Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow Chùm Thơ CỎ VẪN CÒN XANH!
Chùm Thơ CỎ VẪN CÒN XANH! PDF In E-mail
Người viết: Thạch Đờ Ni   
08/09/2014

Chùm Thơ CỎ VẪN CÒN XANH!

* Thạch Đờ Ni

Ngày xưa thơ ấu chẳng buồn

Chăn trâu, bắt cá bên nguồn sông quê

Chiều buông ráng hạ cỏ đê

Xanh từ hiên vắng vọng về trời xanh.

 

Từ hôm làm kẻ thị thành

Ngọn đèn xanh đỏ buồn canh tháng ngày

Nhớ cha tóc trắng lưng gầy

Mẹ còng lưng với sớm mai tảo tần.

 

Còn bao bè bạn xa gần

Với cô hàng xóm bao lần ghé thăm

Quê người cố xứ biệt tăm

Nỗi lòng in dấu tím bầm thời gian.

 

Về quê lê bước đường làng

Ùa về ký ức ngổn ngang vơi đầy

Cỏ xưa nay vẫn xanh đây

Ma ta như đã hao gầy tuổi thơ.

 NỖI LÒNG HẠT MUỐI QUÊ HƯƠNG

Quê tôi xứ Bạc trời Nam

Tình người đằm thắm bao năm vẫn còn

Cánh đồng muối mặn lòng son

Kết tinh trời đất vẹn toàn nghĩa quê.

 Biến thiên vật giá ê chề

Tâm tình hạt muối bộn bề lo toan

Nắng mưa thời tiết thất thường

Muối tan thành nước nỗi buồn lên ngôi.

 Sáng mai nắng rực lên rồi

Thương người muối lại kết đời trắng trong

Ghe buôn neo kín bờ sông

Muối thì nặng, giá bềnh bồng, bấp bênh.

 Muối từ giọt nước mà nên

Hòa tình cùng đất nắng lên gió gầy

Người và muối nghĩa chưa đầy

Nỗi lòng hạt muối mặn ngày mặn đêm./.

QUÊ HƯƠNG

Chiều nay ngược dốc thời gian

Về thăm bến nước, giếng làng ngày xưa

Đón tôi trời đổ cơn mưa

Nghe môi mằn mặn, cay thừa hàng mi.

 Mẹ còng lưng dưới vườn cây

Lượm từng cọng củi cho ngày chậm qua

Cha ngồi vấn thuốc hàng ba

Da mồi hằn vết, tóc pha trắng chiều.

 Hoàng hôn ngã bóng liêu xiêu

Nghe lòng xa xót đìu hiu nỗi buồn

Vội che nước mắt vừa tuông

Tiếng mẹ văng vẳng từ vườn cây qua.

 Đêm nay con ngủ lại nhà

Nước lèo cá lốc làm quà đãi con

Bún làm mẻ cuối còn giòn

Cha bây không bán đợi con về nhà.

 Mắm thơm nghĩa mẹ tình cha

Hôm nay con hiểu đâu là quê hương./.

LẠC GIỮA QUÊ HƯƠNG

Về quê chẳng biết thăm ai

Vì gia đình đã ra đi từ ngày...

Nhưng sao nỗi nhớ nhân hai

Dẫu rằng biết chẳng còn ai đợi về.

 Muốn về chỉ để ngắm quê

Mà ngồi hoài niệm nhớ về ngày xưa

Nhớ từng ngọn đước, tàu dừa

Dòng sông một thuở nắng mưa quê nghèo.

 Chẳng người quen, chẳng ai kêu

Ta như kẻ lạc rừng chiều ngu ngơ

Người già tóc bạc mắt mờ

Thanh niên ngơ ngác bao giờ quen đâu.

 Về nơi cắt rốn chôn nhau

Trở thành lữ khách gánh sầu đa đoan

Nhưng sao ta cứ mãi còn

Quay về chốn cũ để buồn vu vơ.

 Thì ra ký ức tuổi thơ

Dù bao nhiêu tuổi vẫn mơ được về./.

Cập nhật ( 09/09/2014 )
 
< Trước   Tiếp >
TRANG WEB GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM TỈNH BẠC LIÊU Số 166 Bản ra thường kỳ năm 01/02/2017 - Phật lịch 2560

Các danh mục khác

Thăm dò ý kiến

Google đánh giá

Google Page Rank
Powered by: Viet IT

Alexa xếp hạng

Statistics

OS: Linux v
PHP: 5.4.45
MySQL: 5.5.47
Thời gian: 14:19
Caching: Enabled
GZIP: Disabled
Thành viên: 5
Tin tức: 4014
Liên kết web: 0

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online