Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow CẢM NIỆM VỀ CHA MẸ (tt) (Thích Quảng Thới)
CẢM NIỆM VỀ CHA MẸ (tt) (Thích Quảng Thới) PDF In E-mail
Người viết: ThanhHung   
29/08/2008

CẢM NIỆM VỀ CHA MẸ (tiếp theo)

* Đại đức Thích Qung Thi

   IV

   Gió thu hiu hắt thổi về

   Làm cho lá rụng, bốn bề phủ giăng

   Có ai thương nhớ cùng chăng

   Ơn cha nghĩa mẹ muôn ngàn thẳm sâu

                                                    Vẳng nghe ai hát nơi đâu

                                                    Nhớ câu dưỡng dục nhớ câu sanh thành

                                                    Tử sanh sanh tử sẵn dành

                                                    Gió lay mẹ rụng con đành mồ côi.

          Mỗi năm đến mùa thu thấy lá vàng rơi, nghe tiếng mưa đổ, mây giăng buồn ảm đạm, thử hỏi ai không có phút giây bồi hồi tưởng nhớ, những giây phút thần tiên, được cha dô dành đưa đến trường học, được mẹ cho quà khi con biết hát ca, hay học thuộc bài. Và điều quan trọng là cha mẹ đã cho con cả cuộc đời mà con nào hay nào biết: Cha lành ơn cao như non Thái. Suốt tháng quanh năm, cha quần quật suốt ngày, lấy giọt mồ hôi đổi bát cơm đầy, lấy giọt máu hồng nuôi trồng sự sống. Cha là nông dân:   Suốt cuộc đời

                   Cha lăn lộn trên cánh đồng xanh cỏ

                   Trán đẩm mồ hôi, ươn ướt tấm thân gầy

                   Suốt cuộc đời cha chìm trong đau khổ

                   Để con cười trong cuộc sống hôm nay

                   Con vẫn cứ nô đùa cùng ngày tháng

                   Vẫn mỗi chiều con ngóng tấm lưng cong

                   Tà áo mốc qua dãi dầu mưa nắng

                   Bóng cha xiêu xiêu in xuống cánh đồng

                   Suốt cuộc đời

                   Cha nắng mưa không ngại

                   Nuôi cho con được khôn lớn thành người

                   Bao cực nhọc để lúa đơm bông, hái

                   Bao hạt vàng là bất giọt mồ hôi

Cha là công nhân: vì thế Mỗi sáng vào nhà máy. Mỗi chiều về đến nhà.

                   Áo quần lấm lem nhớt. Thân thể cha mệt nhoài.

Cha là bốc xếp: cho nên Những bao xi măng nặng. Tấm lưng cha còng xuống.

                   Mồ hôi cha nhệ nhại. Hơi thở nặng nề thêm.

Cha lam lủ cả đời vì vợ vì con mà gian lao vất vả. Xuân qua, Hạ về, Thu tàn, Đông đến cứ xoay dần như thế, cha một ngày một già, sức khỏe càng ngày càng yếu. Vì lao lực hao mòn, nên cha qua đời sau cơn bạo bệnh.

                             Cha đi nhà vắng bao người

                   Mảnh sân hiu quạnh, tiếng cười gảy đôi

                             Bếp khuya nước chẳng còn sôi

                   Tách trà ngưng tỏa, làn hơi ngọt ngào

                             Học về còn nữa câu chào

                   Nữa câu còn lại, tan vào nén hương

                             Nhìn vào mắt mẹ càng thương

                   Sâu trong nỗi nhớ là vương vấn buồn

                             Nhìn con mắt mẹ lệ tuôn

                   Bởi qua dáng nhỏ có hồn của cha

                             Mâm cơm ngày trước đủ ba

                   Tròn trong chan chứa, dĩa cà dĩa rau

                             Bây giờ chén đủa quặn đau

                   Đủ đôi nhưng nhuốm sắc máu mồ hôi

                             Theo dòng năm tháng lặng trôi

                   Chân dung cha vẫn sáng ngời trong con.

          Từ đó mẹ càng vất vả nhiều hơn, vừa tần tảo nuôi con vừa dạy dỗ. Hình ảnh mẹ cực khổ phận làm con không làm sao quên được. Có những khi gió mưa tầm tả, rau vẫn xanh tươi mà lòng mẹ thì úa xào vàng hoe, còn mắt mẹ đẩm ướt dòng nước mắt. Lúc đông về mẹ co ro trong cái giá lạnh, với rầu lo, chuẩn bị cho con hưởng một mùa xuân vui vẻ, nào áo quần, nào bánh kẹo, nào pháo hoa. Đôi ba năm rồi mà mẹ chưa một lần may áo mới, chỉ mặc những chiếc áo sờn vai và bạc màu vì mưa nắng. Thân mẹ dãi nắng dầm mưa, một nắng hai sương, uống ăn thì qua loa, bệnh hoạn thì uống những viên thuốc thông thường, đem sức mình vật vã với thời gian, với công việc. Mẹ hiền ân sâu như biển cả. Nếu ta ở đời trong một kiếp. Nói ân mẹ hiền không thể cùng.

          Khi nói đến tình mẹ thì không bút mực nào tả được, vì mẹ là bài ca muôn thuở, là cung đàn muôn điệu. Mỗi lời ca là mỗi thiết tha ngọt ngào. Mỗi nhịp đàn là mỗi nhịp đập con tim, mang lại sức sống cho con qua sự hy sinh chịu khó suốt đời vẫn không hết. Hy sinh cho con, rồi lo cho cháu, lo mãi cho đến ngày nhắm mắt lìa đời. Chỉ còn lại:

                             Con cháu bơ vơ nơi trần thế

                             Nhớ mẹ già vất vả gian lao

                             Nhớ bà nhiều những lúc đếm sao

                             Bà kể chuyện ngày xưa, ngày xửa

                             Hình bóng ngày xưa không còn nữa

                             Lời nói diệu hiền vẫn mãi âm vang

                             Sống hiếu thảo hiền ngoan con nhé!

                             Lời của người con mãi khắc ghi.

 

          V

          Trong thơ ca so sánh tình mẹ là xôi nếp một, là đường mía lao, còn nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ là dòng suối dịu hiền, là bài hát thần tiên, là nãi chuối buồng cau…

          Nhưng thật ra, xôi nếp một có thơm ngon và dẻo, nhưng cũng không thơm ngon và dẻo bằng gánh xôi của Mẹ. Bởi vì, gánh xôi ấy chứa chan tình thương sâu nặng, thiêng liêng cao cả, để có đủ tiền cho con cắp sách đến trường, cho con hạnh phúc tương lai. Và xôi nếp một dẻo đến mấy, cũng không bằng sức dẻo dai, chịu khó cần lao của Mẹ. Sức dẻo dai ấy đã hun đúc tinh thần cho con, đầy đủ niềm tin, hy vọng và thành tựu công danh.

          Còn đường mía lao dầu có thanh có ngọt, cũng không ngọt ngào bằng giọng hát ngọt ngào chủa Mẹ hát ru con giữa trưa hè, hay trong đêm thanh vắng, hoặc con khi bệnh hoạn hay khóc la để Mẹ trọn đêm không ngủ, mắt thâm quần kèm theo những giọt lệ sầu bi. Vì thế cho nên, Mẹ đã đến chùa lạy Phật cầu xin phò hộ chở che cho con mau hết bịnh.

          Còn dòng suối có hiền dịu đến đâu, cũng không hiền dịu bằng tấm lòng bao la của Mẹ. Khi con sai Mẹ không rầy mà chỉ khuyên. Khi con đúng hay giởi hoặc hiền ngoan, thì Mẹ luôn luôn khích lệ. Lúc nào Mẹ cũng trãi rộng mở lòng thứ tha khi con biết nói lên lời nhận lỗi và luôn luôn dạy bảo con bằng những lời khen khuyến khích.

          Mẹ không phải là bài hát thần tiên, mà là bài ca bất hủ, bài ca mà dành cho tất cả, cho loài người, loài trời và cả Thánh nhân v.v…bởi vì, hình ảnh Mẹ luôn luôn có mặt khắp nơi.

          Dù chuối có ngọt đến đâu, cũng không bằng tình thương của Mẹ. Sự gian lao vất vả của Mẹ hằng ngày với những thau chuối chưng, có lúc lá bánh dừa, có lúc là gánh tàu hủ, hoặc có lúc là gánh chè ngọt lịm và bùibùi của đậu v.v…

          Không bao lâu mẹ lâm trọng bịnh, sức khỏe hao gầy một ngày một giảm, với thời gian tần tảo nuôi con, cho đến khi trút hơi thở sau cùng. Từ đó, Mẹ không còn nữa Mẹ đã đi rồi, nhà xưa ngõ vắng bóng mẹ in dài, và không còn nghe tiếng rao của mẹ: “Ai ăn chè đậu xanh nước dừa đường cát hôn?”

          Tấm lòng của Mẹ là thế còn tình Cha là bóng búi cao uy nghiêm hùng vĩ:

          Người đàn ông mỗi sáng ra khỏi nhà với chiếc xích lô

          Chỉ trở về khi đất trời nhuộm màu đen tím sẩm

          Ăn chén cơm với đôi con tép mỏng

          Chong đèn rất khuya vắt tay nằm suy ngẫm

Người đàn ông tóc bạc một ngày kia

          Nén tiếng thở dài sau tấm lưng còng xuống

          Trong ánh mắt người, tôi thấy màu chiều đã nhuộm

          Khốn khó cuộc đời đắp tấm vá hai vai

          Đó là cha tôi!

          Người thường vuốt tóc tôi bằng hai tay chai sạm

          Mẹ tôi mất đi khi tôi bốn tuổi

          Cha đổi cho tôi phân nữa cuộc đời

          Khi tôi còn bé, Cha đưa tôi đến trường bằng chiếc xích lô

          Khi lớn lên tôi có nhiều mặc cảm tự ty

          Không chịu ngồi vào xích lô đến trường mỗi sáng

          Người âm thầm quay lưng

          Tôi chợt nhận ra tóc Cha bạc trắng

          Từ thẩm sâu tiếng nấc vỡ âm thầm

          Ước gì níu lại tháng năm

          Đển nghe Cha hát “rau răm về trời”

          Nhưng tôi nào hay biết

          Xe đạp già Cha chở ước mơ con

          Chở sương sớm ngoại ô xuống phố

          Chở ánh trăng vàng chiều về đầu ngõ

          Mồ hôi rơi … giọt đắng cuộc đời

          Hạnh phúc là gì? Sao mãi mù khơi

          Thời gian hằn những dấu đời trên trán

Tuổi bốn mươi đầy bão giông nắng hạn

          Cha đem nỗi buồn gạn lọc niềm vui

          Nước mắt chan cơm Cha vẫn gượng cười

          Thế rồi, Cha đạp xích lô không còn thích hợp

          Với thời kỳ tiến hóa của sự văn minh tiến bộ

          Cha trở về với ruộng đồng:

          Cha mỗi ngày hai buổi. Còng lưng với ruộng nương.

          Con cũng ngày hai buổi. Cắp sách đến trường làng.

          Dù đời trăm khổ cực. Nhưng chẳng ngại gian nan.

          Mồ hôi Cha đổ xuống. Cho cây đời con xanh.

          Nguyện với lòng con gắng. Sẽ chăm lo học hành.

          Để ngày mai tươi sáng. Được đền ơn sanh thánh.

          Cha tin tưởng như thế. Cha hy vọng như thế. Nhưng:

          Con vô tình đến vô tình.

          Đuổi theo cảnh mộng bồng bềnh nơi nao.

          Quê nhà bước thấp bước cao

          Lòng ta quản ngại biết sao tìm về

Bây giờ bóng đã xế tà

          Cha còn lầm lũidưới quê mệt nhoài

Những khi trái gió trở trời

Thương Cha lại thấy bồi hồi ruột đau. Rồi một hôm:

Thời gian lặng lẽ cuốn vào

Cha bay tóc trắng vườn sau nét buồn

Bóng râm tàn rụi trong xương

Lòng con chợt hiểu, ngước trông, muộn rồi

Cắn răn mà gọi Cha ơi!

Nỗi đau rờn rợn hàng đôi lá về

Cỏ xanh phủ mộ tư bề

Ngàn năm mây trắng đã che bầu trời

 

VI

          Mỗi năm khi gió thu hiu hắt, những trận mưa tầm tả, hòa lẫn cùng những tiếng thảm não của côn trùng. Khiến những kẻ mồ côi sống với tâm sự buồn, khi thiếu đi hai đấng sanh thành, hoặc cha hay mẹ cũng phải khiến chạnh lòng tưởng nhớ song thân. Như khi còn bé, tôi thương nhớ mẹ qua lời kể của chị tôi:

Mẹ đã nhịn thèm từng tô bún mắm

Dành dụm tiền cho con ăn học ở phương xa

Thân con càng lớn, xác mẹ càng già

Con càng mạnh khỏe, mẹ càng suy yếu.

          Thật vậy, mẹ tôi hằng ngày tần tảo nuôi chồng nuôi con, mà vẫn khuyến khích anh tôi cắp sách đến trường. Khi mùa thu sang làm tôi càng thương nhớ mẹ. Bởi vì, tôi mồ côi mẹ từ năm lên bốn tuổi. Tôi chỉ biết:

Nhìn ảnh mẹ qua hình ảnh nhỏ

Lòng nhớ thương bàn bạc đất trời

Trong đêm vắng nhìn bầu vũ trụ

Một ánh sao hiền lặng lẽ trôi       

          Mẹ tôi! Mẹ tôi đã chết chuyến đi buôn về thánh thị, những loạt súng nổ từ máy bay rơi xuống, viên đạn oan nghiệt đã rơi vào đấu mẹ tôi. Người đã ngã!.. Đã ngã!… Đã ngã xuống dòng sông lạnh, mà hai tay vẫn ghì chặt hai túi tiền, có phải đến giờ phút cuối, mà mẹ vẫn giữ cho con những gì mẹ đã tạo. Đó là của cải, là tiền bạc. Nhưng những thứ đó không bằng tấm lòng của mẹ. Bởi vì:

Mẹ là biển cả bao la

Mẹ là trời đất chan hòa mến thương

Tình của mẹ khó đo lường

Trãi qua biết mấy đoạn trường gian lao

Vì con năm tháng tiêu hao

Vì chồng vất vả, trước sau nhọc nhằn.

          Và từ ấy, những công việc khó khăn nặng nhọc, gian lao vất vả, giãi nắng dầm mưa, thức khuya dậy sớm. Mẹ không còn gánh vác nữa mà chị tôi đã thay thế mẹ hiền tần tảo sớm hôm nuôi dưỡng cha già em dại. Vì thế mà chị:

                   Không phấn son, không trang điểm đợi chờ

                   Không ước mơ, không hy vọng tương lai

          Bởi vì, chị đã hy sinh đời mình cho cha già hay bệnh hoạn, lo đàn em ăn học, mà chị tôi phải buôn bán sớm chiều, đi vào đường sanh tử giữa súng đạn triền miên, thế mà chị đâu có ngại. Có những lần làm ăn thất bại chị nằm vùi quay mặt vào vách cho suối lệ tuôn trào. Thấy như thế em muốn đến gần bên chị, để an ủi rằng: “Chế ơi! Đừng khóc nữa, rồi thế nào Úm cũng sẽ phò hộ cho Chế được may mắn ở kỳ sau.” Nhưng rồi em không nói được, vì em hiểu rằng: Lúc nào chị vẫn xem em còn bé bỏng chưa hiểu biết gì. Cứ như thế đã bao lần sóng gió gian nan, có bao lần an lành hạnh phúc. Cuộc đời không như thế, bởi vì:

Ngày lo tang mẹ em chưa biết gì

Chị gian lao em bồi hồi

Ngờ đâu chưa dứt ngậm ngùi

Đã cùng trời đất sập sùi tang cha

Trơ vơ con với mái nhà

Bàn tay run rẩy chia ra đở trời

Xót lòng con lắm cha ơi

Dáng cha lận đận suốt đời vì con.

          Sau cái chết của mẹ tôi, cha tôi thường hay bệnh hoạn. Có phải chăng vì thương nhớ mẹ, hay vì nhọc nhằn với nghề nghiệp, với đống quần áo cao ngất, mà cha phài thức suốt ba tháng mùa đông. Cuối cùng cơ thể cha suy yếu dần dần, một ngày một nặng. Mặc dù thế, mà cha tôi vẫn thường xuyên nhắc nhở các con cố gắng học chop vẻ vang nở mày nở mặt với đời. với những lời bảo của cha: “Con nên nhớ rằng mình là người có ăn học nên nói năng lễ phép, biết kính trên nhường dưới. Những hình ảnh ngày xưa:

Mỗi bước đi - cha đều hướng dẫn

Từ bé thơ - đến lúc trưởng thành

Như hạt sương buổi sớm long lanh

Như nắng đẹp trăng rằm ngày ấy. Ngoài ra:

Cha cho con một cuộc đời

Mối tình sâu lắng trong lời dạy khuyên

Lòng cha nghiêm nghị thiêng liêng

Cho con lẻ sống giữa miền trần gian.

          Thật vậy, với tấm lòng cao quý ấy, người đã tạo cho tôi đầy đủ niềm tin và nghị lực để đi đến thành công, trên đường công danh sự nghiệp. Cha đã:

Hy sinh suốt đời vì con trẻ

Gian khổ suốt đời chớ quản lao

          Hơn thế nữa, hình ảnh thân thương và cảm động nhất là nỗi bất hạnh khi mẹ tôi sớm qua đời. cha phải đóng vai trò gà trống nuôi con lo lắng cho anh em chúng tôi từ vật chất lẫn tinh thần.

          Ngoài câu: “Công cha như núi Thái Sơn” còn biết bao thơ văn, đã nói lên sự khó nhọc của cha qua vần thơ:

Cha tôi tuy đã già rồi

Nhưng còn làm lụng để nuôi cả nhà

Sớm hơm vừa gáy tiếng gà

 

Cập nhật ( 14/12/2008 )
 
< Trước   Tiếp >

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online