Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Biên Khảo arrow Bồ tát hạnh (Tín Thành)
Bồ tát hạnh (Tín Thành) PDF In E-mail
Người viết: ThanhHung   
20/05/2009

BỒ TÁT HẠNH

* Tín Thành

Ngày xưa, tại nước Ba La Nại, nhân dân giàu có đất đai phì nhiêu. Trên núi thương có vô số cầm thú. Một hôm có một thợ săn, đem dâng vua bộ lông sư tử màu vàng rất đẹp lạ, để xin được vua ban thưởng vàng bạc. Vua hỏi thợ săn dùng cách nào để bắt sư tử. Thợ săn thuật lại:

“Trên núi, sư tử Kiên Thệ hằng ngày thường ngày đến nghe vị Bích chi Phật  tụng kinh thuyết pháp. Thợ săn giả làm Tỳ kheo, cạo đầu mặc áo cà sa đến khe núi ngồi chờ. Sư tử Kiên Thệ thấy Tỳ kheo sinh lòng vui mừng, lại gần liếm chân Tỳ Kheo. “Tỳ kheo thợ săn: liền giương cung bắn ngay. Trúng tên độc sư tử gầm thắt kêu rống muốn vồ lấy thợ săn, nhưng lại nghĩ: “Đó là Sa Môn mặc áo hoại sắc là tiêu biểu của chư Phật, Hiền, Thánh. Nếu ta muốn giết thì chẳng khó, nhưng giết người là phá cái tiêu biểu ấy. Bèn nuốt giận chịu khổ. Lúc lâu sau, thuốc độc ngấm sâu toàn thân, sư tử đau đớn. khó nhẫn nại muốn cấu xé thợ săn, nhưng nghĩ: “Giết thì không khó nhưng chư Phật Hiền Thánh sẽ quở trách, người đời sẽ không phân biệt được thiện ác. Thợ săn là kẻ ác nhân, lòng thâm độc hại ta, nếu ta không nhịn được thì không khác gì kẻ kia. Người tu hành nhẫn nhục, ai ai cũng kính mến, kẻ không nhẫn nhịn ai ai cũng ghét bỏ, vì thế nên phiền não. Phiền não tăng trưởng thì sinh tử thêm lên. Sinh tử tăng thì sinh vào nạn xứ, Sinh vào nơi nạn xứ thì xa lìa bạn lành, xa lìa bạn lành thì không được nghe chính pháp, càng sinh hoài nghi, hoài nghi càng nhiều thì xa lìa đạo vô thượng chánh đẳng chánh giác. Vì thế, ta không nên làm ác, liền nói bài kệ:

          “Đối với người mặc pháp

Xin tự nguyện bỏ mình

Trọn không khởi tâm ác

Đối với người xuất gia

Xin tự nguyện bỏ mình

Trọn không khởi tâm ác.”

Nói kệ xong liền ngã ra chết. Lúc đó trời đất rúng động, cầm thú sợ hãi bỏ chạy tứ tán, trời xanh mưa máu, mặt nhật lu mờ. Bấy giờ thợ săn mới cởi bỏ áo pháp. Lột lấy da sư tử đem về dâng vua.”

Nghe xong, vua lấy làm nghẹn ngào, đau đớn, nói chẳng nên lời. Bèn triệu tập đại thần và các tiểu vương lại, tuyên bố: “Ta từng nghe các bậc trí giả nói, nếu có con thú lông sắc vàng, tức là vị Bồ tát hóa thân. Vì hết thảy chúng sinh mà mở lòng làm việc đại ích. Tên thợ săn độc ác nầy dám dùng quỷ kế ám hại Bồ tát. Nếu ta ban thưởng cho y khác nào ta tùy hỷ với y làm việc vô đạo.” Nói xong đem thợ săn ra chém đầu. Rồi đem bộ lông sư tử vào trong núi tìm xác, lấy da bọc xác lại. Dùng ngưu dầu, chiên đàn chất thành dàn mà đốt, thu lấy xá lợi xây tháp cúng dường.

Kiên Thệ sư tử lúc bấy giờ, nay là Như Lai, Thích Ca Văn Phật. (Đọc được  trong “Đại Phương Tiện Phật Báo Ân” quyển thứ 7, từ trang 460, dịch giả Thích Chính Tiến, Nhà xuất bản Thành Hội Phật Giáo Thành phố Hồ Chí Minh, Phật lịch 2541 – 1997)

Cập nhật ( 20/05/2009 )
 
< Trước   Tiếp >

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online