Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Biên Khảo arrow HUYỀN THOẠI CÔ TÔ
HUYỀN THOẠI CÔ TÔ PDF In E-mail
Người viết: ST   
09/09/2014

HUYỀN THOẠI CÔ TÔ

Núi Cô Tô , còn gọi là núi Tô, có tên chữ là Phụng Hoàng Sơn, bởi nhìn xa giống như con chim phụng hoàng khổng lồ đang sải cánh giữa đồng bằng mênh mông. Cô Tô nằm trong hệ thống dải Thất Sơn thuộc địa phận huyện Tri Tôn (An Giang), đây là ngọn núi cao 614m, người Khmer gọi là “ Pnom-Kto”. Núi có cấu tạo giống như một mâm trứng đá .  Những khối đá, hòn đá to, nhỏ xếp chồng lên nhau, còn gọi là “lò ảng”. Tích xưa kể lại rằng: các nàng tiên nữ thường hay xuống vùng núi Thất Sơn những đêm trăng sáng để dạo chơi và vui đùa. Một hôm các nàng chơi trò ném đá. Sáng hôm sau, nơi ấy xuất hiện một trái núi nhỏ nằm lẻ loi, đá  chồng  chất lên nhau thành muôn vạn dáng hình kỳ vĩ. Cũng có sách nói rằng, xa xưa,  núi Tô là nơi trú ngụ của loài  chim Phượng Hoàng.

 


…Trước khi đến Cô Tô, chúng tôi  ghé  chợ  huyện Tri Tôn (An Giang) thưởng thức hương vị cháo bò  tuyệt vời  - cháo bò là món ẩm thực độc đáo ở Tri Tôn, thường do người Khmer nấu, ăn với rau thơm  như quế, ngò ôm, ngò gai và gừng ngâm dấm. 


Sau khi giải khát với nước thốt nốt ướp lạnh - cũng là một đặc sản của Thất Sơn -  chúng tôi  tiếp tục hành trình  từ thị trấn Tri Tôn theo tỉnh lộ  943 đến với  Cô Tô. Xe chạy tốc độ vừa phải, đường sá ở  đây  rất tốt, hai bên là những cánh đồng lúa chín vàng dọc dài theo núi. Những ngôi nhà thấp thoáng, ẩn hiện trong bóng tre xanh, dưới tàn thốt nốt,  xa hơn chút nữa là dãy núi sừng sững, cây cối thâm u, đá dựng lưng trời. Những con lạch nhỏ chảy từ trên núi xuống, len lỏi qua muôn ngàn khối đá với thiên hình vạn trạng,  nước suối  trong xanh biêng biếc… cảnh vật trông thật thanh bình, yên ả với những đàn bò gặm cỏ và những chú bé mục đồng ngất nghểu, khua lục lạc len ken trên  con đường sơn cước… 


ĐỒI HAI TRIỆU ĐÔ 


Chúng tôi ghé Tức Dụp, cách thị trấn Tri Tôn khoảng 18km. Đây là một ngọn đồi đá nổi tiếng, được báo chí hồi ấy gọi là đồi “hai triệu đô”  (số bom đạn của Mỹ dội xuống đây tính ra USD). Do cấu tạo địa chất  đặc biệt, nên  bên trong đồi đá Tức Dụp là một hệ thống hang động  ngầm như tổ  ong vĩ đại, rất kiên cố và vững chắc. Đây là căn cứ  của quân dân An Giang trong thời chống Mỹ. Chúng tôi đi theo hành lang được xây dựng  sau nầy, dọc theo “sơn đạo thép”  năm  xưa.  Xuyên qua những lối quanh co lúc rộng, lúc hẹp, chập chùng đá núi chớn chở, cheo leo với nhiều hình dạng kỳ vĩ, lạ mắt như có bàn tay ai sắp đặt từ  lúc mới  tạo sơn. Chúng tôi thâm nhập  vào hang và nhìn thấy được tận mắt những di tích lịch sử, những hội trường, trạm xá, nơi ăn chốn ở của những người giữ núi. Người ta có cảm giác như bóng dáng của một thời hào hùng còn phảng phất đâu đây! Hội trường C.6 trong lòng núi có thể chứa 150 khách. 


Tức Dụp ngày nay đã được đầu tư thành một khu du lịch sinh thái, truyền thống với khá nhiều hạng mục, công trình phục vụ khách tham quan du lịch. Theo thông tin của ngành du lịch, hàng năm có hàng trăm ngàn lượt khách trong và ngoài nước đã đến với Tức Dụp. 


Sự phát triển du lịch của An Giang nói chung, của vùng Thất Sơn  nói  riêng đã làm thay đổi khá rõ nét bộ mặt đời sống, sinh hoạt của cư dân địa phương theo chiều hướng tích cực. Tôi đã từng đến vùng đất nầy những năm sau hoà bình, những năm thời bao cấp, những năm sau đổi mới. Và ngày nay, sự cách biệt với quá khứ thật đáng cho ta suy nghĩ. Tiềm năng là những của cải chưa định hình, nếu sử dụng và khai thác hợp lý,  có hiệu quả sẽ làm cho kinh tế của vùng, miền ấy cất cánh. Đây là tư duy và hành động thuộc về trách nhiệm  của những nhà hoạch định và quản lý kinh tế, xã hội ở cấp vĩ mô và vi mô! 


Rời  Tức Dụp ở sừơn phía Tây Cô Tô, chúng tôi vòng qua xã Núi Tô mịt mù cát bụi. Bởi khúc đuôi của “ Phụng Hoàng Sơn” hiện nay là một công trường khai thác đá có thể nói lớn nhất Đồng bằng sông Cửu Long. Những vạt núi bị “nạo” nham nhở, lở lói như những vết thương của núi! Tiếng thuốc nổ phá  đá thỉnh thoảng ầm ì như sấm rền. Để có đá xây dựng, người ta phải phá núi! Cô Tô lại phải hy sinh thân thể của mình  như năm xưa đã từng hứng chịu tơi bời bom đạn của kẻ thù! Nghĩ mà thương núi cả, non xanh, rừng vàng, biển bạc  của tổ tiên, Tổ quốc để lại cho đời sau gìn giữ … Nếu không khéo quản lý và khai thác, có khi sau nầy người ta sẽ  tiếc nuối  lúc đã muộn màng! 


SUỐI VÀNG SOÀI SO 


Qua hết con đường và không gian đầy cát bụi của những công trường khai thác đá, chúng tôi đi ngược đường những chiếc xe tải  rù rụ, kềnh càng tải đá xuôi về hướng kênh đào - ở đó có bến bãi tập kết, sơ chế, phân loại đá. Có khá nhiều thợ thủ công đơn giản, từ các nơi đến kiếm sống, làm thuê, gia công  những vật dụng bằng đá núi  Cô Tô như: cối đá, trụ đá, bia đá, tán đá… Bãi đá nầy dài hàng mấy cây số, nắng chang chang, không một bóng cây, với hàng trăm con người lao động vất vả “bán mặt cho đá, bán lưng cho trời”.   

Chúng tôi lại bắt gặp màu xanh đến nao lòng  ở  sườn phía  Đông  Cô Tô. Qua những xóm làng yên ắng, qua những cánh đồng có những đàn bò gặm cỏ, gặp những cô gái Khmer gánh, chở  rau cải, bầu bí, có đôi mắt đẹp, liếng thoắng, cười tươi tắn khi chúng tôi đưa  máy ảnh lên bấm… 


Một con đường nhỏ như đường làng, rợp bóng cây, dẫn vào thắng cảnh Suối Vàng Soài So. Hai bên là những hàng quán  của dân địa phương mở ra để làm dịch vụ.  Vé  vào cửa  5.000 đồng cho xe gắn máy, 2.000 đồng cho khách bộ hành. 


Chúng tôi bất ngờ  trước  vẻ đẹp hoang sơ của Soài So. Một hồ nước  xanh biếc, phẳng lặng rộng chừng 5ha. Hồ có dung tích 400.000 mét  khối, còn được sử dụng tưới tiêu cho hàng trăm ha ruộng rẫy và cung cấp nước sinh nhoạt cho nhân dân vùng phụ cận. Một con suối nhỏ chảy róc rách từ trên núi xuống, nước trắng xoá như bạc,  len giữa  một hòn đá rất to như trái bầu hồ lô của các vị tiên.  Cây rừng xanh tốt soi bóng xuống  mặt  hồ lung linh, huyền ảo. Những  hàng  thốt nốt   đứng trầm tư ven hồ.  Có một số mộ táng cổ  hình tháp, dáng vẻ thâm nghiêm, rải rác vài nơi trong khu vực. Tiếng chim hót líu lo trên những nhánh sung rừng cành lá um tùm, rậm rạp. Rừng xoài thanh ca đều như  cặm cọc, nhiều lớp  ở ven đồi, đung đưa những chùm trái sai trong gió… Cuối hồ, có bóng một vài đôi trai gái  chở nhau, chầm chậm ngắm cảnh, rồi khất cuối con đường mòn. Hương Ngọc Lan  hoang dã, thoang thoảng mùi  thơm quyến rũ, say đắm  lòng người… 


Một điều đáng nói là ở Tức Dụp, Suối Vàng Soài So, chùa Xvay -Ton và một số nơi thuộc khu vực núi Phụng Hoàng Sơn, vấn  đề vệ sinh môi truờng khá tốt. Không thấy rác sinh hoạt vất bừa bãi như ở một vài nơi khác, cũng không thấy ăn xin, hành khất và những người mua bán đeo bám, chèo kéo khách. Dân tình ở đây rất tử tế, nhiệt tình chỉ đường cặn kẽ cho bạn nơi muốn đến. Khách sạn, nhà nghỉ thường có giá dao động từ 30.000 đến  không quá 100.000 một ngày. Tại thị trấn Tri Tôn, các vùng phụ cận và các khu du lịch, giá sinh hoạt khá bình dân  Hủ tiếu, cháo, phở, cơm tấm từ 3.000 đồng đến 8.000 đồng một suất, chất lượng tương đối. Nếu bạn ăn cơm, bạn sẽ cảm nhận một điều khác biệt ngay! Gạo ở vùng nầy  thường được sản suất bằng giống lúa rẫy địa phương, ít sử dụng phân bón hoá học và thuốc trừ sâu  do đó hương vị của gạo, nếp ở đây có nét đặc trưng độc đáo của nó - ngon, thơm, dẻo và lạ miệng! Đường thốt nốt sản xuất theo quy trình thủ công truyền thống, cũng là một sản phẩm được nhiều người ưa chuộng, giá từ 7.000 đến 8.000 đồng một kí . 


Chúng tôi từ giã Cô Tô, vùng bán sơn địa  thơ mộng, trù phú, xa xôi  phía Tây Nam Tổ quốc. Cô Tô với non xanh, nước biếc để lại trong lòng những ai một lần qua nơi  nầy nhiều lưu luyến, khó quên.  ! 

Sưu tầm 

 
< Trước   Tiếp >

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online