Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow HƯ KHÔNG VÔ NGÃ
HƯ KHÔNG VÔ NGÃ PDF In E-mail
Người viết: Thanh Bình   
23/08/2016

HƯ KHÔNG VÔ NGÃ

* Thanh Bình 
Bài 1: HƯ KHÔNG VÔ NGÃ

Quán thân bất tịnh

Quán tâm vô thường

Quán pháp vô ngã

Trí tuệ bát nhã

Giải thoát chúng sinh

 

Cứu khổ vô minh

Cứu nhân độ thế

Lòng trần dâu bể

Biển khổ không bờ

Trôi nổi mê mờ

Chấp bám khổ đau

Đi mãi nơi đâu?

Quay về bến giác.

Con đường giải thoát

Thanh, tĩnh, tịch, không

Buông xả trong lòng

Là bờ hạnh phúc.

 

Bài 2: LUÂN HỒI, VAY TRẢ

Ai sinh ra cũng một lần phải chết,

Chết đi rồi có hết được đâu

Sự sống mới rồi sẽ lại bắt đầu,

Hành tinh xanh mãi nuôi màu hi vọng.

 

Đi vào đời với hai bàn tay trắng

Lúc lìa đời lại trắng cả bàn tay.

Khi sống tham nhặt cho đầy,

Phải mang lấy nghiệp trả vay nợ đời.

 

Kiếp luân hồi có sinh có diệt

Đời vô thường giả tạm hư không

Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”

An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.

 

Sống kiếp đời chớ nên gây nghiệp

Để tát sinh tạo kiếp luân hồi,

Bà Ta là cõi tạm thôi

Phước tu cực lạc, cõi trời Tây Thiên.

 

Bài 3: NHÂN QUẢ

Gieo tham lam, hái khổ đau,

Gieo lòng sân hận, hái sầu bi ai.

Trồng cây gai, chạm phải gai,

Hương thơm trồng huệ, trồng nhàu, trồng sen.

Gieo nhân lành, hái quả ngon,

Gieo thánh thiện, được quả tròn từ bi.

Gieo u mê, hái quả si,

Luật trời không thể biến suy lẽ đời.

Gieo nhân thánh, được lên trời,

Giác ngộ trí tuệ, rạng ngời tòa sen.

 

Bài 4: VÔ THƯỜNG

Khi là đứa trẻ sinh ra,

Cuối đời tất yếu, tuổi già hoại tan.

Hoa kia nở để rồi tàn,

Thành, tru, hoại, diệt, hợp tan vô thường,

Kiếp người chẳng phải vấn vương,

Tu được phước huệ rộng đường về thiên.

 

Bài 5: BẢN NGÃ DỤC VỌNG

Chúng sinh đắm đuối si mê,

Sống trong ảo vọng háo danh muộn phiền.

Ganh đua giành dật đồng tiền,

Tham lam sắc dục đảo điên mê mờ.

Biển khô mà không thấy bờ,

Trôi lăn muôn kiếp trông vô ngàn đời.

Vô minh, vọng tưởng xa vời,

Cái thân giả tạo một thời khổ đau.

Tham sân si muôn kiếp sầu,

Bến bờ giác ngộ hay mau quay về.

Xa lìa biển khổ, sông mê,

Con đường hạnh phúc tìm về thiên tai.

 

Bài 6: NGHIỆP CHƯỚNG

Nam mô nam mô tại TÂM

Biển khổ mênh mông bởi lỗi lầm

Chớ gieo tai vạ thành nghiệp chướng

Phúc họa trong đời kiếp hồi luân.

 

Bài 7: ƯỚC MƠ TUỔI THƠ

Tôi yêu mến thủa ngày xưa,

Tuổi thơ đi học đến trưa tan trường.

Lang thang xếp lá ven đường,

Làm chiếc thuyền nhỏ thả niềm ước mơ.

Hồn nhiên với tuổi ngây thơ,

Êm đềm như tiếng chuông chùa ngân nga.

Yêu từng cây cỏ, khóm hoa,

Yêu thiên nhiên, tiếng chim ca hót mừng.

Tuổi thơ đi thật tưng bừng,

Hồn nhiên trong sáng chưa từng âu lo.

Thế rồi cái tuổi đã qua,

Con chim oanh đã bay xa vào đời.

Hoàng hôn ngả phía chân trời,

Tôi yêu về thủa thiếu thời của tôi.

Giờ đây thương mến con người,

Sống chung vũ trụ, bầu trời thân thương.

Từ trong cái lẽ vô thường,

An nhiên, tự tại, can trường bão giông.

 

Bài 8: Ở TRỌ

Lang thang trong cõi Ta Bà,

Tây Thiên là chốn quê nhà xa xăm.

Khéo tu sẽ được về thăm,

Quê hương ta đó ngàn năm vĩnh hằng.

Vườn hoa Phật Giáo 

 
< Trước   Tiếp >

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online