Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow Gốc mai kỳ lân
Gốc mai kỳ lân PDF In E-mail
Người viết: Nhật Hồng   
07/02/2015

GỐC MAI KỲ LÂN

Truyện ngắn: Nhật Hồng

Nắng trưa chinh bóng, Thành lướt qua dải hàng cây kiểng cảnh nhiều chủng loại năm nay thật bắt mắt. Đa số là mai, gốc nhỏ to đủ cỡ khoe dáng hấp dẫn. Thành bỗng khựng lại trước một “lão” mai gốc rễ xù xì dáng dấp như con vật đang quỳ mọp: tứ chi hiện rõ, hai chân trước như chụp giữ một vật gì đó, hai chân sau xấp lại trong tư thế muốn chồm lên. Thành đến gần. Gốc mai vừa lạ vừa quen. Mắt Thành trợn trừng miệng há hốc: “Sao giống quá! Chẳng lẽ nó đây sao!”. Thành đi vòng quanh rồi ngồi phịch xuống đưa tay vuốt ve gốc mai. Bốn dấu ngấn rất rõ trên sống lưng con vật. Bất giác Thành kêu lên: “Đúng rồi! Không thể nào lầm lẫn được! Ngoại ơi, có linh thiêng về phò hộ cho con đem được gốc mai này về đoàn tụ cùng gia đình...”.

 

* * *

Thành nhớ mái hiên hàng ba của ông bà ngoại có gốc mai ngộ nghĩnh. Gốc mai “Kỳ Lân” ngoại nói như vậy. Sớm hôm ông ngoại thường ra chăm sóc tỉa từng nhánh lá, chăm chút cây mai. Mai càng lớn, gốc càng xù xì hiện hình như con vật có bốn chân.

Lúc bấy giờ nhà của ngoại đông vui lắm! Cậu Hai, má thứ ba, kế đến cậu Tư, cậu Năm, dì Út. Cậu Hai có vợ và má... còn lại chưa ai có chồng vợ đều ở chung. Cậu Tư, cậu Năm đờn ca hay lắm, chiều chiều tụ tập ngoài bóng cây vú sữa đờn ca đến khuya mới tan. Cậu Tư dạy cho dì Út, cho Thành ca tài tử, dì Út có giọng ca trong trẻo như nghệ sĩ Lệ Thủy nên lối xóm thường đến tụ tập nghe dì Út ca. Một buổi chiều gia đình ngoại sụt sùi nước mắt khi khiêng xác cậu Hai về mình mẩy đầy máu me. Cậu bị bom chết trên đồng khi đang sạ lúa.

Sau cái chết của cậu Hai, ngoại lặng lẽ buồn. Nhà không ai nói chuyện với ai. Thỉnh thoảng cậu Tư, cậu Năm dắt Thành ra ngồi bên bờ sông hái bông điên điển. Cậu Tư nói với Thành:

- Con ở nhà ngoan nghe, nghe lời ba mẹ, tới lui thăm ngoại thường hơn...

Thành không ngờ lời của cậu Tư là lời từ giã. Một buổi trưa, đang cầm dao kéo cho ông ngoại tỉa lá mai Thành thấy cái dấu khứa thật sâu trên lưng con kỳ lân, hỏi:

- Ai khứa gốc mai chi vậy ngoại?

- Ngoại chớ ai.

- Chi vậy?

- Để nhớ ngày cậu Hai con chết!

Tết năm sau qua thăm ngoại, Thành thấy gốc mai lại có thêm dấu khứa sâu hoắm.

Ngoại vò đầu Thành nói: “Cậu Tư hy sinh rồi con ơi! Nước mắt ngoại lem nhem trên hai gò má. Từ đó, sau mỗi lần ghé thăm Thành thấy ngoại già đi, ngôi nhà buồn bã đến nỗi như từng cái chén đôi đũa cũng buồn. Buồn đến ngoài sân, sau hè. Chỉ có gốc mai trước nhà vẫn thản nhiên đâm chồi nảy lá.

Thành bận học hành nên ít khi qua thăm ngoại. Một lần gần Tết Thành đem cặp vịt qua cho ngoại. Ngoại đang lom khom trong sân bên gốc mai kỳ lân, Thành thấy lại có thêm một dấu khứa còn mới tinh tươm mủ. Bà ngoại cầm cây chổi quét sân nói cái gì đó với ông ngoại. Thành nghe lõm bõm mấy câu: “Thằng Năm hy sinh bảy ngày rồi ông hay chưa?”. “Tui hay trước bà mà không dám nói cho bà biết sợ bà buồn khổ sanh bệnh” – Ông ngoại nói nhỏ.

Ông ngoại ho húng hắng trong cổ họng, ngồi lỳ bên gốc mai kỳ lân. Giờ ăn cơm bà ngoại gọi năm bảy lần ông mới đứng dậy nói: “Ăn uống gì vô bà ơi!”.

Chuyện buồn về cậu Tư, cậu Năm chưa nguôi thì Thành nghe tin dì Út bị bắt và bị đày đi Côn Đảo. Ngày trao trả tù binh dì Út nằm trên cáng có người khiêng vô điều trị ở bệnh viện. Dì Út trút hơi thở cuối cùng khi nắm được tay ông bà ngoại.

* * *

Nhà ngoại ngày một buồn hiu hắt. Bốn dấu khứa trên gốc mai lâu ngày tạo thành sẹo như bốn đốt xương sống gù lên. Sau ngày hòa bình, đất nước thống nhất, ông ngoại thường sáng ra trải manh chiếu gần gốc kỳ lân vót nan đương thúng. Ngoại vừa vót nan vừa nhìn từng dấu tích phát triển trên cái lưng gù của kỳ lân. Năm một chín tám lăm, ông bà ngoại đau ốm liên miên tiền thuốc thang thắt ngặt. Ông ngoại đi vắng, bà ngoại bán gốc mai hai chỉ vàng để trị bệnh. Ông ngoại về thấy gốc mai mất tiêu buồn giận: “Gốc mai là bạn đời của tôi bà có biết không, tôi mà sống tới ngày nay là cũng nhờ gốc mai an ủi. Vả lại gốc mai còn in dấu kỷ niệm của bốn đứa con mình trên lưng biết chừng nào phai nhạt. Vậy mà bà nở bán đi...”.

Bà ngoại khóc:

- Tôi biết! Nhưng mà buộc lòng phải bán để chạy tiền thuốc thang cho ông, cho tôi.

Thành lúc ấy vừa tốt nghiệp lớp mười hai, nằng nặc đi tìm chuộc lại gốc mai, nhưng biết đâu mà tìm. Ông ngoại kéo lê ngày buồn cho tới ngày tàn hơi kiệt sức còn thều thào nhắc gốc mai “kỳ lân” có bốn dấu, kỷ niệm về ngày mất bốn đứa con.

* * *

Thành trở lại thực tế bởi lời nhắc của người bán:

- Mua đi anh! Gốc lão mai có một không hai!

Thành nhìn gốc mai “kỳ lân”, nhìn ông chủ bán hàng giây lát, nói:

- Tôi thú thật với ông anh tôi không phải đại gia đại diết gì hết. Cũng không phải là tay chơi hoa kiểng nhưng thấy khoái gốc mai này. Ông anh nói thiệt giá để tôi mua.

Ông chủ nhìn Thành rồi thong thả nói:

- Sáng nay có người trả một trăm tám mươi triệu tôi không bán, tôi đòi hai trăm. Giờ thấy chú cũng có cảm tình tôi bán.

Thành lẩm nhẩm tính, một trăm tám mươi triệu lấy đâu ra? Nhưng kỳ quyết phải mua cho bằng được, nói:

- Bây giờ tôi bỏ cọc cho ông anh rồi chiều nay tôi đến chở.

Người bán hàng ngần ngừ rồi gật đầu:

- Đến sớm nghen.

Thành mừng khắp khởi trong bụng vì sắp gặp lại hình ảnh của ngoại và cậu dì. Nhưng tiền? Vét hết túi của mình và vợ chỉ được tám chục triệu. Còn một trăm chắc phải điện gấp cho con trai, con gái ở Sài Gòn giúp.

Thành chạy đôn chạy đáo vừa đủ số tiền mừng quýnh phóng nhanh đến hàng hoa kiểng. Ông chủ đi đâu vắng chỉ còn bà vợ ngồi giũa móng tay, còn gốc mai không thấy đâu, Thành nóng ruột hỏi:

- Gốc mai sáng tôi bỏ cọc đâu rồi chị?

Người đàn bà bình thản:

- Anh bỏ cọc, tôi không hay bán cho người ta rồi. Mới chở đi cách đây chừng năm, mười phút.

- Trời! Chị giết tôi rồi! Sáng giờ tôi chạy tiền mới được đến đây liền. Chị làm ăn vậy là sao!

Thành phừng cơn tức giận gằn từng tiếng trong cổ. Chợt ông chồng vừa về. Thành nói:

- Anh làm sao có được gốc mai, nếu không tôi không để yên cho anh đâu!

Ông chủ ngơ ngẩn giây lát, nói:

- Vợ tôi không biết! Chú em cảm phiền, tôi thấy gốc mai còn ở đầu chợ kìa để tôi chạy năn nỉ coi sao.

* * *

Thành đang lóng ngóng nhìn đồng hồ đếm từng giây phút, chiếc xe tải nhỏ chở gốc mai trờ đến. Thành chạy ra nhìn cho kỹ. Gốc mai “kỳ lân” thật rồi!

Chiều ba mươi Tết Thành nhờ sáu người phụ khiêng gốc mai lên cái chậu vừa mới xây xong. Cái chậu cao tới ngực rộng một mét rưỡi, xây liền xuống đất, Thành nói cho rễ ăn xuống đất tự nhiên cây mau lớn, phát triển tốt!

Con kỳ lân ngồi chễm chệ với tư thế chồm hổm, phía trên thân mai cong vòng bán nguyệt xòe tán búp hoa nhu nhú mượt mà. Thành nhìn kỹ nhiều nét thay đổi trên thân mai, có lẽ đã trải qua nhiều tay chăm bón cắt sửa, nhưng gốc kỳ lân vẫn vẹn nguyên, bốn ngấn lộ lên rõ nét. Thành khấn khẽ: “Các cậu, dì ơi, và ngoại nữa cùng về ăn Tết với con cháu, rảnh ca tài tử cho vui cửa nhà!”...

 
< Trước   Tiếp >
TRANG WEB GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM TỈNH BẠC LIÊU Số 166 Bản ra thường kỳ năm 01/02/2017 - Phật lịch 2560

Các danh mục khác

Thăm dò ý kiến

Google đánh giá

Google Page Rank
Powered by: Viet IT

Alexa xếp hạng

Statistics

OS: Linux v
PHP: 5.4.45
MySQL: 5.5.47
Thời gian: 21:48
Caching: Enabled
GZIP: Disabled
Thành viên: 5
Tin tức: 4014
Liên kết web: 0

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online