Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow Về quê mẹ
Về quê mẹ PDF In E-mail
Người viết: Administrator   
04/06/2008

VỀ QUÊ MẸ

            Xuân qua hè đến hơn ba mươi năm xa cách, tôi mới có dịp về quê mẹ. Quê mẹ tôi có con đê thẳng tấp, hai hàng dừa sum xuê, con sông uốn lượn nước mặn quanh năm. Ruộng đồng cò bay thẳng cánh, có chú mục ngồi lưng trâu thổi sáo. Trong ký ức những ngày thơ ấu lại tràn về.

            Ngày ấy chúng tôi còn thơ bé, cha mẹ và chị em chúng tôi, sống chung trong mái ấm gia đình thật là hạnh phúc biết bao. Khi lớn lên đất nước có chiến tranh bom đạn dội xuống đầu như mưa bão. Theo tiếng gọi của non sông, chị em tôi ra đi mỗi người mỗi ngã, cha mẹ tôi đã vất vả khôn cùng, vừa nhớ thương các con, vừa cực nhọc quanh năm suốt tháng với ruộng đồng dầm mưa dãi nắng, cày cấy, be bờ, nhổ cỏ săn sóc từng bụi lúa. Đến mùa lúa chín phải gặt hái đem về, vất vã sớm hôm mới có hột gạo chén cơm, mà gởi nuôi con bao tháng ngày đăng đẳng.

            Rồi một hôm, có người đến báo tin anh thứ hai tôi đã hy sinh, mẹ tôi đau đớn tưởng như không thể sống nổi. Nhưng vì chồng vì con nên mẹ phải gượng sống, tiếp tục ra đồng với công việc. Hơn bốn năm trôi qua , người anh kế của tôi lại vĩnh biệt ra đi, thương thay cho khổ đau không kể xiết. Bao đau thương chồng chất lên đôi vai gầy của mẹ, mà mẹ tôi không một tiếng oán than. Cực khổ đến đâu mẹ cũng cam lòng, mẹ chỉ cầu mong sao cho các con của mẹ được khỏe mạnh bình an. Thời gian thấm thoát trôi qua chẳng được bao lâu, những tưởng cuộc đời đến đây đã qua cơn hoạn nạn. Nào ngờ đến lượt cha tôi lâm trọng bệnh. Trong một đêm mưa bão đã trút hơi thở sau cùng, không một lời từ giả, để cho mẹ con chúng tôi biết bao xót xa thương tiếc.

            Chồng đã mất còn lại các con mà mỗi đứa mỗi nơi, khổ đau dồn dập tưởng chừng như không thể vượt qua, nhưng vì chúng tôi mẹ gượng dậy. Mẹ nghĩ nếu mình ngã quỵ rồi các con sẽ ra sao. Mẹ tiếp tục gồng gánh nặng gia đình, từ việc nhà đến việc đồng án đều trút lên vai mẹ. Thương mẹ quá tôi lại trở về với mẹ, mà kề đôi vai nhỏ để sang sẽ việc nhọc nhằn với mẹ. Mẹ nhìn tôi hai hàng nước mắt chảy dài trên đôi mà hóp, nhăn nheo. Từ đó có tôi bên cạnh, mẹ vui lên thấy đỡ phần nào vất vã.

Cuộc sống êm đềm trôi qua, đến lượt chị tôi mang chứng bệnh ngặt nghèo. Trong cơn hấp hối gọi: “Mẹ…mẹ ơi! Cứu con.” Rồi xuôi tay nhắm mắt, để lại đau thương cho mẹ. Mẹ tôi không còn nước mắt khóc tiễn đưa con, rồi dần dần tàn hơi kiệt sức, trút hơi thở cuối cùng trong một đêm mưa gió. “Mẹ ơi! Sao cuộc đời của mẹ quá khổ đau, từ lúc xuân xanh cho đến tuổi bạc đầu, đến lúc mất rồi nổi khổ đau vẫn hằn trên đôi mắt quần thâm. Niềm yêu thương lo lắng cho chúng con vẫn trĩu nặng trên vầng trán già nua của mẹ, mẹ ơi!” Rồi dòng đời đưa đẩy tôi ra đi làm người viễn xứ.

Đến khi công thành danh toại trở về quê hương, thì mẹ cha không còn nữa. Nhớ lại công ơn sanh thành dưỡng dục của cha mẹ, đau đớn xót xa, tôi chỉ biết ngồi đây tưởng niệm về cha mẹ, về công ơn trời biển mà không sao đáp đền được. Vậy từ nay tôi nguyện với lòng, làm những việc từ thiện, cúng dường Tam Bảo. Trước giúp ích cho đời, sau cầu xin với Đức Phật A Di Đà cứu độ vong linh của cha mẹ tôi được siêu thoát. Một mùa Vu Lan nữa lại đến, một bông hồng trắng nhớ thương sẽ cài lên mái tóc. Mẹ ở trên trời chắc đang mỉm cười nhìn tôi yêu thương vô hạn.

            Diệu Hòa

Cập nhật ( 12/06/2008 )
 
< Trước   Tiếp >
TRANG WEB GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM TỈNH BẠC LIÊU Số 166 Bản ra thường kỳ năm 01/02/2017 - Phật lịch 2560

Các danh mục khác

Thăm dò ý kiến

Google đánh giá

Google Page Rank
Powered by: Viet IT

Alexa xếp hạng

Statistics

OS: Linux v
PHP: 5.4.45
MySQL: 5.5.47
Thời gian: 01:43
Caching: Enabled
GZIP: Disabled
Thành viên: 5
Tin tức: 4014
Liên kết web: 0

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online