Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Biên Khảo arrow Những nhà giáo nổi tiếng thế giới (Huỳnh Dịch)
Những nhà giáo nổi tiếng thế giới (Huỳnh Dịch) PDF In E-mail
Người viết: ThanhHung   
18/05/2011

NHỮNG NHÀ GIÁO NỔI TIẾNG THẾ GIỚI

* Huỳnh Dịch

Họ là những người đã dành trọn cuộc đời mình cho sự nghệp vun trồng những lớp công dân của đất nước và thế giới… tên tuổi của Fukuzawa Yukichi - nhà canh tân GD Nhật Bản thời Minh Trị, John Dawey - nhà GD và triết gia Mỹ, người sáng lập chủ nghĩa thực chứng và tiên phong trong lĩnh vực tâm lý chức năng, Domingo Faustino, người đặt nền tảng cho GD Agentina hay Maria Montessori - người đã thành lập “Children’s House” - “Ngôi nhà của trẻ”… đã trở thành những biểu tượng trụ cột trong sự nghiệp đổi mới giáo dục toàn cầu.

* Người đặt nền tảng cho giáo dục Argentina.

Domingo Faostino Sarmiento là một chính khách, nhà giáo dục, nhà văn và là Tổng thống Argentina 91868-1874), Chủ yếu là tự học, Sarmiento bắt đầu sự nghiệp với tư cách một thầy giáo địa phương, và rồi tham dự cơ quan lập pháp tỉnh. Năm 1842, ông bổ nhiệm làm hiệu trưởng trường Đại học đầu tiên ở Nam Mỹ và bắt đầu tin rằng hệ thống giáo dục có vai trò quyết định đến sự phát triển của quốc gia. Sau một quá trình học tập tại nước ngoài, ông tin rằng Mỹ Latinh noi theo trong con đường phát triển. Vì thế, Sarmiento trở về Argentina góp phần lật đổ chế độ độc tài của Rosas năm 1852, và tiếp tục viết sách báo về giáo dục và tham gia các hoạt động chính trị. Sarmiento được bầu làm tổng thống Argentina năm 1868. Ngay lập tức ông áp dụng các nguyên tắc dân chủ tự do để xây dựng một mô hình giáo dục mới cho Argentina. Và mô hình này vẫn tiếp tục được duy trì và phát triển cho đến ngày nay, phảng phất bóng dáng của mô hình giáo dục Mỹ nhưng vẫn có những nét đặc trưng của châu Mỹ Latinh đề cao sự tự do và tự lập.

Maria Montesori Nhà giáo dục vĩ đại nhất thế kỷ 20

Maria Montesori, sinh năm 1870 - một trong những nàh giáo dục vĩ đại nhất, được công nhận ở thế kỷ XX - đã thành lập “Children’s House” - “Ngôi nhà của trẻ” - trường học dành riêng cho trẻ em đầu tiên ở Rome. Bà cho rằng 3 tuổi quyết định cuộc đời trẻ, nên cần tiến hành giáo dục trẻ 3 tuổi. Năm 1896, bà đỗ bằng bác sĩ y khoa, là phụ nữ đầu tiên ở Ý đạt đến trình độ này. Năm 1901, khi quan sát những trẻ em mà bà đã tiếp xúc khi khám bệnh cho chúng, bà thấy rằng bọn trẻ đa số bị ức chế tâm lý vì nền giáo dục gò bó ở trường học thời bấy giờ, bà bèn ngưng hành y, trở lại trường Đại học để học thêm khoa tâm lý và triết lý giáo dục. Năm 1904, bà tốt nghiệp khoa tâm, lý giáo dục ở Đại học Rome, Ý.

Bà đã lập một nhà trẻ, theo một phương pháp mới là để cho trẻ tự do chơi đùa, quan sát, làm những gì chúng nghĩ ra và thích thú, bà chỉ đóng vai trò quan sát, gợi ý, và ghi nhận thành quả sáng tạo của trẻ. Số trẻ do bà hướng dẫn phát triển trí tuệ rất nhanh, hơn hẳn so với bạn trẻ cùng tuổi ở trường học khác lúc bấy giờ. Từ đó, bà nghiên cứu lập ra phương pháp giáo dục trực quan, dành cho trẻ sự tự do quan sát và sáng tạo trong học tập. Bà viết tác phẩm Trẻ tự học, nêu ra các nét chính của phương pháp giáo dục Montrssori.

Sau khi lập ra những Hiệp hội  giáo dục mang tên mình, phổ biến cách thức dạy trẻ mới, phương pháp Montesorimau chóng lan nhanh từ San Francisco ra toàn nước Mỹ, tạo nên một làn sóng giáo dục mới hết sức cởi mở, tự do, đào tạo được một loạt các nhà khoa học lỗi lạc của Mỹ sau này, giữa thế kỷ 20. Từ đó, bà được mời đến nhiều nước để thực hiện các cuộc cải tổ giáo dục rất thành công.

Năm 1947, bà trở về sống tại Anh, lập ra nhiều trung tâm giáo dục mang tên bà, nổi tiếng nhất là Trung tâm Montesori ở London. Các nhà giáo dục Anh từng ba lần đề cử bà nhận giải Nobel Hòa bình để tôn vinh công trạng của bà. Song các nhà tổ chức giải Nobel cho rằng sự nghiệp giáo dục của Montesori còn vợt cao hơn giá trị của giải Nobel Hòa bình (vốn dành cho các nhà chính trị), nên họ cho rằng không cần phải trao cho bà giải ấy.

Bà Montesori qua đời năm 1952 tại Noordwijk, Hà Lan, là nơi sinh sống cuối cùng của bà cùng người con trai Mario Montesori, cũng là một nhà giáo dục lỗi lạc. Ngày nay, phương pháp giáo dục Montesori

Có lẽ được giáo dục hầu khắp các nước trên thế giới.

* Jaen piagrt với thuyết “Trẻ nhỏ là nhà thám hiểm”

Jean Piaget, sinh năm 1896 là nhà tâm lý học Thụy Sĩ, người đầu tiên tiến hành các nghiên cứu có hệ thống tâm lý của trẻ nhỏ, để lại một dấu ấn không thể phủ nhận trong việc thực hành giáo dục lại đã từng khẳng định: “Tôi chẳng có chút khái niệm gì về việc giảng dạy”. Hơn nữa. tác phẩm viết về giáo dục của ông chỉ chiếm khoảng 3% trong tổng só những gì ông đã viết.

Tiến sĩ Jean Piaget có nhiều thuyết về nền tảng giáo dục trong những năm đầu đời của trẻ, nói “Trẻ nhỏ là một nhà thám hiển, và công việc của những người lớn xungq uanh trẻ phải cung cấp các kinh Nghiệm để kích thích quá trình phát triển của trẻ”. Một cách tóm tắt, Piaget nhận thấy ằng  trẻ trải qua các giai đoạn phát triển khác nhau. Trong giai đoạn đầu tiên, từ khi mới sinh  cho đến khi bé 8 tháng tuổi, trẻ con bắt đầu tự học hỏi mà không thực sự hiểu điều gì đang diễn ra. Đầu tiên, trẻ tin rằng mọi vật chỉ tồn tại  khi trẻ nhìn thấy, nghe thấy và sờ được. Những trẻ nhỏ hơn suy nghĩ rất khác các anh chị lớn và người lớn. Khái niệm của bé về thế giới hoàn toàn là những hiểu lầm. Piaget nổi tiếng là nhà tâm lý trẻ em tuy không có một bằng đại học nói về tâm lý. Danh tiếng của Piaget nổi lên như cồn ở châu Âu. Ông từng nắm giữ các chức quan trọng liên quan đến giáo dục Giáo sư tâm lý các trường đại học Geneve và Sorbone. Giám đốc Viện khoa học giáo dục, và giám đốc Phòng Quốc tế giáo dục.

Piaget tiếp tục câu đố về tư duy  trẻ cho tới  khi ông mất ngày 16-9-1980 ở tuổi 84. Ông đã viết 40 cuốn sách, khoảng 100 bài viết về tâm lý trẻ em.

* Thái Nguyên Bồi - Người đặt nền tảng  giáo dục Trung Quốc

Thái Nguyên Bồi là nhà giáo dục mạnh dạn ứng dụng những tư tưởng mới và tìm kiếm giải pháp tích cực cho các vấn đề của Trung Quốc trong quá trình hiện địa hóa giáo dục.

Quan điểm của ông về 5 hình thức giáo dục dại diện cho định hướng mới với đặc trưng phê phán Khổng giáo và phù hợp với tinh thần của nhà nước Trung Quốc. Việc ông nhấn mạnh vào kiến thức khoa học và các hoạt động xã hội đặc biệt có ảnh hưởng trong việc trao đổi và kết hợp chương trình học truyền thống với hiện đại. Sự khuyến khích của ông đối với giáo dục thẩm mỹ giúp trường học có địa vị quan trọng cho việc dạy các mô nghệ thuật, điều bị ngăn cấm trong nền giáo dục cũ.

Với vai trò hiệu trường Đại học Bắc Kinh, ông đã tiến hành điều cải cách giáo dục quan trọng mang lại những thành tựu to lớn cho việc phát triển nền giáo dục ở Trung Quốc. Ông đã khuyến khích tư duy sáng tạo, nghiên cứu cơ bản và tổ chức lại việc quản lý trường học trên các nguyên tắc dân chủ. Và nhưng tư tưởng tự do trong giáo dục tại Trung Quốc có nền tảng từ tư tưởng giáo dục của Thái Nguyên Bối.

* Fukuzawa Yukichi Nhà giáo dục Nhật Bản học tập những ý tưởng giáo dục phương Tây.

Fukuzawa Yukichi (1835 - 1901) là nhà giáo dục và học giả không nằm trong chính quyền Nhật Bản có ảnh hưởng nhất trong giai đoạn cuộc Canh tân Minh Trị. Hiện chân dung Fukuzawa Yukichicó trên tất cả các tờ bạc 10.000 Yên, tờ bạc lớn nhất nước Nhật. Fukuzawa từng hai lần đến Mỹ và bôn ba khắp châu Âu trong gần một năm trước khi nỗ ra cuộc Duy tân Minh Trị (1868). Qua những chuyến đi này, ông đã tìm hiểu được những nền tảng căn bản của xã hội hiện đại đang phát triển ở phương Tây. Cũng chính ở đây, ông hiểu sứ mạng của mình là sự nghiệp giáo dục và làm nghề báo. Ngay sau chuyến đi thứ hai, ông bắt đầu mở trường học Keio-gijuku (Khánh ứng Nghĩa Thục), nhằm đào tạo nhân tài cho đất nước trong các lĩnh vực kinh tế, công nghiệp và chính trị. Ngày nay, trường Đại học Keio là một trong những trường Dại học lớn  nhất của Nhật Bản.

Tư tưởng chủ yếu của Fukuzawa có thể tóm gọn trong một từ “Độc lập” theo xu hướng giáo dục phương Tây. Ông chỉ trích mạnh mẽ chương trình giáo dục truyền thống ở Nhật, vốn chỉ chú trọng học thuộc những cuốn sách cổ xưa, thích thú đọc và làm thơ, nghiên cứu những điều không thực tế. Ông cho rằng giáo dục phương tây là vô cùng cần thiết, nên thúc dục các học trò học các ký tự Kana và tham khảo thêm các sách giáo khoa đã được biên dịch. Ở mức độ cao hơn, cần hiểu được một ngôn ngữ phương Tây để có thể đọc trực tiếp. Thậm chí tới năm 1890, ông đã mời cả những giáo viên nước ngoài đến giảng dạy ở trường Keio.

Mặc dù Fukuzawa tiếp thu được rất nhiều từ các nhà tư tưởng phương Tây, nhưng ông không hoàn toàn bị ràng buộc hay sùng bái nền văn minh phương Tây. Dường như ông cũng lường trước được những khó khăn sẽ phát sinh trong quá trình canh tân tư tưởng của người dân Nhật Bản.

Cập nhật ( 18/05/2011 )
 
< Trước   Tiếp >

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online