Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow Thơ Cha yêu (ĐĐ Thích Quảng Thới sưu tầm)
Thơ Cha yêu (ĐĐ Thích Quảng Thới sưu tầm) PDF In E-mail
Người viết: ThanhHung   
02/09/2009

NGHĨA TẬN

* Lương Ngọc An

Rồi sẽ một ngày – con đi tìm cha

Sẽ tìm đến nơi mà cha đã sống

Con sẽ đánh thức dậy ký ức của tuổi     thơ bé bỏng

Để gọi cha – cha ơi!

Cái tiếng CHA mà mấy chục năm trời

Con nén trong lòng như chiếc lò xo nén trong cò súng

Cò thép lạnh ngắt mà đốt bàn tay cháy bỏng

Bàn tay con tự vuốt mắt mình - mỗi khi nhắc đến cha

rồi con sẽ nấu cơm - sẽ giặt giũ hay sẽ thắp hương cho cha?

Cha sẽ nói gì với con – Hay là cha im lặng?

Cha sẽ khóc hay cười – Hay chỉ có những tàn hương oằn oại xoắn

Cha để dành cho con…?

Rồi con sẽ đội trên đầu vành khăn trắng mà lâu nay con vẫn giấu trong nỗi cô đơn.

Để một lần được sống thật với mình - với cái nghĩa từ CON mà cũng từ lâu con không được sống

Con sẽ khóc - dẫu biết rằng khóc là vô vọng

Cho dù nước mắt con đã để dành suốt nữa cuộc đời

Rồi con sẽ đi tìm cha – cha ơi!

Chẳng phải là tha thứ đâu – vì cả đời con đâu có buồn oán hận

Con sẽ đến – nhưng cha đừng chờ đợi

Con không quên đâu nghĩa tận cuộc đời

Con sẽ đi tìm cha – cho trọn kiếp người

 

NHỊP SỐNG

* Cúc Anh (kính tặng bố Thanh Huyền)

Con dừng lại

Một dấu chấm đơn

Và không từ Bố

Ánh mắt con trong ly trà

Bố đỡ lấy gượng vui!

Thôi đừng bậc khóc

Ngày mai vu qui

Bố chúc con vào đời gặp bến trong

Rồi hỡi người đàn ông

Chèo con đò mỏng manh

Hãy giữ con bình yên trước bão giông và sóng dữ

Hạnh phúc là tiếng khóc

Hạnh phúc là tiếng cười

(như con tôi bé nhỏ…!)

Nhịp sóng đời dù phải tiếp cận với bận rộn lẫn thiếu thốn

Bố dặn con chớ cáu gắt khi một mình đến sở mỗi sáng

Một mình buổi chiều về nhà…

Khóc thút thít - nhớ chiếc xe cọc cạch giờ tan trường bố đón

Bố sợ lắm nghiệt ngã sớm chống lên vai

Con sẽ đau hơn trăm lần nhức buốt nhịp roi bố phạt

Con úp mặt vào tay

Không thấy bố nhìn gã đàn ông

Đi qua bến sông không bằng trái tim

Bao năm

Chiếc xe cọc cạch thuở trước

Giờ bố tiếp tục cưu mang cuộc đời cháu ngoại

Ngậm ngùi với tóc` pha màu sương

 

NHƯ NÚI THÁI SƠN

* Kha Đông Anh

Sáng nay con rưng lệ

Khi cô cho đề văn:

“Em hãy tả chi tiết

Về chính ba của em”

 

Ba ơi con đã viết

Về ngọn núi Thái sơn

Không thể nào tả xiết

Ngày thánh núi hao mòn

 

Ba không trở về nữa

Con vẫn ra ngõ chờ

Nghe như thoảng trong gió

Lời yêu thương của Ba

 

Có bông hồng tặng Mẹ

Còn bông nào cho Ba?

Con ép vào trang vở

Đơn sơ chiếc lá dừa

 

GÓT CHÂN SON

* Nguyễn Công Bằng

“Mồ côi cha ăn cơm với cá

Mồ côi mẹ lót lá mà nằm”

Mẹ từ về cõi xa xăm

Con còn bé dại trong vòng tay cha

 

Hai mươi năm tuổi già tóc bạc

Bàn tay cha thô ráp từng ngày

Học đường con áo trắng bay

Tóc xanh tha thướt bước hài tung tăng

 

Bao nhiêu dấu thời gian đã khắc

Mồ hôi cha đỗ khắp luống cày

Cha giờ mẹ của con đây

Gót chân con có nhạt phai bao giờ

 

NỖI BUỒN CỦA CHA

* Vương Sĩ Ca

Kiếp nghèo quanh quẩn bên cha

Còng lưng chân mỏi chiều tà bóng xiêu

Trong cha những nỗi ngậm ngùi

Võ vàng nửa cuộc những chiều ngã nghiêng

Rừng già cây đổ cây nghiêng

Sầu cha khép kín nỗi riêng trong lòng

Như chiều mưa nắng thinh không

Bến buồn hiu quạnh dòng sông hững hờ

 

NHỮNG HẠT THÓC – NHỮNG GIỌT MỒ HÔI

* Nguyễn Công Cường (tặng Thắng)

Suốt cuộc đời,

Bố lăn lộn trên cánh đồng xanh cỏ

Trán đẩm mồ hôi, ưon ướt tấm thân gầy

Suốt cuộc đời bố chìm trong đau khổ

Để con cười trong cuộc sống hôm nay

Hồi còn nhỏ,

Con vẫn thường nghe

tiếng hát ru của bố;

“…Ầu .. ơ.. .. u.. ơ.. ơ..”

Giọng hát chẳng ngọt ngào

nhưng ấm mãi lòng con

Những đêm hè bố thường mang gió

Chiếc quạt nan phe phẩy mát tâm hồn.

Mẹ khi đã mất khi con vừa ba tháng

Bát nước cơm bố vẫn chắt thường này

Nuôi con lớn, ôi tâm hồn trong trắng

Biết gì đâu! miệng cười nói thơ ngây

Con lớn lên từ bàn tay của bố;

Vẫn thường ngày ngượng nghịu ẩm ru con

Những ngày xưa giờ con còn nhớ rõ

Những niềm vui bố hòa lẫn nỗi buồn

Hồi bốn tuổi có một lần con hỏi

-         “Mẹ đâu rồi, sao không ngủ cùng con?”

Bố thẩn người, mắt tràn đầy bối rối:

-         “Mẹ đi làm …xa lắm…cách bảy thôn”

Con vẫn cứ nô đùa cùng ngày tháng

Vẫn mỗi chiều con ngóng tấm lưng cong

Tà áo mốc qua dãi dầu mưa nắng

Bóng bố xiêu xiêu in xuống mặt cánh đồng.

Suốt cuộc đời,

Bố nắng mưa không ngại

Nuôi cho con được khôn lớn thành người

Bao cực nhọc để lúa đớm bông, hái

Bao hạt vàng là bấy giọt mồ hôi…

 

SƯƠNG TAN

* Nguyễn Khắc Cường

Biển bắt đầu từ đâu?

Suối bắt đầu từ đâu?

Cuộc đời con

Bắt đầu từ tiếng khóc

Ba cười,

Như đất đã nuôi cây cỏ tốt tươi

Ba nuôi con từng ngày khôn lớn

Nước mắt

Mồ hôi

Sóng gió bão bùng

Khiến lưng ba còng xuống

Làm bóng râm che mát cuộc đời

Con như là chú bướm rong chơi

Không phân biệt được

giọt sương và nước mắt

Bàn tay cha thật ấm

Cánh bướm con

Lấp lánh

Giọt sương tan…

Khi con lớn biết được mùa Vu Lan

Thì ba đã

Xa con rồi

Mãi mãi…

 

DÒNG SÔNG, NƠI ẤY VÀ BA

* Phạm Thị Kim Dung

Bao năm rồi con xa nhà ba nhỉ?

Là bao năm ba vò võ một mình;

Dòng sông nhỏ vẫn nước ròng nước lớn

Ba một mình - cặm cụi với dòng sông

Vườn nhà mình cây mấy mùa thay lá

Trái chắc nhiều ba có hái` hết không?

Chợ thị xã có còn đông như trước,

Ngày con đi thị xã bỗng thấy buồn.

Buồn cho ba mỗi chiều con nước lớn,

Chim vịt kêu khắc khoải nỗi đơn côi

Mẹ đi rồi – nơi xa xôi vĩnh cửu,

Còn lại con – xa lắc mãi phương nào…

Bao năm qua con vô tình hờ hững

Bên bạn bè sách vở tuổi hồn nhiên

Giờ dật mình nghe tiếng lòng dậy sóng

Chim vịt không kêu sao con vẫn thấy buồn.

Con sẽ về với thị xã và ba

Với tuổi thơ vẫn còn ở lại

Và nơi ấy có ba hằng mong đợi

Chiếc lá nào cũng về cội mà thôi.

 

LỜI NGƯỜI CHA

* Hiếu Dũng

Giờ này chỉ còn hai cha con

Chiếc giường bỗng trở nên rộng hẳn

Con quờ tay, tìm gì …khoảng trống

Tiếng ngây thơ con hỏi mẹ đâu?

Biết trả lời như thế nào đây

Chả lẽ lại nói: mẹ đã theo người khác

Nhưng nào chỉ mẹ là người có lỗi

Mà con thì…còn nhỏ quá…con ơi!

Đành dối con: mẹ bận việc đi xa

Đêm ru con bằng câu hát cũ

Con mơ rúc ngực cha tìm vú mẹ

Cha nghe tim mình đau nhói phía con

Không lẽ nói dối hoài như thế với con

nhưng cha biết làm thế nào khác được

Cha không thể thương con bằng tình thương của mẹ

Nỗi đau này có phải riêng con…!

 

VỀ LÀNG

* Nguyễn Duy

Làng ta ở tận …làng ta

mấy năm một bận con xa về làng

gốc cây hòn đá cũ càng

trâu bò đủng đỉnh như ngàn năm nay

 

cha ta cầm cuốc trên tay

nhà ta xơ xác hơn ngày xa xưa

lưng còng bạc nắng thâm mưa

bụng nhăn lép kẹp như chưa có gì

 

không răng cha vẫn cười khì

rượu tăm còn để dành khi con về

ngọt ngào một chút men quê

cay tê cả lưỡi đắng tê cả lòng

 

gian ngoài thông thống gian trong

suốt ngày làm lụng như không có gì

không răng cha vẫn cười khì

người còn là quý sà chi bạc vàng

 

chiến tranh như trận cháy làng

bà con ta trắng khăn tang trên đầu

vẫn đồng cạn dưới đồng sâu

chồng cày vợ cấy con trâu đi bừa

 

đường làng cây cỏ lưa thưa

thanh bình từ ấy sao chưa có gì

không răng cha vẫn cười khì

nghèo giàu có số nghĩ chi cho buồn

 

mẹ ta vo gạo thổi cơm

ba ông táo sứt lửa rơm khói mù

nhà bên xay lúa ù ù

vẫn chày cối thậm thịch như thuở nào

 

lũ em ta vác cuốc đào

giục nhau bước thấp bước cao ra đồng

mồ hôi đã cháy ròng ròng

máu và nước mắt sao không có gì

 

không răng cha vẫn cười khì

đời là rứa kể làm chi cho rầu

cha con xa cách đã lâu

mấy măn mới uống với nhau một lần

 

ruột ta thắt mặt ta nhăn

cha ta thì cứ không răng cười khì

ta đi mơ mộng trên trời

để cha cuốc đất một đời chưa xong.

 

BA TÔI

* Đào Thắng Duy

bảy mươi sáu tuổi

ba còn lo ruộng rẫy

sáng uống ly trà

manh nón đội nắng mưa

xanh bờ lúa…

mảnh vườn rau mướt lá…

mấy giọt mồ hôi hòa với giọt mưa mùa.

bảy mươi sáu tuổi

ba da mồi, tóc bạc

bưng chén cơm

hiểu vị đắng cuộc đời

gạo thì trắng…

lúa thì vàng…

là thế!

nếp nhăn nào nâu sẫm trán ba tôi!

 

BẦU TRỜI THƠ HẠT BỤI THƠ

* Nguyễn Thái Dương

Mười năm trời, hít thở với thi ca

Chưa viết nỗi cho cha dòng lục bát

Dù biết vậy, nhưng chưa gì khác được

Câu thơ con đuối sức đến dường nào

 

Con ở thị thành, còn cha ở non cao

Nỗi ray rức se vào đôi mắt ngó

Đưa tay với trên thượng tầng cư xá

Một chòm mây bạc trắng cuối trời xa

 

Ơi! chòm mây trong điển cổ thơ ca

Người xưa đứng chỉ tay vào thương nhớ

“Đấy là nơi cha đang ở”

Còn bây giờ con ngước mặt nhìn thôi

Đôi mắt con bất lực mất rồi

Đưa hai tiếng cha ơi vào lục bát

Ôi hai tiếng kêu lên thì dễ thật

Mà viết ra, cứ ngượng nghịu thế nào!

Con ở thị thành, cha ở non cao

Kẻ cầm bút, người cầm cày cầm cuốc

Cha thì cứ tự hào “…nhà có phúc”

Mà sao con xấu hổ quá cha ơi!

Nâng bát cơm lên, đã thấy bóng cha rồi

Cái hình dáng cõi còm bên nương rẫy

Mười năm trời, ngòi bút con, đúng vậy,

Viết về cha cha là bị gẫy giữa chừng

Cứ mỗi chiều nhìn mây trắng bâng khuâng

Đưa tay với, chẳng cách gì với nỗi

Cha là bầu trời thơ, thơ con là hạt bụi

Con lẫn vào cha từ bé đến muôn đời.

 

BA TÔI

* Anh Đào

Bao nhiêu năm cha đứng giảng bài

bụi phấn trắng vẫn bay từ độ ấy

mà sao con nghe xót xa đến vậy

nếu ngày mai con sẽ đứng thay ba

và ngày mai ai còn nhớ tặng hoa

cho ba con, như bao nhiêu năm trước

ngày vào đời, con đi xuôi, đi ngược

rồi dừng lại nơi miền núi trung du

con xa quê biết mấy năm rồi

mảnh đất cũ xa vời trong ký ức

nhưng có một điều không bao giờ cũ được

ba và mẹ là vĩnh viễn trong con!

 

BA!

* Lê Đức Hồng

(mến tặng bé V. Trung)

 

ba giờ ở nơi đâu?

nắng vàng đi biền biệt

lòng con mãi mong chờ

bóng người cha thân thiết…

 

thuở con nằm lòng mẹ

ba đi rồi, hả ba?

Ai lặng thầm khóc khẽ

Ngoài sân sương nhạt nhòa

 

Ba đi hoài vậy ba

Có phút nào ngoảnh lại

Nơi khói ấm mái nhà

Nơi đàn con thơ dại

Cánh én liệng la đà

Nôn nao mùa gặt hái…

 

Ba ơi, con trở lại

Con mơ ngồi bên ba

Ôi đôi mắt hiền hòa

vừng trán cao sáng rỡ

nửa nụ cười rất duyên

mẹ con hằng nhắc nhở…

 

BÓNG CHA

* Lam Giang

Tôi là phiên bản của cha

Đi đâu ai cũng bảo

giống người

hệt như là cái bóng cha tôi

như cái đuôi sau cha

lẽo đẽo

tuổi thơ tôi phong phanh tấm áo

gió mùa về tím tái đôi môi,

tôi lớn lên trong mảnh sân chơi

nửa ngày đi trường

nửa ngày theo cha

ra đồng sâu đồng cạn

thương con bò vàng lang trán

nước mắt chảy dài

quá buổi cày trưa

mùa hạ gió lào hun sạm mặt cha

tôi cũng đen trần như củ súng.

Ngày tuổi cha ngã bóng

Tôi đi chiến trường biền biệt mười năm

sốt rét run cọc võng dưới hầm

lại dội bom,

cắt rừng, đột ấp

trong ánh đạn nhằng lên

chớp giật

tôi thấy cha

hiển hiện phía ven trời

con bò đi nhẫn nhục trước người

tiếng “tắc rì”

vang trên cánh đồng ngát nắng…

tôi trở về

trời quê mù mây trắng

tiếng giục bò vắng tận đâu xa

người đã khuất dưới vầng cỏ đắng

chỉ còn tôi, cái bóng của cha.

 

TÌNH CHA

* Vũ Hoàng Giang

Tình cha là dòng sông

chảy xuôi nguồn hạnh phúc

con là chiếc lá nhỏ

trôi bao giờ cho cùng

con xin được rã mục

chết trên dòng sông sâu

tình cha là đồi dâu

mướt xanh màu hạnh phúc

con chỉ là sâu tằm

gậm từng miếng chầm chậm

biết bao giờ cho cùng

con xin được gục chết

trên đồi dâu tình cha!

 

BA ƠI!

* Nguyễn Thị Trà Giang

bạn con hỏi thăm về ba

đêm nay con thẩn thờ ra lại vào

nhớ ba nhớ đến cồn cào

trước trang giấy chợt ghi vào: ba ơi!

 

giờ này ba đọc báo rồi

chắc lại mất ngủ như hồi bên con?

cầu thang lên xuống mõi mòn

sao ba lại bước với ôm củi đầy?

 

ba giành hết mọi đắng cay

cho con vị ngọt những ngày ấu thơ

ba giành đỉnh núi mây mờ

cho con đường rộng bây giờ con đi

 

tuổi thơ con đâu biết gì

tập làm văn tả vườn cây - lại mừng

tưởng tượng con tả ba trồng

khi về hưu cạnh bờ sông – hàng dừa!

 

giờ ai hỏi ba già chưa

lắc đầu. Đêm ấy ngẩn ngơ. Con buồn

ba ơi! sống mãi cùng con

cho sông đến biển còn nguồn về thăm!

 

GỞI BA Ở QUÊ XA

* Tường Giang

Con muốn khóc mà không thể khóc

Bởi có còn nước mắt nữa đâu?

Vành khăn rất mới trên đầu

Bất ngờ quá, với nỗi đau nhói lòng

 

Trước bàn thờ lung linh nhang khói

Mắt mạ (mẹ) nhìn như nói với con:

Đừng quên duy nhất chỉ còn

Mình ba với nỗi cô đơn lớn dần

 

Con ngậm ngùi khi rời xa Huế (quê)

Còn lại ba đơn lẻ quạnh hiu

Rồi đây mỗi sớm mỗi chiều

Lấy ai chia xẻ bao điều buồn vui?

                                      

Con lặng ngắm vầng trăng một nữa

Sẽ đếm rắm chan chứa vẹn nguyên

Thương ba chừ biết mô (đâu) tìm

Nữa cuộc đời đã khuất chìm thiên thu.

 

VIẾT CHO BA

* Dương Hải Hà

Vườn cam tháng mười ngập nước

Ba buồn thức trắng đêm thâu

Công cả năm trời rụng hết

Nhìn con ba nhói cơn đau.

 

Năm ấy con vào Đại học

Nhà mình thiếu trước hụt sau

Ba chạy vay tiền tức tốc

Cầm ruộng, bán non hoa màu

 

Con đi “mở mày mở mặt”

Vai ba gầy lại gầy hơn

Quê cũ tháng ngày lây lất

Ba như chiếc bóng chập chờn.

 

CHA TÔI

* Nguyễn Thị Huỳnh Hoa

Người đàn ông mỗi sáng ra khỏi nhà với chiếc xích lô

Chỉ trở về khi đất trời nhuộm màu đêm tím sẫm

Ăn chén cơm với đôi con tép khô

Chong đèn rất khuya vắt tay nằm suy ngẫm…

Người đàn ông tóc bạc một ngày kia

Nén tiếng thở dài sau tấm lưng còng xuống

Trong ánh mắt Người, tôi thấy màu chiều đã nhuộm

Khốn khó cuộc đời đắp tấm vá hai vai

Đó là cha tôi!

Người thường vuốt tóc tôi bằng bàn tay chai sạn…

Mẹ tôi mất khi tôi ba tuổi

Cha đổi cho tôi phân nữa cuộc đời

Tôi lớn lên trong mùi bùn đất của vách nhà tranh

Mặc những tấm áo cô, dì sửa lại

Mưa nắng đưa thuyền trôi xa dần bến bãi

Ký ức tuổi thơ củ khoai nóng nghẹn lòng

Sáng mùa xuân chợt trong gương có cô bé má hồng

Không chịu ngồi vào xích lô đến trường mỗi sáng

Người âm thầm quay lưng

Tôi chợt nhận ra tóc cha bạc trắng

Từ thẳm sâu tiếng nấc vỡ âm thầm…

Ước gì níu lại tháng năm

Để nghe cha hát: “rau răm về trời”

 

NỖI ĐAU CỦA CON

* Trương Gia Hòa

Ba nằm ngữa mặt sông

Ba úp mặt lưng đồng

Ba xuôi ngược thinh không đào cơm bới thóc

Cõi con người cơm cát cà ôi…

Chợt rùng mình sông trở dòng trôi

Chèo chống bao mùa gió xô sóng bạt

Ngẩng đầu,

Nhìn tương lai con bay

Cúi lưng,

Tìm dáng mẹ hao gầy

Ba trăn trở giấc ngủ bùn lầy

Gia tài cho con luống cày xanh cỏ

Bước về thôn nhỏ

Sáo lưng trâu bỏ bạn bay rồi

Ba tong tả gánh lúa về đâu?

Bên lở bên bồi hoàng hôn ngày cũ

Riêng nỗi đau thay đổi sắc màu.

                                               

ĐÔI BÀN CHÂN CON

* Thanh Dương Hồng

(thương tặng những đứa trẻ mất cha)

Năm tuổi đời

Mẹ ôm con khóc ngất

Cha mất rồi!

Nước mắt mẹ ước chân con…

Gót chân son

Chưa qua vùng cỏ dại

Không dép, không giày

Đã lội xuống bùn sâu!

Tuổi thơ

Khuyết món

Ngày tháng

Lưng trâu

Con bơi qua dòng sông đục nước

Mẹ không gánh nổi những điều con ước

Trên đôi vai bạc trắng thời gian…

Năm tháng võ vàng

Con đê mõi đôi chân

Tìm về

Trong vòng tay mẹ

Ôm đôi bàn chân con - sạm đường nứt nẻ

Mẹ âm thầm

Tưới những giọt thương yêu…

 

NỖI LO CỦA BA

* Vũ Duy Hưng

Mùa là rụng trong vườn

Cành khô trơ quả mong

Điều ba lo vừa tới

Gió lạnh ùa vào không

 

Đâu phải vì cánh đồng

Đâu phải vì nắng hạ

Ba còn đứng một mình

Nắng vàng trưa mùa khế

Nỗi lo nào chín cây?

 

Ba đi suốt cuộc đời

Cùng nỗi đau dai dẳng

Giờ con tuổi mười bảy

Ba lại lo một điều:

Chưa nỗi lo nào đến với con yêu.

 

MƠ ƯỚC ĐỜI CON

* Lan Hương

Nhớ ngày xưa còn bé

Cha dẫn bước tới trường

Vỗ về cha bảo khẽ:

“Vào lớp học cha thương”

 

Tối tối con ê-a

Dăm ba chữ i-tờ

Gió reo ngoài song cửa

Lời cha ru như thơ

 

Tháng ngày qua rất vội

Lá rụng đã bao mùa

Thân cha cò lặn lội

Nuôi con học sớm trưa

 

Thời gian ơi trở lại!

Cho tôi về ngày xưa

Ngày giọng cha ấm áp

Ru tôi giấc ngủ say.

 

THƯ CỦA CHA

* Nguyên Hương

Giấy báo con đậu đại học

Mẹ mừng quýnh vấp bờ nương

Cha mừng buông rơi cán cuốc

Vùng kinh tế mới tưng bừng

 

Vội bán non hai sào đậu

Cho con hành trang lên đường

“Thị thành xa hoa rực rỡ

Mình nghèo ráng học nghe con”

 

Con đi việc nhà dồn lại

Vai mẹ thêm gầy mẹ ơi!

Bầy em vẫn còn thơ dại

Mình cha cặm cụi trên đồi

 

Thư cha đến giữa giảng đường

Con đọc quên nghe thầy giảng

Lá thư còn đọng mùi hương

Cỏ, rơm, đất bùn, mưa nắng…

 

“Việt đồng dạo này bận quá

Nhớ con không biết làm xao

Con hãy dữ dìng sứt khỏe

À nhà vừa bán con heo…

 

Thư viết đầy lỗi chính tả

Con bật khóc giữa giảng đường

Vòng tay nuôi con khôn lớn

Lần đầu cầm bút rưng rưng…

 

THƯ GỬI BA

* Mạc Công Khôi

Ba ơi Ba!

Ba đi xa về lâu

Việc ở nhà, Mẹ lo cáng đáng

Con có lỗi cũng không bị mắng

Đêm, Mẹ thường thao thức rất khuya.!

Giàn phong lan từ lúc Ba đi

Chẳng hiểu vì sao mỗi ngày một héo

Mấy nụ hoa mập mạp đến thị

Cũng chững lại tàn không nở nữa…!

Mẹ con con mỗi ngày hai bữa

Tưới cho hoa như Ba dặn Mẹ ơi

Bón chăm cây, con và Mẹ nhớ lời

Nhưng cây vẫn mỗi ngày một héo!

Rồi một hôm ngoại lên chơi, ngoại bảo:

Lấy áo quần Ba mắc cạnh hoa

Kẻo nó chết vì nhớ thương Ba đấy

Nghe ngoại nói, Mẹ con con run rẩy…!

Ôi! Diệu kỳ thích quá Ba ơi!

Làm theo ngoại, hoa thắm lại rồi

Cành lá rũ ngẫng đầu xanh mướt…

Nhưng nhìn hoa nước mắt mẹ rơi…!

Rồi một buổi con ngạc nhiên quá!

Trời Cần Thơ nóng đến nhức đầu

Mà Mẹ lấy áo Ba mặc lót!

Mẹ có là hoa của Ba đâu?!

 

CHA TÔI

* Đỗ Hữu Khôi

Cha tôi làm nghề dạy học

Đã hơn hai mươi năm trời

Nhà nghèo tôi vào đại học

Tay cha chẳng lúc nào ngơi

Dạy về mang đồ xe đạp

Ngồi phơi lưng dưới nắng hè

Dành cho tôi từng đồng lẻ

Cha tôi bỏ thuốc bỏ chè

“Cha mẹ khổ từ tấm bé

Mong con gắng học nên người”

Những lời cha nhỏ nhẹ

Âm thầm dẫn bước tôi đi.

 

VẦN THƠ KÍNH DÂNG CHA

Cha đi nhà vắng bao người

Mảnh sân hiu quạnh tiếng cười gảy đôi

Bếp khuya nước chẳng còn sôi

Tách trà ngưng tỏa làn hơi ngọt ngào

 

Học về còn nữa câu chào

Nữa câu còn lại tan vào nén hương

Nhìn vào mắt mẹ còn thương

Sâu trong nỗi nhớ là vương nỗi buồn

 

Nhìn con mắt mẹ lệ tuôn

Bởi qua dáng nhỏ có hồn của cha

Mâm cơm ngày trước đủ ba

Tràn trong chan chứa dĩa cà dĩa rau

Bây giờ chén đũa quặn đau

Đủ đôi nhưng nhuốm sắc màu mồ hôi

Theo dòng năm tháng lặng trôi

Chân dung cha vẫn sáng ngời trong con

 

BA CỦA TÔI

* Mai Điền Thứ Lang

Suốt đời tận tụy vì con

Những đêm mưa gió không tròn giấc say

Dạy con ăn ở thẳng ngay

Dạy con cứ việc đúng sai ở đởi

Những đêm ngồi ngắm sao trời

Vầng trăng chiếu rọi sáng ngời tình cha

Lòng cha như câu dân ca

Hát ru con thuở lên ba năm nào

Đời con chỉ ước mong sao

Cha đây còn mãi ngày nào cũng “trông”

Để con đền đáp ân công

“Cù lao chín chữ” ghi lòng con đây.

 

KÝ ỨC VỀ BA

* Đinh Lăng

Ký ức về cha là những ngày hạnh phúc

Bữa cơm buổi chiều, chén nước buổi mai

Là chiếc độc bình cha về trong ngày tết

Là những điều… không nói hết cha ơi!

Mười bốn tuổi, chân con còn đỏ lắm

Bước vào đời-con đường chông chênh

Ngày cha mất, ánh nắng chiều vừa tắt

Con bơ vơ giữa trăm lối cỏ mòn

Ký ức về cha-Một bông hồng trắng muốt

Con đường mưa. Con bước chỉ mình con

Thương cha lạnh, giữa lòng đất lạnh

Bản nhạc đời con rụng một nốt buồn!

 

CHA TÔI

* Nhất Lâm

Cha tôi ngày trước làm Thầy

Nữa đời làm thợ, sau nầy làm thuê

Sớm đi tối mịt mới về

Có hôm mệt lả không hề kêu ca

Bây giờ cái tuổi về già

Còn lo đèn sách cửa nhà cho con

“Còn cha gót đỏ như son

Một mai cha thác gót con đen sì”

Đường đời cha đỡ con đi

Công cha mãi mãi lấy gì đền ơn.

 

BÀI HỌC NGÀY XƯA

* Nguyễn Bảo Lộc

Cha đánh con bằng ngọn roi mây

Trong lòng con nói những điều cay đắng

Con chưa hiểu được nỗi đau thầm lặng

Nước mắt người già chảy ngược vào trong

Cha đánh con bắng tất cả tấm lòng

Vết hằn lưng con, trái tim cha đau nhói

Nước mắt con rơi, cha quay đi thật vội

Con tủi hờn trong tiếng nấc trẻ thơ

Ngọn roi mây-bài học của ngày xưa

Con treo đầu giường tự dạy mình lẽ phải

Cha đi rồi, cha xa con mãi

Con mới hiểu bài học ngày xưa đau-nhói-ngọt-ngào.

 

LỜI CHA ĐÃ MẤT

* Vũ Xuân Lương

Cha đơm lại cuộc đời con đứt cúc

Bắng sự đam mê mòn mõi đời cha

Một ngày kia con đã có tiếng cười

Của một người xa lạ, xênh xang

Người đó ru con bắng những đêm không thức

Để rồi ru cha bắng những đêm không ngủ

Con như hòn bi mãi lăn lạc bước

Xa dần tầm mắt cha

Thuở đến lớp con cười cho thỏa thích

Dẫu đời con chất chứa những lá vàng

Đêm nằm ngủ con mơ về bầu bạn

Mới hay qua rồi nhịp võng đưa nôi

Cha ơi!

Đường cha đi hoa có nở nhiều không

Đò cha sang bước có xuôi dòng

Ai sẽ đưa cha qua tháng ngày gió bụi

Về với niềm hư không?

 

MẸ MẤT, BỐ ĐI CHỢ

* Nguyễn Hữu Hồng Minh

Giờ Bố đi chợ một mình

Không còn Mẹ, ngựa gập ghềnh đường xa

Đã lâu con mới về nhà

Ba gian trống trải như là ba gian

Đành rằng một kiếp đa mang

Mẹ mất, mình bố ngổn ngang chợ trời

Giữa hàng trăm món chào mời

Bó rau, con cá…

Tưởng đời nhẹ lao?

Tuổi già phận thấp trời cao

Chợ đời cứ rối cào cào bán mua

Được và mất chuyện như đùa

Gần sáu mươi tuổi được thua nổi gì

Thế rồi cũng phải li chi

Đàn ông đi chợ…

Sá gì đàn ông

Cắc ca, các củm từng đồng

Thế rồi ngả giá như không là gì

Con về dăm bữa con đi

Tàu xa xuôi ngược, buồn gì bơ vơ

Bố ơi bạc tóc tình cờ

Ngựa già lỡ vó, bờm ngơ chợ đời…

 
< Trước   Tiếp >
TRANG WEB GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM TỈNH BẠC LIÊU Số 166 Bản ra thường kỳ năm 01/02/2017 - Phật lịch 2560

Các danh mục khác

Thăm dò ý kiến

Google đánh giá

Google Page Rank
Powered by: Viet IT

Alexa xếp hạng

Statistics

OS: Linux v
PHP: 5.4.45
MySQL: 5.5.47
Thời gian: 18:23
Caching: Enabled
GZIP: Disabled
Thành viên: 5
Tin tức: 4014
Liên kết web: 0

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online