Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow Vay mượn (Ngọc Minh)
Vay mượn (Ngọc Minh) PDF In E-mail
Người viết: Ngọc Minh   
17/10/2012

VAY MƯỢN

* Ngọc Minh

Con vay mượn đôi dòng sửa mẹ

Để lớn khôn thành một con người

Mượn chén cơm manh áo của đời

Để sưởi ấm lòng khi đói rét

Và vây mượn những lời ghanh ghét

Để làm nền tảng sự yêu thương

Con vây mượn của đời nhiều thứ

Biết trả gì khi trắng đôi tay

Và gì đây thân yếu tâm gầy

Đèn trí tuệ lại lu mờ vạn kiếp

Con vây mượn mạn nghi ác kiến

Tham sân si làm của riêng mình

Để lụy tàn từng cánh sen tinh

Dìm nhân thế trong màng ưu tối

Nay con mượn đôi lời phật nói

Làm tình thương nhân thế soi đường

Tâm chân thường phật tánh thanh lương

Duyên các pháp hợp tan sanh diệt

Vì vây mượn nên con trả được

Tham sân si trả lại từ bi

Nghi ác kiến quây về chánh tín

Tâm đối cảnh thức liền phân định

Trạch pháp kia quyết chọn cho tinh

Bồ đề phần đoạn hết vô minh

Con trả lại những gì vay mượn.       

 

LÊN NÚI DẠO CHƠI

                            

Khi buồn lên núi dạo chơi

Nhìn hoa cỏ dại thảnh thơi tâm hồn

Đưa tay hái một nụ hôn

Hoa đồng cỏ nội ngát thơm lạ lùng

Lòng vui như ở thiên cung

Núi mây hờ hững chập trùng lối đi

Bên kia là gốc cây si

Một khi lên núi cỏ hoa đợi chờ

Hoa cỏ vô tri còn biết nhớ

Hôm tình cờ cô bạn ghé lên đây

Gửi hồn núi với cỏ cây

Thiên thiên trầm tĩnh bóng mây cuối trời.                                    

 
< Trước   Tiếp >

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online