Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow Vần thơ đọa vị (Tuệ Thiền)
Vần thơ đọa vị (Tuệ Thiền) PDF In E-mail
Người viết: ThanhHung   
05/03/2012

Vần Thơ Đạo Vị

* Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)    

1.

Từ khi lộ ánh trăng thiền

Tri ân sâu nặng cơ duyên cuộc đời

Vô ngôn sáng giữa muôn lời

Dấn thân thế sự, chẳng rời Tánh Không.

(Dấn Thân)

2.

Tâm Không-diệu dụng

Bất lập nhị nguyên

Duyên lành toả khắp

Rong chơi cõi Thiền.

(Trà Thiền)

3.

Đi trên mặt đất

Với tâm-đang-là

Bỗng nhiên Tịnh Độ

Xanh chồi trổ hoa.

(Tỉnh Thức)

4.

Từng bước nhẹ vô danh cùng hoa cỏ

Bình bát bao dung đón nhận khen-chê

Trí siêu việt giữa tâm hồn khiêm hạ

Thấy Đạo rồi: tình thắm đượm từ bi.

(Bước Chân Hiền Triết)

5.

Ánh mắt Thầy nới bao trói buộc

Rọi cho con vào cửa Tâm Kinh

Từ ấy dù còn mang nghiệp chướng

Vẫn kính yêu vô hạn đời mình.

(Ánh Mắt Thầy)

6.

Rồi một buổi vâng lời sư cụ

Quán chiếu vô minh tận đáy lòng

Gương tâm hiển lộ xuân bất diệt

Từ ấy thanh bình giữa sắc-không.       

(Soi Gương)

7.

Tôi đi trong tỉnh thức

Quá khứ? Đã qua rồi

Tương lai? Tuỳ duyên khởi

Tâm vô ngôn chiếu soi.

(Đi Tới Hiện Tại)

8.

Trầm tư quán cóc ven đồi

Hương cà phê sớm quyện lời tâm kinh

Thương người tất bật vô minh

Chút vui xanh xám bên nghìn đắng cay.

(Tĩnh Tâm Ở Quán)

9.

Ôi! Hải đảo tâm linh

Ta tỉnh thức quay về

Dừng tâm là thấy bến

Thôi rong ruổi si mê.

(Hải Đảo Tâm Linh)

10.

Về phố chợ mang theo đêm ở núi

Giữa bon chen, cười nói bỗng nhân từ

Đã cung thỉnh Vô Cùng vào hữu hạn

Thì sá gì những được mất hơn thua.

(Đêm Ở Núi - Nhớ một mùa An Cư Kiết Hạ)

11.

Nghe bước luân hồi thăng hoa

Tạm cư hành tinh Minh Triết

Nghe giữa bất sinh bất diệt

Hoá thân Bồ tát đi-về.

(Tôi Nghe…)

12.

Phút giây “bất nhị”

Tri ân cuộc đời

Công trình tuệ quán

Muôn thuở chia vui.

(Khi Lòng An Định)

13.

Nên ngày xuân em đến chùa lễ Phật

Để biết kính yêu tâm nguyện hoà bình

Biết chào nhau lời búp sen vô ngã

Dâng tặng cõi đời năng lượng tâm minh.

(Ngày Xuân Lễ Chùa)

14.

Tôi may mắn giải được bài toán khó

Đã biết đem hữu hạn chứa Vô Cùng

Lóng vị Thiền từ sắc màu trần tục

Giữa vô thường, lấp lánh tâm xuân.

(Bài Toán Cuộc Đời)

15.

Chất chứa những cằn nhằn

Hồn lô nhô sỏi đá!

Chút lặng thầm hỉ xả

Sỏi đá dậy hồn thơ.

(Không Đề)

16.

Đã si dại tìm tình trong dục lạc

Bao ghét ghen đóng bít cửa thiên đường!…

Thượng-Đế-trong-ta muôn đời có mặt

Khi cõi lòng biết tỉnh thức-yêu thương.

(Tình Yêu Cúc Vàng)

17.

Chợt tỉnh ngộ (bao đời lưu lãng)

Tìm về Phật tính-mái nhà xưa

Dừng chân giữa quê hương tâm thức

Thanh thản vầng trăng rọi bốn mùa.

(Mái Ấm)

18.

Chen lấn mười năm quên ngắm trăng

Về quê gặp lại giữa đêm rằm

Trăng ngoài ấy, trăng trong ta hội ngộ

Lợi danh nào đổi được ánh trăng tâm?

(Gặp Lại Vầng Trăng)

19.

Tiếng chuông thấm đượm tình nương rẫy

Cứu vớt hồn ta giữa chợ đời…

Phố chật lao xao lời với lỗ

Mai về quê cũ uống trà chơi.

(Tình Quê)

20.

Lũ chúng con có đứa đi đứa ở

Mùa Vu Lan: mùa hội tụ tình thâm

Tháng bảy qua rồi, niềm tin ở lại:

Vu Lan vĩnh hằng giữa cõi thiện tâm.

(Vu Lan Trong Tôi)

21.

Một bên là Thượng Đế

Một bên là cuộc đời

Biết làm tâm đối xứng:

Tỉnh Thức giữa An Vui.

(Tâm Đối Xứng)-(Thượng Đế là Chân Lí Tối Thượng,

                                  là Bản Thể Vũ Trụ, là Viên Giác)

22.

Cơm áo nhạt màu đố kị

Bài thơ lỏng nhịp bon chen

Trăng khuya đối ẩm thiền thi sĩ

Chia sẻ niềm vui với đất trời.

(Sống Thiền)

23.

Tự tri: toả duyên lành cùng khắp

Giữa vầng trăng một niệm vô ngôn

Ta-người gợn sóng… nghe tức thấy

Tức lí đương nhiên-thôi nói năng…

(Trên Con Đường Tối Thượng)

24.

Mọi nhãn hiệu đeo mang chừ vứt bỏ

Ta tự do tự tại giữa vô thường

Sáng chủ nhật lên đồi cao hóng gió

Trải giấc nồng ngoài tiếng hát trùng dương.

(Tự Do)

25.

Trải qua mấy nghìn năm

Cái bản năng quyền lực

                      đã ngấm sâu vào hành tinh

Và bom đạn bất nhân đang đi tìm

                      niềm vui lấn lướt!

Và UNESCO còn mập mờ lúng túng

                      giữa “con” và “Người”!

(Buồn Cùng Taher Madrasswalla)- (UNESCO

 là Tổ chức giáo dục, khoa học, văn hoá quốc tế)

26.

Chiều lên chùa núi trầm tư

Chim chao biếc lá hát ru cuộc đời

Sáng về thăm rẫy bên đồi

Thấy nghe vô niệm: ngộ lời Tâm Kinh.

(Được Tặng Chân Kinh)

27.

Kẻ vô sỉ đang khoác danh trí thức

Hối lộ, tham ô… cười cợt thánh hiền!...

Ai có thể ung dung Chân-Thiện-Mĩ

Nếu thiếu vần thơ thanh khiết trái tim?

(Thiên Chức Thi Ca)

***

*“Tự tri-tỉnh thức-vô ngã” là đạo lí của vũ trụ, là mẫu

số chung của ý nghĩa cuộc sống, là Thiền; mang năng

lượng tích cực có lợi cho toàn vũ trụ, cho sự thăng hoa

trí tuệ-tâm linh chung của tất cả.

  “Tự tri-tỉnh thức-vô ngã” là minh sư vĩ đại nhất của

chính mình. (Đường Về Minh Triết).

Cập nhật ( 05/03/2012 )
 
< Trước   Tiếp >

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online