánh tay khua nắng- vẫy chào.

                                                                                (Ký hiệu đỏ)

 Có anh đã ngã xuống khi chỉ còn ít phút nữa là chiến dịch kết thúc. Nhà thơ Lê Văn Vọng kịp “ký họa” lại bằng thơ hình ảnh “Người chiến sĩ trong trận đánh cuối cùng” thật xúc động:

                                   Anh ngã xuống phút cuối cùng chiến dịch

                                   Chỉ một tầm tay thôi là chiến tranh kết thúc

                                   Anh là người cuối cùng nhận về mình cái chết

                                   Để ngày vui bạn bè đủ mặt.

Ở bài: “Trên đường phố Sài Gòn”, nhà thơ nhận ra người em gái giao liên năm nào giữa rừng người và cờ hoa vẫy gọi:

                                          Vẫn nguyên vành mũ lá sen

                                 Vẫn đôi dép đúc vốn quen đường rừng

                                          Vẫn quân phục cũ nửa chừng

                                 Dáng em không lẫn giữa rừng người chen.

Sau những náo nhiệt, hoan ca, là những phút lặng im “vô thanh thắng hữu thanh”. Bầu trời Sài Gòn như cao rộng hơn, hiện ra với mây trắng, hàng me xanh, và những lá cờ trên các ô cửa sổ, nhà thơ Ngô Thế Oanh lặng lẽ nhớ về những đồng đội của mình:

                                 Quân phục đẫm mồ hôi bụi đất

                                 Chiếc bi-đông chuyền tay cứu khát

                                 Những vòm sao cao vút trên đầu

                                 Cụm mây trắng tinh di động về đâu.

                                 Đồng đội của tôi, đồng đội của tôi

                                 Nói gì được nữa đây trong buổi mai toàn thắng.

                                                               (Khoảng lặng yên tháng tư)

      Lắng lại sau mấy năm giải phóng, có “độ lùi” thời gian, nhà thơ trẻ Đinh Thị Thu vân (Long An) viết bài “Nếu không có ngày ba mươi tháng tư” với những giả định thành thật và đáng yêu:

                                Nếu không có ngày ba mươi tháng tư

                                Em giờ vẫn như thuở nào, sợ tay mình lấm đất

                                Sẽ không biết tự khuyên mình những lời khuyên nghiêm khắc

                               Không một lần dám sống hy sinh

Bài thơ này chị làm đúng vào ngày 30- 4- 1981, nghĩa là sau 6 năm giải phóng. Chị xem tháng 4 là nhân chứng lịch sử cho sự đổi đời kỳ diệu của chị cũng như của bao người mà không thể có gì đền ơn được:

                               Em đổi những bé mọn tâm hồn lấy lắm ngọt êm

                               Lòng vẫn nghĩ: Tháng tư làm nhân chứng

                              Ôi nhân chứng bao dung, nhân chứng vô cùng người lớn

                              Làm thế nào em có thể đền ơn

                              Tháng tư ơi, xinh đẹp mãi tâm hồn.

    Đây cũng là lời nguyện ước của bao lớp trẻ miền Nam biết ơn cách mạng, biết ơn nhân dân và cuộc sống. Nếu không có ngày 30- 4, cũng có nghĩa là chưa có chiến thắng, thì nói như Chế Lan Viên: “dân tộc sẽ ra sao? ngọn cờ sẽ ra sao?” và “cả dân tộc đói nghèo trong rơm rạ”. Chúng ta càng thấy sáng hơn chân lý “Không có gì quý hơn độc lập, tự do!” mà Bác đã chỉ ra.

      Đọc lại thơ viết trong những ngày rực lửa của tháng tư lịch sử, ta vẫn còn cảm giác bàng hoàng, sung sướng đến “Trào vui nước mắt cứ rưng rưng”. Mỗi vần thơ như cứ bồng bềnh ẩn hiện trong ký ức ta. Các nhà thơ - chiến sĩ, trưởng thành trong kháng chiến chống Mỹ, thơ của họ là nguồn sữa dồi dào nuôi dưỡng các nhà thơ trẻ thế hệ 7x, 8x, 9x- sinh ra và lớn lên sau ngày 30- 4 lịch sử. Lửa của những vần thơ chiến thắng ấy vẫn mãi chói ngời như một trời phượng đỏ.

Cập nhật ( 08/04/2011 )
 
< Trước   Tiếp >
TRANG WEB GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM TỈNH BẠC LIÊU Số 170 Bản ra thường kỳ năm 01&15/10/2017 - Phật lịch 2561

Các danh mục khác

Thăm dò ý kiến

Google đánh giá

Google Page Rank
Powered by: Viet IT

Alexa xếp hạng

Statistics

OS: Linux v
PHP: 5.4.45
MySQL: 5.5.47
Thời gian: 03:13
Caching: Enabled
GZIP: Disabled
Thành viên: 5
Tin tức: 4093
Liên kết web: 0

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online