Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow Viết dưới di ảnh má (Huỳnh Ngọc Thành)
Viết dưới di ảnh má (Huỳnh Ngọc Thành) PDF In E-mail
Người viết: Huỳnh Ngọc Thành   
11/03/2014

VIẾT DƯỚI DI ẢNH MÁ

* Huỳnh Ngọc Thành

Thế là má đã thanh thản đi về yên nghĩ chốn xa xăm. Phần con chỉ biết lòng man mác chờ đợi hàng năm có một mùa để lặng lẽ cài lên ngực áo một nụ bạch hồng. Năm tháng chia lìa đủ để lần lượt từng đứa cháu nội - ngoại trưởng thành trên bước đường tự lập mưu sinh và thỉnh thoảng đàn con thân yêu lại có dịp ngồi cùng bên nhau nhắc kỷ niệm về má thuở nào…

Những năm dài còn tươi trẻ bay nhảy cống hiến với đời, con chưa dâng tặng má một điều gì có ý nghĩa lớn lao, đậm nét. Rồi những xử sự vụng về vô tình chất chồng theo chuỗi thời gian tất bật mưu sinh, đã đẩy đưa con về phía vô tâm lúc nào không hay biết. Đến khi mỏi cánh tung hoành và thắm đẫm nắng mưa bụi bặm đường trường ngọt đắng, con tự nhủ quay về phụng dưỡng như một lời sám hối muộn màng. Nhưng thiếu vắng sức kiên trì nhẫn nại trước bóng dáng tiều tuỵ hao gầy của má, con vẫn chưa thật lòng tạ lỗi. Con không thể bình tâm để chịu đựng những tâm tính đổi thay của tuổi già. Dường như con chưa trọn vẹn tâm lực dâng hiến đấng sinh thành . . . Đôi lần con dằn vặt vì không thể dối lòng mình mỗi khi trống vắng nhẹ tênh, tự đoạ đày trách cứ những thiếu sót bổn phận của đứa con chưa làm tròn chữ hiếu. Con sống bên má nhưng tâm không hề tịnh, bởi lòng hối hả áo cơm đời thường. Con đã bước qua vòng danh lợi thăng trầm nhưng đong đầy tẻ nhạt muộn phiền. Con mê muội trôi lăn trong hão huyền tạm bợ phù vân, để một mình đối diện với hai lòng bàn tay trắng, chỉ còn lại những khoảng trống chai sần toan tính hơn thua : “Đi đâu mà bỏ mẹ già. Gối nghiêng ai sửa, chén trà ai dâng” (ca dao).

Con chưa một lần gặp má trong những giấc chiêm bao, dù thói quen hằng mong ngày đêm con thành kính nguyện cầu. Có người gọi đây là điềm an lành, vì má đã đến miền tiêu dao, không còn vướng bận trên hành trình tái sinh để tìm về cảnh giới Cực Lạc. Có kẻ cho rằng, con đã làm cho má chưa hài lòng lúc sinh thời nên giận hờn chưa diệt tận tiêu tan… Bằng trái tim quy ngưỡng hướng về Tam Bảo, con vững tin má từng sống cuộc đời thanh bạch đạm bạc, đã thọ giới Ưu Bà Di . . . thì lộ trình duy nhất chỉ có thể vãng sanh miền Tịnh Độ trong ánh hào quang tiếp dẫn của chư Phật. Con tỉnh táo chiêm nghiệm lẽ vô thường nơi trần thế. Con ngộ được hai chữ Sắc – Không thì bóng dáng của má đã ngả về Tây phương… Con đang trơ trọi đi về phía hoàng hôn trống trải đến chao lòng để đắm mình bên những thước phim hoài niệm về tháng ngày ấm êm trong vòng tay của má dưỡng nuôi ăn học thành người. Má đã dạy dỗ con biết sống với đạo lý ở đời. Trong vô vàn phước huệ ấy, má đã dành dụm chắt chiu cho con cháu đang thọ hưởng từng Sát-Na mà không thể đánh đổi một thứ gì khác nơi đám đông đang đổ xô kiếm tìm đâu đó trong ngõ ngách đời thường bằng những bon chen không lường hết giữa bến bờ thiện ác vàng thau mập mờ… Con nhẩm lại từng lời dặn dò của má trước lúc lâm chung, sống trên đời nhớ giữ lấy hai chữ phước đức làm đầu. Con đang thực nghiệm những điều má đã quảng đại dạy bày, phải“Biết là đủ thì đủ, chờ cho đủ thì bao giờ mới đủ” (tri túc thiện túc, đãi túc hà thời túc). 

Chiều qua, con đi lang thang một mình trên phố. Bỗng dưng con ước ao được nghe lại giọng hát mượt mà không thể lãng quên trong giây phút tĩnh lặng vừa như vời vợi xa vắng, vừa gần gũi đến thanh thoát vô cùng, khi đất trời xoay vần luân chuyển để trở lại mùa lễ hội hiếu hạnh của tình người : “ . . . Mẹ hiền ơi ! Mùa Vu Lan đã về rồi. Người ta xây đắp cuộc đời. Hoa hồng nở thắm trên môi. Một mình con lang thang nhặt cành hoa trắng. Nghe cay đắng tìm về trong mộng. Đời mất vui khi mẹ chẳng còn . . .!”

Mẹ ơi, mùa Vu Lan lại về...    

Một hôm, tôi bất ngờ nhận được tập sách nhỏ xinh "Nhớ mẹ ta xưa được ấn hành bởi Nhà xuất bản Giao thông vận tải, in lần đầu 2008, tái bản 2012, chỉ vỏn vẹn có 20 trang in, với 4 bài tùy bút ngắn: "Đơn côi màu trắng”, "Nhớ mẹ ta xưa”, "Viết dưới di ảnh má” và "Bài thơ sám hối viết muộn”. Tập sách rất mỏng nên đọc được rất nhanh. Trái với độ mỏng của sách là độ dày của suy tư và trĩu nặng tình cảm của một người con riêng dành cho mẹ yêu quý của mình.

Buông sách, trong lòng người đọc là sự ngập tràn những cảm xúc mênh mang và thiêng liêng về mẹ. Tác giả như nói hộ chúng ta những điều mà gần như tất cả những con người con trên thế gian này đều muốn nóimuốn viết về mẹ của mình. Đó là sự hẫng hụt trong biển người khi mẹ mất. Dẫu biết rằng tử sinh là quy luật, nhưng sao một suy nghĩ thoáng qua cái ngày không mong đợi đó cũng đã cảm thấy đắng lòng, huống nữa với Huỳnh Ngọc Thành đó đã là sự thật: "Mùa vu lan năm nay con bắt đầu tập làm quen với màu hoa trắng. Dù mới năm ngoái con vẫn còn gắn bông hồng rực rỡ trên tấm áo lành lặn giữa phố xá đông vui.(Đơn côi màu trắng).

Bằng kinh nghiệm sống của mình và sự cô đặc của nỗi đau thay màu hoa trên áo khi  mùa vu lan đến, tác giả "Nhớ mẹ ta xưa” lại dẫn người đọc vào chân lý của đức hy sinh có tên gọi là Mẹ: "Thời gian cứ lặng trôi, nhưng có những điều kỳ diệu lại vĩnh hằng trong muôn kiếp không hề phôi pha, dù chỉ là khoảnh khắc trong đời riêng của mỗi người... Đấy là tình mẫu tử và nhờ đó đã nuôi dưỡng biết bao trái tim chan chứa yêu thương trong nhọc nhằn của cuộc đời.” (Nhớ mẹ ta xưa.

Dòng chảy cuồn cuộn của cuộc sống với những lo toan về áo cơm, tiền tài và danh vọng... khiến cho con người ta nhiều lúc bị cuốn phăng theo trong sự vô tâm của mình trước một bóng dáng ngày càng thấp bé, đơn côi và gầy guộc. Ai trong chúng ta đã chẳng có lần tự hứa với mình sẽ làm cho mẹ vui như là sự trả hiếu. Nhưng rồi thời gian cứ trôi và lòng cứ hứa... Sự ăn năn, lời thú tội của Huỳnh Ngọc Thành trước di ảnh mẹ nào khác chi sự ăn năn và lời tự thú của nhiều người: "Những năm tháng còn tươi trẻ bay nhảy cống hiến với đời, con chưa dâng tặng má một điều gì có ý nghĩa lớn lao, đậm nét. Rồi những xử sự vụng về vô tình chất chồng theo chuỗi thời gian tất bật mưu sinh, đã đẩy đưa con về phía vô tâm lúc nào không hay biết. Đến khi mỏi cánh tung hoành và thấm đẫm nắng mưa bụi bặm đường trường ngọt đắng, con tự nhủ quay về phụng dưỡng như một lời sám hối muộn màng.” (Viết dưới di ảnh má).

Nếu Đỗ Trung Quân đã từng sám hối trong một bài thơ viết về mẹ: "Ta làm thơ cho đời và cho biết bao người con gái/ Có bao giờ thơ cho mẹ ta không...”, thì nhà báo, chàng thi sĩ Huỳnh Ngọc Thành cũng đã nghẹn ngào, gục đầu tự vấn "...Tôi đã viết những bài thơ như móc hết ruột gan cho cuộc tình chia xa với biết bao cung bậc hoài niệm chất ngất niềm đau riêng... Nhưng tiếc thay... (Bài thơ sám hối viết muộn). Chỉ đến lúc cận kề bên giường bệnh của mẹ, anh mới thoảng thốt nghẹn lời: "Dù không nghe con vẫn thèm gọi mẹ.../ Một đóa hồng cài áo sẽ xa con.”

Tôi chợt giật mình, trông lại thấy tôi cũng không khác gì các thi sĩ đàn anh Đỗ Trung Quân, và Huỳnh Ngọc Thành trong sự tìm kiếm và đuổi bắt... Nhưng tôi may mắn hơn tác giả "Nhớ mẹ ta xưa”, vì màu hoa trên áo tôi vẫn một sắc hồng nguyên vẹn. Bất chợt tôi như muốn reo lên: Mẹ ơi, mùa vu lan lại về... Tôi biết mình và chắc rằng nhiều người cũng biết mình sẽ phải làm gì trong mùa báo hiếu này để mẹ vui, cho dù chỉ là vài lời hỏi thăm qua điện thoại.

 
< Trước   Tiếp >
TRANG WEB GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM TỈNH BẠC LIÊU Số 170 Bản ra thường kỳ năm 01&15/08/2017 - Phật lịch 2561

Các danh mục khác

Thăm dò ý kiến

Google đánh giá

Google Page Rank
Powered by: Viet IT

Alexa xếp hạng

Statistics

OS: Linux v
PHP: 5.4.45
MySQL: 5.5.47
Thời gian: 03:01
Caching: Enabled
GZIP: Disabled
Thành viên: 5
Tin tức: 4092
Liên kết web: 0

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online