Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow BÉ CỎ (Quách Hồng Nhi)
BÉ CỎ (Quách Hồng Nhi) PDF In E-mail
Người viết: ThanhHung   
14/01/2009

BÉ CỎ

* Quách Hồng Nhi

Lớp 11V -  Trung học Phổ thông Chuyên Bạc Liêu

1. Bé Cỏ, đó là cái tên rất ư quen thuộc với xóm Chàm, con bé có đôi mắt long lang và đẹp lạ lùng.

Cỏ chẳng thích cười nói với ai, từ bé nó đã sống tách biệt với lũ trẻ đồng trang lứa. Nó thích một mình. Người ta hay thấy nó một mình ở cánh đồng cỏ phía sau đồi, nơi ấy nó làm gì thì không ai biết cả. Nó gắn liền với những cọng cỏ hoang hơn là những người bạn. Mà cũng chẳng ai nhớ tên thật của nó là gì nữa, riết rồi đâm quen gắn luôn cái tên “Cỏ” của nó với thói quen nó hay lặng lẽ nơi cánh đồng cỏ mênh mông. Nó như chưa bao giờ nhoẻn miệng cười với bất cứ ai, không nhớ rõ là từ khi nào nhưng hình như là lâu lắm. Từ cái dạo ba nó bỏ đi sau trận đánh nhau với má nó tơi bời, Cỏ đã trở nên trầm mặc.

2. Nó ngồi bẹp trên thảm cỏ, ngắt lấy một nắm lá, nó vò vò cho nát bấy ra rồi đặt chúng xuống, xòe tay ra, tay nó xanh lè. Nó nhắm mắt lại và hít thật sâu như để cảm nhận đều gì đó. Cái mùi ngay ngáy, khó chịu mà không phải ai cũng nghe, cũng tiếp nhận được. Rồi nó cười. Cái ngây ngây của hương cỏ hòa vào nụ cười ấy. À! Chỉ có những khi ấy là người ta mới thoáng thấy nó cười thôi (?!).

3. Rồi ngày mai, con bé Cỏ ấy phải theo người ta đi lấy chồng. Người mà nó chưa hề biết mặt. Nghe vu vơ đâu đó, người kia lắm tiền của. Nếu nó đi, má nó có tiền trả nợ, nó sẽ “làm vợ” của người ta ở nơi nào nào đó, xa lắc xa lơ. Không biết ai khéo bày chi cái chuyện vợ chồng. Nó chả biết! Mà vợ chồng là cái chi mà bắt nó phải xa xóm Chàm, xa rời mảnh đất đượm nồng mùi cỏ ấy? Nó không biết thật. Chẳng ai bày cho nó biết cả.

4. Chiều nay, cũng như mọi chiều, nó lại lang thang ra nơi quen thuộc ấy. Nó đặt mình xuống chỗ nó hay ngồi, ôm lấy gối rồi ở yên đấy rất lâu, rất lâu mà chẳng buồn vò nát lá cỏ như nó vẫn thường làm. Nó ngâm mình trong những tia nắng yếu ớt của ngày tàn rồi trong cả màn sương tím buông dần… Đến khi nắng tắt hẳn, màn đêm ôm lấy cánh đồng trĩu sương, nó mới cảm thấy nhơ nhớ mùi hương nồng quen thuộc.

Lại ngửi, Cỏ ngửi lấy cái ngăn ngắt mà ngây ngây của mùi cỏ dại. Nó thấy lòng xao xuyến lạ. Có một chút dịu dàng, một chút thiết tha, một chút dễ chịu gợi lên trong nó. Mặc kệ đời ngày mai ra sao, mặc kệ ai làm ai nói, mặc kệ cả cái gì gọi là chồng, là vợ. Nó đang cảm nhận lấy cái hăng hăng của cỏ, cái mùi mà nó hằng yêu mến nhất.

5. Cỏ không nghĩ – mà nó cũng có biết nghĩ cho cam! – không mảy may nghĩ rằng cuộc sống đầy cạm bẫy và lọc lừa đang chờ đợi nó. Nó sống, và sống trong một cuộc sống mà không làm gì cả. Tội cho thân nó, ngay cả khi cuộc đời đối với nó một cách tàn nhẫn mà nó cũng có biết đâu. Nó giương đôi mắt ngây ngô nhìn đời. Ngơ ngác. Nó không ý thức được ai sẽ thương và ai sẽ làm hại nó, trái tim cô bé không một tì vết. Bây  giờ, cuộc sống sắp không phải là của riêng nó nữa, ai đặt đâu thời nó ngồi đấy vậy. Với nó, nghe và làm theo lời người lớn, đơn giản vì đó là… người lớn. Vả lại, nếu nó không làm theo thì nó cũng có biết làm gì khác hơn, nó chỉ biết làm gì người ta bảo nó làm, thế thôi.

6. Nhưng có một điều làm Cỏ băn khoăn lắm. Tự nhiên Cỏ phải rời xa cánh đồng quen thuộc này, nó chẳng muốn. Biết cái nơi nó sắp đến, có nơi nào được như nơi này? Giả như có, nơi ấy là nơi ấy, không là nơi đây được. Trong tâm cảm của Cỏ. Chẳng chỗ nào đẹp như chỗ này, bình dị, mộc mạc và chứa chan mùi vị sống, ngập tràn hương cỏ yêu thương. Tạo hóa chẳng thiên vị cho nó chút nào, dù là một sở thích nhỏ bé nhất. Đành vậy! Nó bỗng ước ao có thể mang cả cái đồng cỏ này đi bên cuộc đời nó, hoặc giả như nó có thể ngốn hết, hay bứt trụi cả nơi đây thì tốt biết mấy. Nó sẽ trèo lên xe của người ta mà không phải hối tiếc hay vướng bận việc gì. Không hiểu sao, nó muốn ôm cả cánh đồng mênh mông vào lòng, muốn hòa mình vào cái không gian bát ngát ấy, muốn sống mãi trong những giấc mơ cùng thảo nguyên xanh và… bỗng nó muốn khóc!

7. Mưa. Những hạt mưa be bé, li ti bắt đầu rơi. Lạnh. Cỏ vẫn ngồi lì đấy. Một mình. Im lặng. Những giọt mưa đầu đêm hòa vào giọt nước mắt của nó, rơi xuống môi, làn lạt. Nó nghe đau không biết tại sao nó lại đau. Nó đau thắt cả ruột gan, tay nó miết chặt trên những ngọn cỏ đọng đầy nước mưa. Có cái gì đó vô tình làm nó đau lắm. Mặt trời càng lúc càng về đêm, mà về đêm thì lạnh lắm. kệ nó vẫn ngồi. Mặc mưa càng lúc càng to, gió giật làm nó buốt cả da thịt, nó không rời tay khỏi những đám cỏ. Người nó ướt sũng. Nó vẫn ngồi. Rồi mặc kệ cơn mưa dần hết sau một trận như trút nước, cũng yên như thế, nó vẫn ngồi,…

…Thế là mưa, trời gần sáng. Bình minh đến dần. Ngày mới sẽ đem bé Cỏ của xóm Chàm đi tới một vùng đất mới. Tự nhiên nó tha thiết mặt trời đừng bao giờ lên nữa…

Nhưng…

Rồi nó cúi xuống, lại ngắt lấy một nắm lá cỏ, giọt nước mắt lăn dài trên má nhưng nó lại nhoẻn miệng cười. Nó nâng đám cỏ lên, hôn nhẹ khẽ rồi ôm chúng vào lòng, đặt lên ngực mình. Trái tim nó như vỡ tung… Nó phải đi, không thể nào khác hơn được nữa…

Năm ấy, Cỏ mười ba tuổi.

Cập nhật ( 29/01/2009 )
 
< Trước   Tiếp >
TRANG WEB GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM TỈNH BẠC LIÊU Số 170 Bản ra thường kỳ năm 01&15/10/2017 - Phật lịch 2561

Các danh mục khác

Thăm dò ý kiến

Google đánh giá

Google Page Rank
Powered by: Viet IT

Alexa xếp hạng

Statistics

OS: Linux v
PHP: 5.4.45
MySQL: 5.5.47
Thời gian: 19:35
Caching: Enabled
GZIP: Disabled
Thành viên: 5
Tin tức: 4099
Liên kết web: 0

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online