Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow Vị ân nhân thầm lặng (Nguyễn Hồng)
Vị ân nhân thầm lặng (Nguyễn Hồng) PDF In E-mail
Người viết: ThanhHung   
17/05/2012

nullVỊ ÂN NHÂN THẦM LẶNG

* Nguyễn Hồng

Tôi còn nhớ rất rỏ năm ấy là năm 1990, tôi đi dạy học ở vùng nông thôn xa mỗi tuần về thăm nhà một lần, hoàn cảnh kinh tế thời buổi ấy rất khó khăn , rồi một ngày nọ  đứa con trai đầu lòng mới vừa bảy tuổi, đang học lớp hai bổng nhiên lâm bệnh và phải nhập viện, trong tình trạng nguy kịch, các bác sĩ chẩn đoán cháu bị viêm màng nảo, thế là năm ngày trôi qua bác sĩ vẫn lấy tủy sống để xét nghiệm, hằng ngày bác sĩ vẫn phải ra toa để tìm mua những loại thuốc đặc trị ở ngoài thị trường vì thuốc trong bệnh viện thì lại khan hiếm, những ngày này tôi phải bán hết những gì có được để cứu con tôi mà bệnh tình của nó vẫn chưa thuyên giảm.

Sáng ngày thứ sáu kể từ khi cháu nhập viện, bác sĩ Trần Thị Phụng khoa nhi bệnh viện Bạc Liêu gặp tôi và trao một toa thuốc bảo rằng hôm nay phải tìm cho được các loại thuốc này mới mong hy vọng cứu cháu. Biết tìm đâu ra tiền nữa trong lúc này, suốt năm ngày đêm trôi qua tôi đứng nhìn từng giọt nước biển rơi  âm thầm ngấm vào mạch máu con tôi, nhìn vào giỏ đệm đã gần đầy những chai lọ péniciline mà nó vẫn chưa giảm bệnh.

          Trong lúc loay hoay thì có một người đàn ông cũng đang nuôi người vợ nằm gần giường chung phòng với con tôi bước đến và nói.

          - Sao anh không đi mua thuốc cho cháu càng sớm càng tốt đi, chắc hết tiền rồi phải không ?

Tôi trả lời :

 - Hết tiền rồi anh ạ ! chờ một lát vợ tôi vào rồi sẽ tính Sau.

Ông ấy nói :

      - Bây giờ tôi còn một khoản tiền anh hãy cầm lấy và đi mua thuốc cho nhanh lên, để tôi trông chừng cháu dùm cho.

      Cho đến giờ phút này tôi không còn biết do dự gì nữa, tôi nói .

          - Thôi thì tôi xin mang ơn anh trước nhé mọi chuyện rồi sẽ tính sau, tôi xin gởi cháu cho anh trông dùm nhé !

          Thế là tôi đã nhận khỏan tiền từ tay ông ấy và chạy đi mua thuốc, gần một giờ đồng hồ tôi đem thuốc về bệnh viện và trao cho bác sĩ tiêm trực tiếp vào nước biển đang truyền cho con tôi. Số tiền mua thuốc vào thời điểm đó là 50.000 đồng, tôi được biết người mà tôi đã chịu ơn tên là Lâm, ông ấy là một nghệ sĩ kép cải lương theo đoàn hát khắp vùng sông nước miền tây, ông có một gương mặt hao gầy, tóc dài và để râu dáng người hơi cao chuyên đóng những vai phản diện, nhưng bên trong ngoại hình ấy là một  tấm lòng thương người, phải chăng ông đã gặp nhiều cảnh đời khốn khổ trong các vai tuồng mà ông gặp.

          Thế rồi suốt ngày hôm ấy vợ chồng tôi gõ cửa khắp nơi  tìm cho ra tiền để hoàn lại cho ông Lâm, suốt đêm ấy bệnh tình của con tôi có dấu hiệu khá, sáng ngày hôm sau bác sĩ báo tin con tôi đã qua cơn nguy kịch, tôi quá vui mừng và cám ơn ông Lâm nhiều, và được biết hôm nay là ngày vợ của ông xuất viện, số tiền tôi gom góp để hoàn lại cho ông vẫn chưa đủ, tôi tìm đến nơi để bán đi một đơn vị máu của mình và đã dư tiền trả lại cho ông.

          Nhưng khi tôi trở lại phòng bệnh thì hay tin ông Lâm đã lặng lẽ đưa vợ ông xuất viện rồi, tôi ra cổng bệnh viện tìm nhưng không thấy ông, đạp xe ra xa cảng tìm trên các chuyến xe vẫn không thấy vợ chồng của ông Lâm.

          Thế là đã hơn hai mươi năm trôi qua tôi vẫn hỏi thăm các đoàn gánh hát khắp nơi dù là gánh hát “Bầu Tèo” tôi cũng hỏi thăm tin túc của ông Lâm, gương mặt và giọng nói của ông ấy có thể cho đến kiếp sau tôi vẫn nhận ra nhưng rồi ông vẫn biệt tăm. Thằng con trai qua cơn bạo bệnh viêm màng não ngày ấy, tôi vẫn thường xuyên nhắc đến ông Lâm cho con tôi biết người ân nhân của mình, và cháu đã quyết chí học hành, hiện nay cháu là bác sĩ đang công tác tại bệnh viện đa khoa thành phố Cần Thơ, hiện nay cháu đang học năm đầu để lấy bằng Thạc sĩ.

          Tôi cũng thường xuyên nhắc nhở con cố gắng trau dồi y đức để chăm sóc và chữa trị bệnh nhân, biết đâu trong số bệnh nhân nghèo ngày nay sẽ có những người thân của ông Lâm, vì hơn hai mươi năm qua rồi tôi không còn biết tìm ông nơi đâu. Tôi đành phải viết lên bài hồi ký này để hy vọng ở một nơi nào đó trên thế gian này, người ân nhân của gia đình tôi ngày ấy nếu có đọc được và hiểu cho nỗi lòng của tôi.

Cập nhật ( 17/05/2012 )
 
< Trước   Tiếp >
TRANG WEB GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM TỈNH BẠC LIÊU Số 166 Bản ra thường kỳ năm 01/02/2017 - Phật lịch 2560

Các danh mục khác

Thăm dò ý kiến

Google đánh giá

Google Page Rank
Powered by: Viet IT

Alexa xếp hạng

Statistics

OS: Linux v
PHP: 5.4.45
MySQL: 5.5.47
Thời gian: 19:50
Caching: Enabled
GZIP: Disabled
Thành viên: 5
Tin tức: 4014
Liên kết web: 0

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online