Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow LÊN NÚI HỒNG LĨNH TÌM CHÙA HƯƠNG XƯA (Phạm Hồng)
LÊN NÚI HỒNG LĨNH TÌM CHÙA HƯƠNG XƯA (Phạm Hồng) PDF In E-mail
Người viết: ThanhHung   
17/02/2009

LÊN NÚI HỒNG LĨNH TÌM CHÙA HƯƠNG XƯA

* Phạm Hồng   

Sống đã bạc đầu mà tôi nào biết đất nước ta có những hai chùa Hương. Một chùa Hương trên đất Bắc, được xây dựng tầng tầng lớp lớp như cung điện ngày xưa, dân ta dễ có hàng triệu người đã đi vãn cảnh đó. Lại một chùa Hương nữa, lẩn quất giữa chín mươi chín ngọn Hồng Lĩnh ở miền Trung... 

"Thanh lịch, đẹp đẽ, hoang sơ...”, anh bạn viết sử cùng đi nhắc thêm tôi, “nơi đó gần cảnh Phật”.

Hôm đó, tôi vừa ở Cao Bằng về Hà Nội. Chín giờ đêm, điện thoại gọi: “Vừa mua cho anh một vé tàu, 10 giờ tàu chạy vào Vinh. Anh đi chứ!”.

Áo quần chưa kịp thay. Đi! Cơm tối chưa kịp ăn. Đi! Chỉ có một ngày rỗi duy nhất trong tháng cuối năm mà lại phải đi về bằng xe tàu hơn sáu trăm cây số, còn phải leo lên những ngọn núi tìm chùa nữa. Nhưng đi! Có cái gì lôi cuốn vẫy gọi tôi. Qua một đêm rung lắc tàu hỏa, chúng tôi theo ô tô vào Hà Tĩnh. Xe thả chúng tôi dưới chân núi Hồng Lĩnh. 

- Có nhiều dốc không anh?

- Cứ đi, leo cho hết dốc thì đến chùa.

Tôi không dám hỏi nữa. Cởi hết áo len, áo bông ra, quấn lên cổ. Chỉ toàn đi lên.

Càng leo, dốc lại càng cao ngược.

Khi đầu gối muốn chạm cằm thì mình đã đến tầng mây.

Nằm ngửa giữa đám lá thông khô sạch, đắp ngay áo len lên thân mình còn đẫm mồ hôi, tôi sung sướng cám ơn trời đất. Rừng thông Hồng Lĩnh đẹp đến thế, khác chi Đà Lạt, những đợt sóng thông xanh biếc từ núi này tràn ra tận biển Đông. Hai cây thông cổ đại đứng đón chúng tôi ở cổng chùa Hương.

Thắp hương xong, sư thầy mời cơm, đã đúng ngọ rồi. 

Dọn lên mâm bốn, một khách chính quyền, một khách viết sử và tôi. Cơm nóng, bụng đói, ngon không kể. Một bát canh rau lang, một bát cà muối, một củ đậu cắt nhỏ xào dầu lạc, đủ cho một người gắp hai đũa.

Bấy giờ tôi mới sực nhớ nửa ngày trời theo đường mòn leo núi đến nơi đây, đâu có một quán hàng nào chặn mình đòi tiền mãi lộ. Chợt kinh sợ cho chùa Hương kia ở đất Bắc nay đã thành chợ quanh chùa. Mời mọc, ép giá, chỉ thấy người, khó thấy Phật. Lại còn chùa giả, sư giả nữa, phá hoại cõi tâm linh của quần thể “Nam Thiên đệ nhất động” ấy đến thế là cùng.

Thêm một chuyện khác, nay tôi mới biết. Phong cảnh chùa Hương Hồng Lĩnh cổ xưa này đã được chạm đúc trên đỉnh đồng Thế Miếu thời vua Minh Mạng. Nhưng lạ thay, cả quần thể di tích mênh mông nổi tiếng thế này mà đền miếu tầm vóc rất nhỏ. Nửa đường dốc có Miếu Cô, tính cả bệ thờ và nóc miếu mà chỉ cao ngang vai tôi. Một cành si chòi ngang trước miếu có treo một chuông, một mõ, chuông và mõ nhỏ như quả bưởi, cầm dùi dóng lên chỉ đủ một mình ta nghe. Hồng Lĩnh là vùng đất của bão biển và nắng lửa, gió Lào. Đền, miếu ở chùa Hương này người xưa đều xây thấp, nhỏ mà chắc, tường bằng đá, dựa lưng vào vách đá, ẩn trong cây xanh.

Xế chiều, đứng ở tiền đường, ngắm nhìn bức đại tự với bốn chữ “Cổ Nguyệt Linh Quang” thư pháp đẹp tuyệt, tôi tiếc rằng mình sắp phải xuống núi, không được ngắm trăng xưa lung linh trên  Hương Tích này.

Sau tiền đường là Phật điện, mái thấp, chắp tay cúi đầu bước vào. Sư thầy đang thỉnh kinh. Mây núi từ đâu kéo vào điện cuồn cuộn. Năm mươi pho tượng Phật ngồi im kín điện, tượng vây quanh ta, tượng chỉ ngang tầm ngực ta,  mây bay vờn quanh tượng, tất cả các pho tượng đều khoác áo lụa vàng, lung linh hư ảo giữa sương mây và lửa nến. Không biết rằng Phật đang xuống gần ta hay ta lên gần Phật. 

La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp ngày xưa lên núi thăm chùa, làm thơ ca ngợi và nói rõ chùa có từ đời Trần. Tôi lần bậc đá lên am Quan Âm. Gạch dưới chân am là gạch Trần. Còn những viên gạch lớn vuông vức dựng ngang lưng tường, có đúc tượng rồng lân, các lời cầu khấn Phật, cũng đúng theo phong cách Trần. Ngược đường lên đỉnh núi còn một kỳ tích bí ẩn. Nơi đó gọi là nền Trang Vương. Sử sách triều Nguyễn nhắc rằng ở đây có thành đá, có 99 nền điện thờ. Có sách nói 72 điện. Gần đây, khảo cổ ta lên khảo sát, hàng chục nền đá xưa còn đó, gạch xây nền dày nặng đúc sẵn hoa cúc khắc vào sâu. Xưa kia ai đã xây nên quần thể kiến trúc này, ai ở, ai thờ, to rộng đến thế mà nay chỉ còn hồn thu thảo?

Phu Tử nói rằng Hương Tích sinh ra và lớn lên vào triều Trần, đến nay khoảng sáu bảy trăm năm. Chuyện lịch sử Phật giáo châu Hoan thì bảo chùa có mặt từ thời Lý nghìn năm. Cuộc khai quật nền Trang Vương nay mai hẳn góp câu trả lời.

Đi tìm chùa Hương, một đêm không ngủ, một ngày cật lực trèo non đã qua như giấc mộng. Lại hộc tốc  trở về với bụi bặm phố phường Hà Nội, ầm ầm xe cộ, lòng có quên được chăng cái chốn trong xanh mây vờn Phật, nơi tai đã nghe được sự im lặng của thiên nhiên?

Bao giờ trở lại chùa Hương ấy? Bao giờ có triệu người dân Việt được hành hương về chốn suối nước thơm mùi thông dại cùng với bữa cơm chay tịnh êm ả ấy? Sao lòng tôi lại giằng xé? Vừa ước mong Hương Tích này sẽ là đắc địa của du lịch tâm hồn; vừa run sợ có ngày nó lại biến thành nơi thô thiển buôn Phật bán Thánh trong cơn lốc thị trường vô hạn độ. 

Cập nhật ( 23/02/2009 )
 
< Trước   Tiếp >
TRANG WEB GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM TỈNH BẠC LIÊU Số 166 Bản ra thường kỳ năm 01/02/2017 - Phật lịch 2560

Các danh mục khác

Thăm dò ý kiến

Google đánh giá

Google Page Rank
Powered by: Viet IT

Alexa xếp hạng

Statistics

OS: Linux v
PHP: 5.4.45
MySQL: 5.5.47
Thời gian: 17:16
Caching: Enabled
GZIP: Disabled
Thành viên: 5
Tin tức: 4014
Liên kết web: 0

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online