Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Lịch Sử Văn Hoá arrow Một cuộc hội thảo có hàm lương cao
Một cuộc hội thảo có hàm lương cao PDF In E-mail
Người viết: Administrator   
04/06/2008

MỘT CUỘC HỘI THẢO ĐỊA PHƯƠNG CÓ HÀM LƯỢNG KHOA HỌC CAO

Bạc Liêu là một trong những cái nôi của Đờn ca tài tử - một loại hình nghệ thuật mang tính truyền thống rất cao ở Nam bộ mà nền tảng của đờn ca tài tử chính là nhạc lễ - một loại nhạc được phát triển vào thế kỷ thứ 17 và thịnh hành ở miền Nam vào cuối thế kỷ 19.

          Việc tổ chức nghiên cứu, hội thảo khoa học có liên quan đến “đờn ca tài tử”, đến “nhạc lễ” là việc làm rất cần thiết nhằm tôn vinh những giá trị truyền thống về âm nhạc. Trong thời kỳ hội nhập thế giới hiện nay, song song với việc tiếp thu tinh hoa văn hóa của nước ngoài, sự tôn vinh ấy càng có những giá trị đặc biệt nhằm bảo tồn và phát huy vốn âm nhạc truyền thống quý báu. Và chúng tôi rất mừng khi Bạc Liêu tổ chức cuộc hội thảo khoa học với đề tài “Sư Nguyệt Chiếu với sự nghiệp nhạc lễ cổ truyền ở Nam bộ”.

Tuy cuộc hội thảo chỉ do Tỉnh hội Phật giáo Bạc Liêu nhưng tầm ảnh hưởng lại lan rộng ra xa, rất xa. Chưa nói về sự phong phú của nội dung cuộc hội thảo, chỉ qua số lượng khoa học được mời và có mặt đã thấy sức hấp dẫn khá mạnh của cuộc hội thảo này. Tỉnh Bạc Liêu hiện chỉ có số tiến sĩ đếm không hết ngón một bàn tay nhưng trong cuộc hội thảo ấy, các vị tiến sĩ từ những nơi khác đến ngồi chật cả mấy dãy ghế. Nhiều vị đã không ngại đường sá xa xôi đến dự buổi hội thảo diễn ra ở một tỉnh xa trung ương, xa các thành phố lớn. Có tiến sĩ tự đi xe đò từ Thành phố Hồ Chí Minh xuống, không cần xe đưa rước. Sự có mặt của các nhà khoa học này không chỉ góp phần quan trọng cho cuộc hội thảo được tổ chức thành công mà còn là một vinh dự cho Bạc Liêu. Đó là Tiến sĩ Trần Diễm Thúy, Tiến sĩ Trần Hồng Liên, Tiến sĩ Thích Huệ Khai, Tiến sĩ Nguyễn Thành Đức, Tiến sĩ Nguyễn Nhã, Tiến sĩ Thích Nguyn Sĩ, Tiến sĩ Thích Thanh Chương, Tiến sĩ Thích Lệ Thọ, Tiến sĩ Thích Quang Thạnh…

Đặc biệt, Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Thuyết Phong – người có nhiều công trình nghiên cứu về âm nhạc Việt Nam, giảng dạy đại học ở Mỹ cũng về dự với tư cách là một thành viên Chủ tịch đoàn của cuộc hội thảo.

Một số nhà khoa học khác ở ngoài tỉnh vì điều kiện khách quan không đến dự hội thảo được nhưng cũng đã gởi tham luận đến hội thảo như Giáo sư - Tien sĩ Trần Văn Khê, Giáo sư Mạc Đường, Tiến sĩ Nghệ sĩ Bạch Tuyết…

“Cây nhà lá vườn” thì có Đại đức Tiến sĩ Thích Phước Chí, Tiến sĩ Trần Thuận. Bên cạnh số lượng đông đảo tiến sĩ ấy còn có mặt của nhiều thạc sĩ, cử nhân, nhà nghiên cứu, nghệ sĩ sân khấu đến dự.

Có thể nói đây là một cuộc hội thảo tuy được tổ chức ở một tỉnh lẻ nhưng đã thu hút được nhiều chất xám, hàm lượng khoa học của cuộc hội thảo là rất cao. Từ trước đến nay, cho dù đã có một số cuộc hội thảo khoa học cấp tỉnh nhưng chưa có cuộc hội thảo nào quy tụ được nhiều nhà khoa học, đặc biệt là nhiều vị Giáo sư, Tiến sĩ đến thế.

Nội dung của hội thảo rất phong phú do phần tham luận được chuẩn bị chu đáo. Nhiều tham luận dài đến mươi trang, nội dung hàm súc. Tuy nhiên do thời gian có hạn, chủ tịch đoàn giới hạn mỗi tham luận trình bày không quá 15 phút nên nhiều tác giả phải tự “cắt” bài tham luận, chỉ trình bày những phần quan trọng nhất. Có đại biểu không trình bày toàn văn tham luận mà chỉ đi sâu, phân tích thêm một vài chi tiết cụ thể khiến ban thư ký hội thảo khá lúng túng trong việc ghi chép. Chính tôi cũng thế khi ghi lời phát biểu của thầy Thích Chánh Đức. Tham luận của thầy trình bày về “Nghi lễ Phật giáo Việt Nam xưa và nay” nhưng khi lên diễn đàn, thầy chỉ mở rộng một mục nhỏ, nói về cái chuông và cái trống – hai nhạc cụ quan trọng trong pháp khí gồm nhiều món khác nhau. Kiến thức của thầy Thích Chánh Đức theo tôi là rất rộng rãi, uyên thâm, thuộc hàng chuyên gia.

Trong những kiến nghị của các đại biểu, tôi rất chu ý đến ý kiến của Nhà nghiên cứu Trương Ngọc Tường, ông đề nghị Bạc Liêu nên thành lập một bảo tàng âm nhạc hay chí ít Bảo tàng tỉnh có bộ sưu tập riêng về âm nhạc, đặc biệt là âm nhạc truyền thống, trong đó có nhạc lễ. Dĩ nhiên, nơi đó không chỉ là nơi trưng bày các loại nhạc cụ, các ấn phẩm mà phải có những dĩa CD, VCD… , sẵn sàng phục vụ cho khách tham quan, nghiên cứu bằng âm thanh. Hội Văn học nghệ thuật tỉnh cũng đã muốn thực hiện một số công việc đó mà Nhà nghiên cứu Trương Ngọc Tường đã nêu nhưng rất tiếc là lực bất tòng tâm, đến nổi nhạc cụ còn không có để trưng bày mà chỉ có vài bức ảnh chụp nhạc cụ (cổ truyền) trưng bày tại cơ quan Hội. Nếu lãnh đạo tỉnh đồng ý đâu tư về cái bảo tàng này thì hay biết bao và trước nhất người hưởng lợi là chúng tôi, giới văn nghệ sĩ.

Chăm chú nghe những bài tham luận và các ý kiến phát biểu trong cuộc hội thảo này, tôi mới thấy kiến thức của mình về âm nhạc nói chung, nhạc lễ nói riêng quá nông cạn, quá nhỏ bé, chỉ như một hạt cát nhỏ ở sông Hằng. Các vị Tiến sĩ, các nhà nghiên cứu ắt cũng cho rằng mỗi bài tham luận, mỗi y kiến phát biểu của họ trong cuộc hội thảo này cũng mới chỉ là những hạt cát. Nhưng theo tôi, đó là những hạt kim cương và cho dù đó chỉ là những hạt cát đi chăng nữa thì khi đã họp lại thành một khối sẽ xây nên được lâu đài.

Là người làm công tác quản lý về hoạt động văn học nghệ thuật tỉnh Bạc Liêu, tôi nhận thấy rằng cuộc hội thảo này đã đặt một nền tảng cơ bản cho việc tiếp tục nghiên cứu sâu hơn về nhạc lễ Nam bộ nói chung, nhạc lễ Bạc Liêu nói riêng. Hy vọng sau này, sẽ có những cuộc hội thảo khoa học với nội dung tương tự như thế không chỉ ở cấp độ Tỉnh hội Phật giáo mà ở cấp Nhà nước, trước nhất là ở cấp tỉnh. Ở những cấp độ đo, các cuộc hội thảo, nghiên cứu sẽ tập hợp được nhiều công sức của nhiều người hơn, nhất là của các nhà khoa học chuyên ngành, các nhà khoa học đầu đàn. Ngoài những nhà khoa học đã sớm gắn bó với Bạc Liêu như đã nêu trên, tôi sẽ có dịp làm quen với nhiều nhà khoa học khác, không chỉ ở trong nước mà còn ở nước ngoài. Thông qua đó, nhạc lễ Nam bộ nói chung, nhạc lễ Bạc Liêu nói riêng càng có sức lan tỏa hơn… Riêng đối với nhưng nghệ sĩ, nhạc sĩ Bạc Liêu, đó chính là “của gia bảo”, cần phải biết gìn giữ đồng thời biết phát huy vốn quý ấy trong sự nghiệp sáng tác, biểu diễn của mình.

 

Nhà báo Trần Chí Thành

Chủ tịch Hội Văn học – Nghệ thuật tỉnh Bạc Liêu

Cập nhật ( 04/06/2008 )
 
< Trước   Tiếp >

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online