Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow VIỆT SỬ GIAI THOẠI: Chuyện “Ác báo” (Nguyễn Khắc Thuần)
VIỆT SỬ GIAI THOẠI: Chuyện “Ác báo” (Nguyễn Khắc Thuần) PDF In E-mail
Người viết: ThanhHung   
17/02/2009

VIỆT SỬ GIAI THOẠI: Chuyện “Ác báo”

* Nguyễn Khắc Thuần

Trong CÔNG DƯ TIỆP KÝ, Tiến sỹ Vũ Phương Đề có chép một câu chuyện, đề là Ác báo, kèm theo lời bàn khá độc đáo của ông. Xin giới thiệu nguyên văn chuyện đó như sau : "Ở vùng Thất Huyện của Hải Dương, có một người tính ưa hoang chơi, bao nhiêu gia tài đều bị anh phung phí hết. Anh có nuôi một con gà chọi, đáng giá ba chục quan tiền, coi như của báu trong nhà, lắm kẻ muốn mua, trả giá cao bao nhiêu anh cũng không bán. Một hôm anh đi vắng, vợ ở nhà ngồi sàng gạo, con gà chọi cứ sấn sổ đến mổ lấy mổ để mà ăn, khiến chị sàng không được. Vì bực mình, chị ta lấy cái thúng đánh gà, chẳng may trúng chỗ hiểm, con gà chọi lăn đùng ra chết. Chị ta sợ hãi vào nói với mẹ chồng:

- Thưa mẹ, bản tính chồng con thế nào thì mẹ đã rõ, anh ấy vẫn yêu gà chọi hơn vợ, thế mà con đã lỡ tay đánh chết nó rồi, xin mẹ hãy tìm cách cứu con kẻo khi về chồng con thế nào chả bắt con đền mạng.

Mẹ chồng thấy con dâu khóc lóc thảm thiết, bèn nói:

- Con chớ có lo, cứ vào giường nằm mà giả bệnh, mọi chuyện mẹ sẽ tính toán cho.

Con dâu nghe lời vào giường nằm, lúc đầu thì giả bệnh nhưng sau thì vì sợ quá mà thành ra mê man. Ngay lúc ấy, anh chồng trở về. Vừa vào đến cửa, hắn đã hỏi là con gà chọi ở đâu. Mẹ anh vội đáp:

- Vừa rồi ta đang sàng gạo, nó cứ sấn vào mổ lấy mổ để, đuổi mãi chẳng được, tao tức quá lấy thúng xua nó đi, chẳng dè lỡ tay làm chết nó rồi, giờ hối cũng chẳng kịp nữa. Vậy, tao có mấy mẫu tư điền nuôi miệng, nay bồi thường cho mày, mày đem bán đi lấy tiền mua con gà khác chứ biết sao bây giờ?

Hắn nghe xong, lẳng lặng hồi lâu rồi nói:

- Đem cơm đây!

Người mẹ vào bưng cơm ra. Ăn xong,  hắn lại nói:

- Đem trà ra đây!

Uống trà xong, hắn quát :

- Đem cái mai ra đây!

Mẹ hắn vừa cầm cái mai đến, hắn đưa một tay cầm lấy, một tay túm tóc mẹ, lôi tuốt ra bãi tha ma đầu làng, bắt mẹ ngồi để hắn đào lỗ chôn sống mẹ. Lạ thay, hắn vừa đào được mấy lát thì ôm lấy cán mai mà nằm lăn xuống đất. Người mẹ chạy đến thì thấy hắn chân tay lạnh ngắt và đã mê man. Bà vội hô hoán người nhà ra chôn cất.

Than ôi, tên tặc tử kia chỉ vì một con gà chọi quý mà toan chôn sống mẹ đẻ, bỗng chốc tự chuốc họa vào thân. Mới hay, đạo trời chẳng phải xa gì. Ta muốn hỏi ông Dĩnh Khảo Thúc (1), rằng ở dưới chốn cửu tuyền, như khi tên vô đạo này bị giải xuống, thì sẽ xử ra sao?

   Lời bàn: Làm người mà ăn ở vô đạo thì nhất quyết không phải là người, nhưng với lũ ấy, xin chớ có ví với loài thú, bởi vì kể cả những loài thú hung dữ nhất thì chúng cũng có ác độc đến mức như thế đâu. Người ăn ở vô đạo với người đã là đáng khinh, ăn ở vô đạo với cả cha mẹ thì chẳng biết quăng chúng đi đâu được. Nghe đâu là đến những loài côn trùng nhơ nhớp nhất cũng không thèm ăn thịt lũ này. Thịt loài này thối tha đại hạng. Chuyện đã mấy trăm năm rồi, vậy mà hậu thế chỉ mới nghe qua đã phát khiếp, huống chi là xã hội đương thời. Thương thay!

(1) Tên nhân vật nổi tiếng có hiếu với mẹ của Trung Quốc, thời Xuân Thu

Cập nhật ( 23/02/2009 )
 
< Trước   Tiếp >
TRANG WEB GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM TỈNH BẠC LIÊU Số 170 Bản ra thường kỳ năm 01&15/10/2017 - Phật lịch 2561

Các danh mục khác

Thăm dò ý kiến

Google đánh giá

Google Page Rank
Powered by: Viet IT

Alexa xếp hạng

Statistics

OS: Linux v
PHP: 5.4.45
MySQL: 5.5.47
Thời gian: 14:53
Caching: Enabled
GZIP: Disabled
Thành viên: 5
Tin tức: 4093
Liên kết web: 0

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online