Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Từ Thiện Xã Hội arrow Chúng ta cần phải làm gì để giúp thế hệ trẻ (Thích Quảng Thông)
Chúng ta cần phải làm gì để giúp thế hệ trẻ (Thích Quảng Thông) PDF In E-mail
Người viết: Thích Quảng Thông   
02/06/2011

CHÚNG TA CẦN PHẢI LÀM GÌ ĐỂ GIÚP THẾ HỆ TRẺ MAI SAU THOÁT KHỎI NHỮNG TỆ NẠN VÀ TỘI PHẠM XÃ HỘI

* Thích Quảng Thông

Thành viên ban hoằng pháp tỉnh Khánh Hòa

Ngày nay trên các phương tiện truyền thông đại chúng chúng ta thường xuyên nghe và được thấy các thanh thiếu niên đang có đà lún sâu vào các tệ nạn xã hội và phạm vào các khung tội hình sự rất nhiều. Trong số ấy phần lớn các em do bị ảnh hưởng bởi các phim, ảnh, mạng internet.

          Trong thống kê chưa đầy đủ của công an cung cấp thì hiện cả nước có khoảng 20.000 trẻ em trong độ tuổi tới trường lang thang bụi đời, tụ tập băng nhóm ngoài xã hội. Còn theo thống kê của Cục thống kê tội phạm, Viện kiểm soát nhân dân tối cao, trẻ em dễ mắc phải những tội như: cướp của, giết người, vận chuyển ma túy.

          Năm 2007 và 3 tháng đầu năm 2008, riêng trẻ em dưới 16 tuổi có 7 nghìn vụ vi phạm, chiếm đến 70% tội phạm vị thành niên dưới 18 tuổi. Công an các địa phương đã khởi tố điều tra 8.531 vụ với 11.732 đối tượng ở tất cả với tội danh này. Xử lý hành chính lên tới 35.463 vụ với 48.187 đối tượng; trong đó giao cho gia đình giáo dục 21.484 đối tượng, xã phường quản lý, giáo dục 8.892 đối tượng, lập hồ sơ đưa đi trường giáo dục 5.616 đối tượng, áp dụng các biện pháp khác 11.677 đối tượng. (trích Việt báo online số ra ngày thứ tư, 28 tháng 5 năm 2008).

          Vậy với tư cách là một tu sĩ Phật giáo hoạt động trong ngành hoằng pháp chúng ta cần phải làm gì để giúp xã hội giảm thiểu các tệ nạn và trẻ phạm tội? Đây là vấn đề hết sức bức bách và cần thiết đối với ngành của chúng ta. Theo người viết thì để góp phần làm giảm thiểu trẻ vị thành niên phạm pháp chúng ta cần phải làm các việc sau đây:

          1. Phật giáo hóa gia đình một cách thiết thực

          Lâu nay chúng ta cứ kêu gọi Phật giáo hóa gia đình mà thực ra chúng ta chưa hề có một phương hướng cụ thể nào nhất định để định hướng cho các giảng sư trẻ một hướng đi một tầm nhìn đúng mực, mà phần lớn là các giảng sư trẻ tự làm theo sáng kiến của chính mình. Để làm được điều này thì trong các khóa tu tập của Phật tử tại các chùa chúng ta cần phân định theo lứa tuổi trẻ và già. Đối với lứa tuổi già chúng ta giảng bằng những bài giảng, những bài pháp thoại theo thường lệ, nhưng đối với những em thanh thiếu niên trẻ tuổi chúng ta cần có những bài học ngắn gọn, xúc tích, hàm chứa những mẫu chuyện Phật giáo khuyên làm lành lánh dữ. Làm sao những bài học ấy dễ hiểu dễ nhớ và dễ học thuộc kết hợp với những mẫu chuyện Phật giáo lý thú sẽ đem lại hiệu quả cao hơn. Vì lứa tuổi này các em rất thích  kể chuyện. nếu làm được như vậy thì chắc chắn chúng ta có thể góp một phần cho xã hội làm giảm thiểu được trẻ e phạm pháp.

          2. Nhanh chóng khai thác các mẫu chuyện Phật giáo thành những truyện tranh mang đậm nét văn hóa của dân tộc.

          Vấn đề này thì các nước trên thế giới đã làm rồi như Đài Loan, Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản… nhưng số này quá ít so với những truyện tranh kém văn hóa, có phần phi văn hóa nữa là khác. Nếu chúng ta không nhanh chóng có những tập truyện tranh Phật giáo đồ sộ, hấp dẫn, bổ ích dành cho lứa tuổi vị thành thành niên này thì họ sẽ thiếu đi một món ăn những món ăn tinh thần thiếu văn hóa đó là qui luật. Mặt khác chúng ta cũng cần phải khai thác về mảng phim hoạt hình, phim thần thoại được chuyển thể từ các truyện cổ tích Phật giáo, túc sanh truyện, hay dựa theo các truyện trong kinh Tiểu Bộ, đây cũng là một cách truyền bá Phật giáo qua phim ảnh và cũng là một cách truyền bá phật giáo qua phim ảnh và cũng là cách mang Phật pháp đến gần với lứa tuổi mộng mơ này. Mặc dầu các nước Hàn Quốc, Nhật Bản, Trung Quốc, Đài Loan đã và đang khai thác mãn phim hoạt hình dựa theo các sự tích Phật giáo nhưng đó là họ lồng ghép văn hóa của họ vào chứ không phải văn hóa của nước ta. Chúng ta cần làm theo phong tục tập quán của ta dựa trên các nền tảng sự tích của truyện Phật giáo theo tranh ảnh dân gian Việt Nam.

          3. Chuyển hóa các bài kinh kệ, pháp cú thành các món ăn âm nhạc hấp dẫn để huân tập các đức tính tốt cho các em:

          Hơn lúc nào hết thể hiện này chúng ta có một đội ngũ nhạc sĩ, ca sĩ Phật tử rất lớn, có thể nói là không có lúc nào bằng lúc này. Chúng ta nên tận dụng thời cơ này để chuyển hóa những lời kinh, lời kệ, pháp cú thành những bài hát dễ nhớ dễ nghe dễ thuộc, cần phải nhiều nhiều hơn nữa. Chúng ta cần khuyến khích các văn nghệ sĩ sáng tác những bài hát mang đậm âm hưởng Phật giáo, trong ấy truyền tải được những lời Phật dạy. So với các ca khúc bên ngoài ca khúc Phật giáo còn quá ít, nếu không muốn nói là hạn hẹp và thiếu đa dạng.

          Đây là ba vấn đề nhạy cảm nhất, dễ ghi vào lòng người nhất mà hình như chúng ta chưa quan tâm lắm. Nếu chúng ta muốn có một thế hệ nối tiếp lành mạnh, khỏe khoắn từ thân thể đến tinh thần và am hiểu Phật pháp thì chúng ta nên có những chiến lược, có tầm nhìn để bắt tay làm ngay bây giờ thì mới có thể góp tay với xã hội, với đất nước, với quốc gia châm chút cho những mầm non đang lớn có những lối sống tốt, giảm bớt những tội phạm còn mang trên mình những “vị thành niên”. Đó cũng là một cách hoằng truyền Chánh pháp cho thế hệ trẻ mai sau.

Cập nhật ( 16/10/2013 )
 
< Trước   Tiếp >

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online