Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Lịch Sử Văn Hoá arrow Ý nghĩa hoa hồng mùa Vu Lan
Ý nghĩa hoa hồng mùa Vu Lan PDF In E-mail
Người viết: Diệu Trí   
08/08/2014

Ý nghĩa hoa hồng mùa Vu Lan

* Diệu Trí

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!

Mỗi độ rừng thiền bừng hoa giác

Mưa trên xác phượng báo mùa thu

Vu Lan thắng hội hoa hồng thắm

Thâm ân nguồn cội nhớ khôn nguôi

 

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát

Kính Bạch Chư Tôn Đức Tăng Ni

Kính thưa toàn thể Quý vị Phật tử!

“Tiết Vu Lan bâng khuâng nhớ Cha công dưỡng dục

Mùa Báo hiếu bùi ngùi thương mẹ Đức cù lao”

Ai trong mỗi chúng ta có mặt trên cuộc đời này cũng đều hạnh phúc và may mắn vô cùng vì có Cha, có Mẹ. Bẩm thọ vẹn toàn từ hai di chất, ta mang trong ta hình bóng và dáng dấp của hai đấng sinh thành. Cha tiếp sức cho ta lý trí, nghị lực và niềm tin, giúp ta vững vàng để bước vào đời dù với muôn ngàn chông gai, thử thách; Mẹ vun đắp cho ta con tim dịu dàng, từ ái, giúp ta biết rộng lượng, bao dung và đồng cảm với cuộc đời. Cha cho ta dòng nhiệt huyết nồng nàn, ý chí hiên ngang để thẳng đường tiến xa về phía trước; Mẹ cho ta dòng sữa thơm ngọt mát, con tim yêu thương để sẻ chia nghĩa cử với tha nhân.

Mẹ sanh ta, Cha nuôi ta

Nhớ thương Cha Mẹ xót xa tấm lòng

Thương con cực khổ ẵm bồng

Trời cao dòi dọi khó mong đáp đền

Ta lớn lên nhờ dòng sữa mẹ hiền

Nhờ công lao ấp ủ Mẹ yêu thương

Mẹ nuôi con quên nắng sớm mưa chiều

Tình mẫu tử bao la vô hạn

Suốt đời dường như Cha, Mẹ chỉ biết sống cho ta, lo lắng tất cả vì ta. Người có thể đi sớm về trưa, dãi nắng dầm mưa hay băng rừng vượt suối. Không có khổ đau nào mà người không từng trải, không có gian khó nào mà người chẳng nếm qua, miễn sao người mang về được cho ta manh áo, chén cơm để vun thắm niềm vui những ngày thơ ấu. Chỉ cần thấy ta vô tư vui sống, bấy nhiêu thôi là người đã hạnh phúc lắm rồi.

Đến khi lớn khôn, Cha Mẹ lại cho ta đến lớp. Người giúp ta tiếp xúc với thầy, với bạn, để ta có thể học hỏi những lẽ phải điều hay từ cuộc sống, hoàn bị cho ra vốn hành trang vững trãi khi vào đời. Bao lo lắng suy tư đã làm mái đầu xanh của Cha Mẹ phai sương trắng; những nhọc nhằn vất vả của cuộc đời đã làm quằn nặng đôi vai hai đấng sinh thành.

Từng trái bấc củ khoai ngày xưa đi học

Cầu ván gập ghềnh Mẹ dắt con đi

Con lớn lên biết bao điều mới lạ

Quên mất mẹ già tóc bạc chờ con

Rồi đến một sớm mai, trong giọt nắng bình minh, ta vươn vai lớn lên và trưởng thành, chững chạc. Ngẩng cao đầu ta hướng về phía trước, từ bỏ Mẹ Cha đề rong ruổi tha phương. Ta đi rồi, Cha bắt đầu bồn chồn lo lắng, thao thức canh thâu. Người dõi theo tin tức ta, vẫn đợi, vẫn trông. Ta đi rồi Mẹ nhớ thương ta, mỗi chiều về Mẹ thường ngồi tựa cửa, nhìn những cánh chim bay bạt ngàn trong gió, mắt Mẹ buồn vời vợi cõi xa xăm. Mẹ nhớ từng tiếng nói của ta, trông đợi từng bước chân con trở về mái nhà xưa, dù chỉ một lần trong thoáng chốc. Vậy mà đã mấy mùa trăng tròn lại khuyết, Người vẫn ngóng trông, mòn mỏi mong chờ ta theo nhịp bước thời gian.

Ta quên mất thềm xưa dáng Mẹ ngồi chờ

Giọt nước mắt già nua không ứa nổi

Ta mải mê trên bàn chân rong ruồi

Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng

Con là tác phẩm tuyệt vời nhất, là ân tình thiêng liêng nhất đối với mẹ, nên tình cảm Mẹ dành cho con vô bến vô bờ. Rồi có lúc trong một thoáng suy tư, trong một lần ta trượt chân vấp ngã, ta lại bồi hồi chợt nhớ về Cha, về Mẹ; như muốn nghe lại lời dạy bảo ôn tồn, tuiy nghiêm khắc nhưng từ ái của Cha, muốn được ngủ say trên nhịp võng đưa trong câu hát ru ngọt ngào và bao dung của mẹ.

 Và sẽ mãi còn đó chiếc nôi thơ ấu, đung đưa theo không gian, thời gian. Nhưng chắc gì ta còn tìm thấy mẹ, khi tuổi xế chiều của mẹ ngày một chất chồng, bóng thời gian vùn vụt cứ trôi qua:

Mẹ bước chậm nhưng giường như không chắc

Dấu chân xiêu dao động ngõ vô thường

Con thấp thỏm níu hoàng hôn thật chặt

Sợi nắng chiều giăng mỏng khói mù sương…

Chiều nay gió bấc lạnh lùng, bồi hồi ta trở về thăm Cha Mẹ.

Tôi nhớ ngày xưa tiếng gió chiều

Thổi qua là gió mái tranh xiêu

Và trong mắt mẹ buồn tê tái

Mẹ đứng nhìn quanh tủi phận nghèo

Mai hiên xưa vẫn hiu quạnh cô liêu, vò võ một góc vườn nỗi nhớ nhung buồn tủi, nơi có hai đấng sinh thành đã nhiều năm trông đợi, nơi một thời mẹ cha nuôi ta lớn khôn, chắt chiu giành cho ta nghĩa nặng - ân thâm.

Nhớ xưa dưới mái nhà tranh

Mẹ ngồi may áo cất giành cho con

Tinh sương mẹ gánh hành rong

Mẹ hiền gian khổ đêm ngày gian nan

Nhớ lại những lúc còn nhỏ vừa trải qua cơn sốt, miệng vừa khô đắng, lại lạnh, lúc đó không có món ăn gì gợi được khẩu vị của ta, chỉ khi nào mẹ đến kéo chăn đắp lại, đặt bàn tay lên trán nóng của ta mà xót xa than thở. Khi đó ta mới cảm thấy ấm áp, thấm nhuần chất ngọt của tình mẹ, tình mẹ trường cửu bất tận, là cội nguồn yêu thương. Một lúc nào đó hãy ngắm nhìn mẹ thật kỹ, thật lâu, nhìn vào dáng đứng dáng ngồi, nhìn vào khuôn mặt khắc khổ tảo tần nhưng luôn rạng ngời niềm tin về phía trước. Kẻo mai này, chúng ta có hối hận thì đâu còn kịp nữa… Mai này, chúng ta chỉ có thể tìm mẹ, nhớ mẹ trong ký ức mà thôi!

Phương trời này còn ngậm ngùi rơi lệ

Đức cù lao mua một trả chưa xong

Lá ngô lay ở bờ sông

Bờ sông vẫn gió Người không thấy về

Xin người hãy về đây một lần cuối

Một lần về cuối thôi

Về thương lại bến sông trôi

Về buồn lại để một thời tóc xanh

Lệ! Giọt cuối xin để dành

Rơi trên mộ mẹ nương hình bóng cha

Với tay con níu thời gian

Thời gian lặng lẽ trôi vào hư không

Một lạy này xin được tạ lỗi

Ngày xưa con bất hiếu

Đã từng làm Mẹ khóc như mưa

Đã từng làm Mẹ khổ ngày xưa

Trăm vạn lạy cũng không vừa ơn Mẹ

Và chúng ta cũng đừng để đến khi mẹ mất rồi chúng ta mới ân hận và nuối tiếc rằng: Con sống với mẹ bao năm mà lúc nào cũng chỉ nhìn thoáng qua, trao đổi vài câu ngắn ngủi, xin tiền mua quà vặt, đòi hỏi mọi chuyện, gây ra biết bao rắc rối làm mẹ buồn phiền mà con không biết một lần hỏi mẹ: Mẹ ơi! Mẹ có mệt không?Mẹ có thèm ăn gì không? Mẹ ơi! Con thương mẹ nhiều lắm!

Tình mẹ cha là đại dương vô tận

Con chỉ là con sóng nhỏ lăn tăn

Mẹ sóng cả bạc đầu dang đôi cánh

Lúc giông về cha ấp ủ cho con

Kính lạy Mẹ, kính lạy Cha! Con đã quá thờ ơ trước ân nghĩa sinh thành của cha mẹ, người suốt đời lo cho con tất cả, vậy mà chưa một lần con nghĩ tưởng để báo ân. Cho dù có đối diện với tử sanh mẹ vẫn nghĩ về con. Mẹ thương con đây là sự thật không gì thay đổi được. Giữa cuộc đời này, tất cả đều có thể thay đổi, nhưng tình mẹ dành cho con và tấm lòng của mẹ dành cho con mãi mãi không đổi thay. Mẹ - nghĩa là mãi mãi cho đi không đòi lại bao giờ. Mẹ có nghĩa là bầu trời, là mặt đất, là vầng trăng.

Duy chỉ một lần mẹ không ngăn con khóc

Là khi mẹ không thể nào lau nước mắt cho con

Là khi mẹ đã không còn

Hoa hồng đỏ từ đây thành hoa trắng

Mất mẹ rồi! Ai lo cho con mỗi khi mưa bão mùa hè? Ai lo cho con mỗi khi đông về rét mướt? Ai lo cho con mỗi khi con về muộn bữa cơm? Ai đã giặt đồ mỗi khi con ngã bệnh? Ai nấu cháo mỗi khi con lười ăn? Rồi khi con đi xa ai bỏ khăn tay vào túi áo cho con? Ai đắp lại mền cho con mỗi khi trời trở lạnh!

Năm xưa tôi còn bé

Mẹ tôi đã qua đời

Lần đầu tiên tôi hiểu

Thân phận kẻ mồ côi

Quanh tôi ai cũng khóc,

Im lặng tôi sầu thôi

Mặc dầu nước mắt chảy

Là bớt khổ đi rồi.

Độ nhỏ tôi không tin

Người thân yêu sẽ mất

Hôm ấy tôi sững sờ

Và nghi ngờ trời đất

Từ nay tôi hết thấy

Trên trán Mẹ hôn con

Những lúc tôi phải gió

Đau lòng mẹ lại thương.

Kìa nhà ai bên xóm

Mẹ con vỗ về nhau

Tìm Mẹ tôi không thấy

Lúc buồn biết trốn đâu?

Hoàng hôn phủ trên mộ

Chuông chùa nhẹ rơi rơi

Tôi biết tôi mất Mẹ

Là mất cả bầu trời…

Mẹ ơi! Giờ đây dẫu muốn đáp đền nhưng con khó còn cơ hội để đáp đặng. Con mất mẹ thật là bất hạnh. Mẹ ơi! Tình mẹ thật là bao la, bất tận, tình mẹ thương con tha thiết, ngọt ngào.

Ôi những cánh thiên thần của mẹ

Những ngày rằm tháng Bảy - Vu Lan

Ngày mẹ đấy nhớ về em nhé

Và nhớ cài hoa nhé em ngoan

Ôi cái ngày đẹp nhất trên đời

Hoa mẹ đấy cài lên áo nhé

Cài lên em giữa trái tim mình

Hoa hồng ấy hai màu một đỏ

Dành cho ai còn mẹ trên đời.

Mất mẹ rồi trọn kiếp mồ côi

Sung sướng quá những người còn mẹ

Còn Mẹ, con còn cả đất trời

Đau xót lắm những người mất mẹ

Mất mẹ rồi mất hết con ơi!

Dù còn mẹ hay dù mất mẹ

Thì em ơi em vẫn là con

Xin ấp ủ trọn đời em nhé

Bóng mẹ hiền giữa trái tim son

Nếu còn mẹ, còn cha, xin bạn hãy vui lên và tự hào rằng mình vẫn còn một trời hạnh phúc, hãy trân trọng cài lên ngực áo nhau một đóa hoa hồng. Màu hồng của sự yêu thương như màu máu trong tim, mà cha mẹ đã vắt cạn một đời hi sinh tất cả vì con yêu. Màu hồng ấy như nhắc nhở rằng, chúng ta phải nhớ về nguồn cội, về những thâm ân to lớn của mẹ, của cha, mà ta phải phụng dưỡng đáp đền. Màu hồng nhớ, màu hồng thương, màu hồng đã gói trọn những vấn vương lo lắng, tảo tần suốt một đời cho ta. Xin bạn hãy giữ gìn đừng bao giờ làm phai nhạt, như ấp ủ, nâng niu tình yêu thương của hai đấng sinh thành.

Bốn phương trời con tìm kiếm đã nhiều

Nhưng không có một tình yêu của mẹ

Vu Lan đến cõi lòng con quạnh quẽ

Bóng người xưa thấp thoáng đâu đây?

Còn nếu bạn bất hạnh vì đã mất mẹ, mất cha, xin bạn hãy lặng lẽ cài lên ngực áo mình đóa hoa buồn trinh trắng, trắng như đời mẹ tảo tần theo gió sương. Bạn hãy cài hoa và hướng nguyện về cha mẹ mình những gì thiêng liêng cao cả nhất, hãy khắc mãi trong trái tim hồng hình bóng của cha mẹ thương yêu!

Tôi không khóc khi cài hoa trắng

Vì trong hoa, tôi thấy mẹ tôi cười

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!

 Vu Lan đến bao trái tim thổn thức

Vu Lan về cho hoa hồng nở thơm hương

Vu Lan ơi! Nét đẹp thật chân thường

Cho nhân loại tìm về trong ánh đạo.

Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát Ma Ha Tát. 

 
< Trước   Tiếp >

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online