Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow Cá đỏ dạ (Phan Trung Nghĩa)
Cá đỏ dạ (Phan Trung Nghĩa) PDF In E-mail
Người viết: Phan Trung Nghĩa   
15/11/2012

CÁ ĐỎ DẠ HÀNG “ĐỘC” CỦA VÙNG BIỂN BẠC LIÊU

* Phan Trung Nghĩa

          Cách đây 4 năm, cũng vào dịp cận Tết thế này, tôi về cửa biển Gành Hào làm báo Tết. Đây là một cửa biển lớn nhất của tỉnh Bạc Liêu nên thường xuyên có hàng trăm tàu đánh cá của các tỉnh đến neo đậu để bán cá và mua xăng dầu, nước đá…Ai muốn hiểu nghề cá, muốn nếm món ngon vật lạ của sản vật biển đông, chỉ cần đến Gành Hào là hiểu đầy đủ. Lần đó anh Lê Hiền, bí thư huyện ủy Đông Hải nói với chị Nghĩa, giám đốc nhà hàng ăn uống của huyện ủy: “Hôm nay có nhà văn, bạn anh về huyện, em đem món “độc” ra đãi khách”.

 

 

          Tôi nhướng con mắt nhìn kỹ món “độc” của anh Lê Hiền và chị Nghĩa là mấy con cá lù đù chiên rồi ngạc nhiên và buồn cuời, bụng bảo thằng cha bạn bí thứ huyện ủy này chắc có thâm ý gì đây. Ai ở đất Bạc Liêu thì không thể không biết đến cá lù đù, nhưng người đánh cá chia cá lù đù ra thành nhiều chủng loại như: Đù vàng, đù cóc, dù sóc, đù ngao, đù giấy,…nhưng dù cá đù nào thì ngày xưa nó cũng là loại sản vật hạ cấp của vùng biển Bạc Liêu. Nếu là loại nhỏ thì người ta làm cá phân, lớn cở cườm tay trở lên thì bán chợ. Dân nghèo mới đi chợ mua cá đù về ăn vì nó rẽ lắm. Những ngư dân Gành Hào kể rằng cá đù ngày xưa không biết làm chi cho hết, đánh một vác lưới cá đù chiến đến 50%, mỗi ghe kiếm được vài trăm kg trong một ngày đêm là thường, nhưng vì là loại cá rẻ nên không ai chú ý. Sau này, vào thập niên 2000, thương lái của Hàn Quốc, Trung Quốc, Nhật Bản…sang Gành Hào đặt mua mấy loại cá đù như: Đù vàng, đù ngao, đù cóc,…với yêu cầu khắc khe về kỹ thuật. Một vài đại lý ở Gành Hào được chuyển giao kỹ thuật sơ chế với yêu cầu: mắt trong, thịt tươi…như cá sống, rất khó làm. Khi họ về không thu mua thì cá lại hạ giá như xưa, thị trường cá đù ở Gành Hào thụ động, phụ thuộc vào người nước ngoài, và tiêu thụ nội địa là chủ yếu.

 

          Xin trở lại buổi tiệc chiêu đãi các anh Lê Hiền, mắt anh cười khó hiểu rồi khuyến khích tôi: “Ông nếm thử hàng độc đi”.  Tôi gấp một miếng to, bỏ vào miệng rồi định thần lắng nghe các thần kinh vị giác nhảy múa tưng bừng, nó vừa beo béo, vừa mằn mặn, vừa ngon ngọt lại rất bùi. Ăn vào không thể hiểu nổi là cá tuơi hay khô hay mắm? Vườn như nó tổng hòa những thứ ấy lại và ta thì được kích thích vị giác đến đỉnh điểm. Tôi “đẩy” một lèo 3 chén cơm vun và chí ăn độc một món. Ăn xong, người dã mồ hôi mà ngạc nhiên, con cá “hạ cấp” này nó ngon sánh bằng sơn hào hải vị rồi. Còn anh Lê Hiền thì đắc ý bảo: “Tôi đã nói là hàng độc mà”.

 

          Lần ấy về tôi mang về một ít hàng “độc” do anh Hiền biếu và tôi mang ra đãi anh Dương Thành Truyền, phó tổng biên tập báo tuổi trẻ nhân anh về chơi. Nếm xong món “độc” anh Truyền vỗ đùi cái bép: “quá độc, đúng là hàng đọc” sao này về chơi lần nào anh cũng kề tai nói nhỏ: “cho ăn món đọc với nhé” Còn chị Thúy Nga, người bình luận văn học của tờ tuổi trẻ cuối tuần được tôi cho ăn một lần thì sao đó nhắn tin cho tôi giọng thiết tha như lời tình nhân: “Anh Nghĩa ơi Nga nghiện cá đỏ dạ của anh rồi”.

 

          Giờ đây cá đỏ dạ không còn lá món “độc” dụ khách của tôi mà không biết tự bao giờ nó lên ngôi trở thành một món “độc” của các ngành các cấp tỉnh Bạc Liêu dùng đãi khách. Đến Bí thư Tỉnh ủy mà còn phải mua mỗi lần vài chục ký để làm quà. Con cá đỏ dạ không còn là của anh Lê Hiền, chị Nghĩa mà giờ đây nó là đặc sản của tỉnh Bạc Liêu.

 

          Sự phát triển nhanh của cá đỏ dạ buộc người ta phải tò mò muốn hiểu nguồn gốc của nó, bởi vì nó vốn là con cá bình thường, là món ăn cảu dân nghèo, nhưng khi qua cách chế biến như hôm nay nó thoát thay rạng rở trở thành đặc sản của cộng đồng, quả là một điều không bình thường. Trong văn hóa ẩm thực của ta, một món ăn muốn thoát thay sáng rực như thế phải có thời gian hoài thai, đúc kết vài chục năm. Người sáng tạo ra cách chế biến cũng là chị Trịnh Khởi Nghĩa, trước là Giám đốc nhà hàng của Huyện ủy Đông Hải, nay là Giám đốc doanh nghiệp tư nhân Tứ Hải – Một doanh nghiệp có tiếng về nghề kinh doanh các mặt hàng biển. Chị Nghĩa kể đại ý như sau: “Cách đây 4 năm, lúc ấy tôi nghèo lắm, đi làm kế toán thuê, thấy biển Gành Hài nhiều cá, tôm, tôi mang kinh nghiệm làm mắm, làm khô của gia đình ra làm mắm tôm, khô cá rúng, cà kèo… để tận dụng cá loại nhỏ, rẻ tiền, nâng nó lên bán giá cao hơn. Rồi một lần tình cờ tôi phát hiện một thương nhân Hàn Quốc, đưa công nghệ chế biến cá lù đù qua cho một đại lý làm, để thu mua cá. Thế là tôi học, học họ chỉ 50% thôi vì yêu cầu của họ là tươi và tôi đưa cách làm khô cổ truyền địa phương vào để chế biến con cá đù vàng thành cá đỏ dạ mà hương vị của nó khác xa hoàn toàn phẩm chất cá sơ chế của Hàn Quốc. Cái này thì thuộc bí quyết của doanh nghiệp, nên không kể chi tiết được, mong anh thông cảm”.

 

          Doanh nghiệp Tứ Nghĩa thì thu mua chế biến và bán nhiều mặt hàng khô, mắm truyền thống của làng đánh cá cửa biển, thế nhưng cá đỏ dạ mới là mặt hàng chủ lực, cá đỏ dạ khiến cho doanh nghiệp đi lên nhanh chóng, ngày nay nó có đến 6-7 cửa hàng ở Gành Hào, Bạc Liêu, Cà Mau, Sài Gòn… và quan trọng hơn hết là nó nâng con cá bình thường của biển đông từ 20-30 ngàn một ký lên thành đặc sản có giá 130 đồng 1 kg. Mỗi ngày Tứ Hải tiêu thụ cả tấn cá, giúp nghề biển có thêm công ăn việc làm để phát triển biển.

 

          Tết này tôi cũng sẽ mua cá đỏ dạ về đẻ đãi khách, để thay thế các món ăn có quá nhiều thịt mỡ. Ăn cá đỏ dạ mà ngẫm chuyện của nó chắc chắn rằng thấy nhiều điều thú vị. Từ một con cá bình thường giờ lên ngôi, đắc giá. Câu chuyện của nó chẳng những giúp ta thêm quý nhưng người góp phần cho cá đỏ dạ hôm nay mà còn giúp ta hiểu thêm về sự giàu có của biển, nếu ta quan tâm nâng nó lên, đúng vị trí của nó. Các nhà hoạch định kinh tế thế giới nói rằng: “Thế kỷ 20 con người đi lên rồi, thế kỷ 21 con người sẽ đi ra biển, xuống sâu lòng biển. Rằng biển sẽ là cứu tinh của thế giới…” họ nói như thế nghĩa là họ đặt biển trong một vai trò đặc biệt của tương lai con người. Thế cho nên diễm phúc thay ta sinh ra là con dân Việt nam, vì Việt Nam có chủ quyền biển bao la mà người ta tính được rằng “Việt Nam biển” lớn gấp 3 lần “Việt Nam lục địa”, và lại càng may mắn hơn khi ta là công dân tỉnh Bạc Liêu. Tôi chỉ có số hiệu chung Bạc Liêu – Cà Mau. Diện tích biển của 2 tỉnh này lớn gấp 8-9 lần Bạc Liêu – Cà Mau lục địa. Và lại là một vùng biển giàu có tôm, cá nổi tiếng của cả nước. Thế cho nên phải quan tâm về biển một cách đúng mức. Người xưa đã gọi tổ quốc bằng hai tiếng thiết tha: Đất nước! Đó là khái niệm cụ thể và đầy đủ nhất. Chúng ta giữ gìn từng ngọn nan tất đất thì biển cũng phải được đối xử như thế. Đó là tinh thần biển. Từ ngàn xưa dân tộc ta đã có một truyền thống biển thuở hồng hoang đầy cảm động: mẹ Âu Cơ đã từ giả cha Lạc Long Quân để đem nửa số người con về biển sinh sống, giữ biển. Từ rất xa xưa đã có sự hy sinh cho đất nước được hài hòa. Âu đó cũng là điều làm cho con cháu chúng ta suy ngẫm về tinh thần biển. Ăn con cá đỏ dạ - một sản vật của biển Đông hôm nay để giúp ta suy nghĩ thêm về sự giàu có của biển Đông, rằng ta còn một Bạc Liêu biển, một Việt Nam biển, đó là chân dung đầy đủ của đất nước./.

 
< Trước   Tiếp >
TRANG WEB GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM TỈNH BẠC LIÊU Số 170 Bản ra thường kỳ năm 01&15/10/2017 - Phật lịch 2561

Các danh mục khác

Thăm dò ý kiến

Google đánh giá

Google Page Rank
Powered by: Viet IT

Alexa xếp hạng

Statistics

OS: Linux v
PHP: 5.4.45
MySQL: 5.5.47
Thời gian: 05:16
Caching: Enabled
GZIP: Disabled
Thành viên: 5
Tin tức: 4093
Liên kết web: 0

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online