Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Tuệ Tĩnh Đường arrow Đi bộ - Phương thuốc trị bệnh toàn hảo (Phi Hoành)
Đi bộ - Phương thuốc trị bệnh toàn hảo (Phi Hoành) PDF In E-mail
Người viết: ThanhHung   
05/03/2009

ĐI BỘ - PHƯƠNG THUỐC TRỊ BỆNH TOÀN HẢO

* Phi Hoành

Mới 35 tuổi, anh Stephen Watkinson đã là một người phì nộn – nặng hơn 40kg so với những người cùng lứa tuổi. Anh ghiền thuốc lá nặng, và sức khỏe kém đến nỗi leo lên đựoc 1 chục bậc thang đã là 1 kỳ công. Hơn nữa, anh lại bị bệnh nhồi máu cơ tim trầm trọng.

Bác sĩ khuyên anh tập đi bộ mỗi ngày, và khi nào anh đi đựoc 1 dặm (1,6km) liền thì sẽ đựoc theo một chương trình phục hồi tim mạch. Và Stephen bắt đầu ăn khem, theo chế độ kiêng cữ dành cho những ngừoi bệnh tim và phì nộn, đồng thời đi bộ đều đặn mỗi ngày. Chỉ hai năm sau anh đã sụt hơn 40 kg và nhịp tim đập giảm còn 48 nhịp mỗi phút. Thật là kỳ diệu!

“Lúc đầu tôi đi bộ vì sợ bị nhồi cơ tim 1 lần nữa,” anh tâm sự. “Nhưng sau đó ít lâu tôi cảm thấy khoan khoái và thích đi bộ.” Với Stephen Watkinson, đi bộ rất tốt cho sức khỏe.

Theo các bác sĩ ở viện nghiên cứu Aerobic tại Dallas, bang Texas (Mỹ), các buổi luyện tập đều đặn sẽ giảm bớt nguy cơ trụy tim mạch, ưng thư và nhiều loại bệnh tật khác. Họ cũng cho rằng không vận động cũng làm cho người ta chóng già yếu, và nếu có vận động thường xuyên thì những cụ già vẫn có thể giữ đựoc tới 4/5 thể lực của độ tuổi 30 đến 70.

Chương trình tập luyện bằng cách đi bộ đúng mức sẽ giúp nâng cao thể lực và tinh thần rất đáng kể. Những ai thường ngồi tĩnh tại (làm việc văn phòng chẳng hạn) đều nên đi bộ tối thiểu nửa giờ mỗi ngày vào lúc thích hợp nhất. Sau đây là những lợi ích quan trọng do đi bộ đem lại cho chúng ta:

-Giảm các chứng đau nhức : Nếu không thường xuyên vận động các cơ, khớp có thể chai cứng. Do vậy, đi bộ (kể cả những động tác vưon duỗi) giúp tránh những đau đớn xảy ra đến khi ta phải vận động mạnh các bắp cơ và khớp khuỷu. Khi tập aerobic hay chạy chẳng hạn, bàn chân dập lên mặt nền với trọng lực bằng 2-4 lần thể trọng, và sự va chạm mạnh này có thể gây chấn thương cho các cơ bắp và các khớp nối, nhất là bắp chân. Còn khi ta bước, trọng lực trên chỉ bằng 1,5 lần thể trọng là tối đa.

-Giúp bạn trông tươi tắn hơn : Chúng ta thường than thở rằng về già da thịt nhão ra dưới tác dụng của trọng lực nhưng đúng ra thì sau 30 tuổi mọi người đều mất dần thế khối các bắp cơ, do vậy một ngừoi ngoài 50 thường có vẻ nặng nề hơn chàng trai đôi mươi có cùng thể trọng.

Nhiều người lớn tuổi nhờ đi bộ kết hợp vung mạnh cánh tay đã lấy lại vẻ tươi trẻ đã mất. Kiểu vận động này tăng thêm sức mạnh ở các cơ bap71, đôi vai, lưng, bụng, hai cánh tay, đôi bắp chân và cặp mông, đồng thời giúp cho máu lưu thông đều hòa hơn. Nó cũng giúp ta tránh đau đớn bắp cơ, mỏi gân hoặc bong gân khi đột xuất phải chạy nhảy mạnh. Nhờ tập luyện đi bộ kết hợp vung tay, bạn sẽ có thân hình rắn chắc, thon gọn, và khỏe mạnh cho dù không còn dáng vẻ của thời thanh thiếu nữa.

-Giảm ứng xuất (stress) : BS khoa mắt Hampton Roy, 53 tuổi, nhờ cuốc bộ 7 dặm (11,2 km) đi làm mỗi tuần  3 lần nên tinh thần luôn sảng khoái, không còn bị ứng xuất do công việc tạo ra tác động. Ông luôn vui vẻ, hồ hởi.

Bác sĩ tâm thần Claude Miller khuyên người bệnh đi bộ khi có những âu lo ám ảnh – chỉ cần cuốc bộ chừng 15 phút là đủ cảm thấy nhẹ nhõm trở lại. Những người mất ngủ cũng được khuyên nên đi bộ trước khi vào giường khoảng 2 giờ.

-Giúp bạn sáng trí hơn : Nhiều văn nghệ sĩ, triết gia tin rằng nhờ đi bộ họ suy nghĩ thêm minh mẫn và sáng tạo. Henry D. Thoreau và Charles Dickens đều là những vận động viên” đi bộ nổi tiếng và nhờ vậy hai người đều đã có những tuyệt tác phẩm để lại. Suốt cuộc đời, cả hai ông đã đi bộ khoảng vài dặm chứ không phải ít ! Kết quả nhiều công trình nghiên cứu cho biết đi bộ thường xuyên giúp phát triển bộ não. Ví dụ : những người trong độ tuổi 55-70 sau 4 tháng tập luyện đi bộ 1 giờ mỗi lần và 3 lần một tuần đều cho thấy có phản xạ tốt, nhãn lực và trí nhớ khá hơn những người cùng độ tưổi nhưng chỉ luôn “ngồi 1 chỗ” hoặc không chịu vận động. Các nhà nghiên cứu cho rằng nhờ máu lưu thông mạnh, thở hít oxy tăng, và có thể cả những phản ứng sinh hóa trong bộ não mà nhóm người đi bộ đã có những điều kiện tốt hơn nơi đi bộ não.

-Tăng sức cơ tim : Cha của bà Mady Boston bị nhồi máu cơ tim lúc ông 35 tuổi. Nhưng nhờ thường xuyên đi bộ, Mady thoát khỏi chứng bệnh hiểm nghèo này tới năm bà 69.

Đi bộ cách nhanh nhẹn (rảo bước) khiến tim đập mạnh hơn và máu đưa nhiều ôxy tới vùng cơ bắp. Nhờ tập luyện thừơng xuyên nên nhịp đập tim sẽ giảm, ít hơn nơi những người không luyện tập.

-Giúp xưong cốt thêm vững chắc : Bà Tricia Steven, 57 tuổi, vì thường đau gót chân và đau xương mông nên đã đi bộ từ nhiều năm qua. Bà sợ bị chứng loãng xương (osteoporosis) như người mẹ đã bị và cuối cùng xương mông gãy vụng. Mỗi ngày bà đi bộ 3 dặm, và mỗi tuần 4 ngày. Giờ bà Stevens không còn chứng đau nhức nơi gót và xương mông nữa.

Chúng ta biết rằng tỷ trọng xưong phụ thuộc mức độ vận động và chế độ ăn uống khi còn niên thiếu. Tới tưổi 35 mà xương còn cứng, chắc thì không sợ mắc bệnh loãng xương. Tuy nhiên, ngay cả khi về già nếu ta biết luyện tập như đi bộ chẳng hạn thì vẫn có thể tránh đựơc bệnh loãng xương. Một công trình nghiên cứu của 1 trường đại học y khoa cho biết các phụ nữ mắc bệnh loãng xương nếu dùng đủ lượng calci (Ca) cần thiết và đi bộ 1 giờ/ngày, 3 ngày/tuần suốt 22 tháng liền đều có tỷ trọng xương sống gia tăng 6% bình quân.

-Giảm thể trọng : Sau tuổi 25 quá trình biến đổi chất trong cơ thể đều chậm lại và mỡ tích tụ nhiều thêm. Ngoài cách cắt giảm lượng calo tiêu thụ, cần phải vận động, và tốt nhất là…đi bộ thường xuyên.

Walter Stein là 1 ví dụ điển hình. Ông đã ăn những thứ giàu calo, lại ít vận động. Thể trọng Stenin hơn người cùng tuổi khoảng 40 kg, và có triệu chứng bệnh tiểu đừơng. Năm ông 46 tuổi, ông bị bệnh tiểu đường hành hạ và có lần ngất xỉu. Bác sĩ nói ông không thọ tới 50 nếu không thay đổi cách sống. Thế là mỗi ngày ông đi bộ 1 dặm, và ăn kiêng khem (ăn thức ăn ít chất béo nhưng giàu hydrôcácbon). Chỉ gần 1 năm sau, Stein mất đi 40 kg thể trọng và không còn triệu chứng tiểu đường nữa. Nhưng ông vẫn tiếp tục đi bộ. Năm 1990, trong 1 cuộc thi đi bộ 40 km dành cho những người đồng lứa tuổi, Stein về thứ ba. Ông hớn hở nói : “Tôi sẽ không bao giờ trở lại như xưa nữa. tôi đã thắng cuộc đua vĩ đại nhất : cuộc đua giành lại sự sống”.

Cập nhật ( 05/03/2009 )
 
< Trước   Tiếp >

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online