Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Lịch Sử Văn Hoá arrow VAI TRÒ CỦA CƯ SĨ PHẬT TỬ ĐỐI VỚI SỰ NGHIỆP GIÁO DỤC GIA ĐÌNH (Tĩnh Toàn)
VAI TRÒ CỦA CƯ SĨ PHẬT TỬ ĐỐI VỚI SỰ NGHIỆP GIÁO DỤC GIA ĐÌNH (Tĩnh Toàn) PDF In E-mail
Người viết: ThanhHung   
18/02/2009

VAI TRÒ CỦA CƯ SĨ PHẬT TỬ ĐỐI VỚI SỰ NGHIỆP GIÁO DỤC GIA ĐÌNH

* Tĩnh Toàn

Đi chùa để tu học, để công quả hay để làm Phật sự, đến chùa để tìm những giây phút tĩnh lặng qua đỉnh hương trầm nhẹ tỏa, tâm thanh tịnh hướng vế Tam bảo với sở nguyện riêng mình…,người ta muốn quên đi những vật vã bên dòng chảy cuộc đời. Và rồi khi về đến nhà, nhiều người sẽ phải đối mặt với rất nhiều câu hỏi. Nếu không có sự cảm thông của con cái thì câu đầu tiên thường là “Sao ba (mẹ) cứ đi chùa hoài vậy?”. Một lời trách móc nhẹ nhàng cũng đủ làm cho trái tim đau nhói, bởi con cái không hiểu mình đi chùa để làm gì và hiệu quả như thế nào. Thậm chí có trường hợp còn nổ ra bất đồng quan điểm giữa hai thế hệ : một đàng kiên quyết tiếp tục cuộc hành trình của mình và đang cố tình hình thành lá chắn.

Có những Phật tử đi chùa làm việc rất hăng say, cho dù công việc bề bộn, vẫn luôn nở nụ cười trên môi, bởi họ tìm được niềm thanh thản; nhưng khi về đến gia đình thì lại xảy ra chuyện lôi thôi, họ gặp phải những khó khăn trong đối đãi mà họ không tự tháo gỡ được và những rào cản mà họ không thể vượt qua. Vì thế, vấn đề quan trọng là phải làm thế nào để câu hỏi trên được chuyển đổi lại là: “Hôm nay đi chùa, ba (mẹ) học được những gì?”. Làm sao tranh thủ được sự đồng tình của gia đình. Vấn đề không phải đơn giản, mặc dù đó chỉ là bứơc đầu chứ chưa phải đến bước Phật hóa một phần sinh hoạt của gia đình, muốn thế ta phải có sự chuẩn bị.

Nếu lựa chọn được người bạn đời là một Phật tử thuần thành thì quả là điều may mắn, vì cả hai cùng tu và hướng về mục tiêu giải thoát, cùng tham gia Phật sự và cùng giáo dục con cái đến với Tam bảo; dù bận bịu với cuộc sống, cả hai vẫn có thể giúp nhau để cùng thăng hoa trên lộ trình tiến tu học đạo. Ở đây chúng ta thử bàn đến một khía cạnh nhỏ trong lĩnh vực con cái.

Ngay từ khi con còn trong bụng mẹ, người mẹ đã biết thắp nhang nguyện cầu Tam bảo và lễ bái, cúng dường, bố thí để gieo duyên cho con. Khi con mở mắt chào đời, đến lúc bập bẹ tập nói, hãy dạy cho con biết niệm Phật. Lúc con chập chững biết đi hãy cho con theo bà, theo mẹ đến chùa; khi con biết đọc biết viết, giúp con biết xem kinh, truyện Phật giáo. Và rồi cha mẹ tập trung rèn luyện nhân cách cho con, giúp con mình có những tư tưởng lớn, ngoài việc giáo dục về tứ trọng ân, về chữ hiếu, về truyền thống tôn sư trọng đạo…ta phải chuẩn bị cho con thực hiện những bước đi vạn dặm trên con đường thiên lý mà hành trang là niềm tin tưởng vô biên nơi Chánh pháp; phải cho con có cặp mắt sáng ngời và nhìn về giáo pháp Như Lai dứoi một lăng kính mới muôn màu muôn vẻ. Bởi là đệ tử của Phật, ta phải biết đem những lời dạy ấy ứng dụng vào đời sống và tự tìm cho mình một hướng đi nhân bản đích thực.

Môi trường giáo dục ở gia đình và nhà trường sẽ có nhiều điểm tương đồng. Dạy con biết thương yêu mọi người, mọi loài, không làm tổn hại cho người, cho đời và đem hạnh phúc an lạc đến cho tất cả bằng tấm lòng từ bi, để rồi mai sau trưởng thành, con cái sẽ tận tụy phục vụ cho xã hội bằng nụ cười hiền hòa luôn nở trên môi. Hãy dạy con không tham lam gian trá, để mai sau con trở thành một công dân mẫu mực, có làm quan chức thì sẽ là vị quan chức thanh liêm, nếu là doanh nhân thì sẽ lo đến sự nghiệp phát triển chung cho toàn xã hội. Dạy con không dối trá, không thêu dệt, không nói hai lưỡi và phải sống một cách chân thật – cung cách sống của một con người tỉnh thức, lúc nào cũng nói lên những lời hay ý đẹp tô điểm cho đời. Hãy xây dựng cuộc sống lành mạnh, biết thủy, biết chung để con cái không đắm nhiễm vào các tệ nạn xã hội, không rượu chè, trác táng bởi đó là hố hầm chôn vùi hiện tại và tương lai…

Chúng ta cũng phải chứng minh cho con cái thấy rằng lời dạy của chư Phật lúc nào cũng vẫn phù hợp, bởi những pháp âm vi diệu ấy là một thông điệp vựơt thời gian mà chúng ta có trách nhiệm truyền tải đến với con cái bằng sự thể nhập, chứng nghiệm. Giáo dục cho trẻ phải gắn liền với giáo dục giới tính và cá tính của từng người mà cha mẹ là những nhà tâm lý học xuất sắc bởi không ai hiểu con cái bằng chính cha mẹ. Phải kịp thời giải quyết những ưu tư của trẻ, không để trẻ phải hụt hẫng bởi không biết tin ai, nghe ai trước những quan điểm dị biệt ở các môi trường giáo dục khác nhau. Cần thiết phải để cho con cái mở rộng tầm nhìn về mọi phía và tùy năng khiếu cá nhân mà ta sẽ giúp chúng phát triển một cách có định hướng. Vấn đề cũng sẽ hết sức tế nhị bởi xã hội trong thời kỳ đổi mới, việc giáo huấn con cái cũng phải đổi mới cho phù hợp với tâm lý của giới trẻ. Bên cạnh mối quan hệ là tình phụ tử, tình mẫu tử giữa cha mẹ và con cái, còn phải có một tình bạn lớn, gần gũi, thương yêu, sẵn sàng hy sinh cho con cái bằng tấm lòng cao diệu tuyệt vời.

Để cho con trở thành người hữu dụng cho xã hội, ta hãy tập cho con có chí tự lập, nỗ lực học tập rèn luyện tài năng và thể hiện trên căn bản đạo đức nhất định. Không nên gieo rắc ý chí căm thù cho con mà hãy dạy con có lòng từ bi lớn, hãy giữ lòng vui và đem hết nghị lực để cống hiến cho đời, cũng là để trả nợ cho người. Hãy sống một cuộc đời đáng sống với niềm an ổn bất tuyệt của tâm linh khi hành Bồ tát đạo. Một đứa con, nếu được cha mẹ giáo dục như thế ấy, sẽ là một nhân tố tích cực cho đời, cho đạo và là niềm vui đối với mọi người.

Cập nhật ( 23/02/2009 )
 
< Trước   Tiếp >

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online