Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow Tập thớ Nhớ Cha (ĐĐ Thích Quảng Thới sưu tầm)
Tập thớ Nhớ Cha (ĐĐ Thích Quảng Thới sưu tầm) PDF In E-mail
Người viết: ThanhHung   
19/09/2009

TẬP THƠ NHỚ CHA

* ĐĐ Thích Quảng Thới sưu tầm

NGUYỆN CẦU

          Trần Ngọc

Để con ngồi hát ru cha

Bờ môi vụng về câu hát

Vết thương bao mùa chiến trận

Đừng đau mãi nửa kiếp người

Để con câu hát ru đời

Thác lũ trôi xuôi biền biệt

Nỗi buồn đừng là muối biển

Xót thêm mảnh vỡ lòng cha

Để con hát ru đêm xa

Ru gió xin đừng lay cội

Ru mùa xin đừng bão nổi

Ướt giấc mơ cha muộn màng…

 

KHI BA VỀ        

          Thanh Nguyên

Khi ba xuống bến đợi đò

Dòng sông Hậu, thật bất ngờ, mênh mông

Như là gió tự trong lòng

Mà con đò bỗng bềnh bồng lướt nhanh

Như là bông tím lục bình

Bỗng thành thân htiết, bỗng thành xa xôi

Sáu mươi năm, tóc bạc rồi

Nụ cười ba bỗng, như hồi trẻ thơ

Bao năm quên cách gọi đò

Cù lao như thể bất ngờ mọc lên!

Mỗi nơi một kỷ niệm riêng

Ba ngồi nhẫm những cái tên xóm làng

Bao năm xuôi ngược lo toan

Bụi thành thị lấp khuất làn khói quê

Ba ngồi nghe đến say mê

Ai hò văng vẳng bên kia đầu cồn

Điệu hò nam bộ buồn buồn

Mà mang sức mạnh bắt nguồn niềm vui

Về quê ở tuối sáu mươi

Khi ba biết giọt mồ hôi là vàng

Nếu đàn cò trắng bay ngang

Trong hương lúa thoảng mùi trầm thuốc rê

Là trên ruộng ấy ba về

Trồng lên đất những ước mơ thiếu thời

Nước sông đầy ấp mây trời

Mắt ba đầy ấp những chồi non xanh

Sắp đi hết cuộc hành trình

Ba tìm ra được chính mình quê hương

Không chỉ là nhớ là thương

Còn là nơi gửi thịt xương, tâm hồn.

 

NHỚ THƯƠNG CHA

          Nguyễn Nguyên Ngư

                   Kính tặng nhà văn Võ Hồng

Từ ngày mẹ mất đến nay

Mình cha bươn chải thân gầy nuôi con

Chị em ba đứa vẹn tròn

Ba mươi năm chẳn héo mòn lòng cha

Cho con tươi sáng đời hoa

Cho con vững cánh chim xa phương trời

Gió ngàn cùng sóng biển khơi

Niềm tin son sắt giữ lời cha răn

Không ai sửa túi nâng khăn

Cũng đành cam chịu nhọc nhằn phần cha

Khi nương vắng lúc đồng xa

Mưa khuya nắng sớm sương phai mái đầu

Ơn cha nghĩa nặng tình sâu

Sông kia còn có nhịp cầu con qua

Công cha cao rộng sơn hà

Đáp đền sao trọn bao la biển trời

Nay con khôn lớn nên người

Mình cha chiếc bóng bên đời quạnh hiu

 

BÓNG RÂM

          Chinh Ngữ

          Kính dâng hương hồn Bố

Bóng râm xanh tự bao giờ

Tỏa quanh con một bến bờ thời gian

Bố là bóng ấy. Mênh mang…

Che con nắng bóng mưa ngàn ngược xuôi

Lời ru bố lặng bên đời

Thoát qua vai áo mặt trời cho con

Bố vươn tay níu nhọc buồn

Để con có trọn nỗi mừng điều vui

Con bay lên giữa mọi người

Vẫn quên bố một môi cười chân chim

Nghiêng ly đối ẩm bạn hiền

Vẫn quên chính bố bọt men âm thầm

Tình con không quá chỗ nằm

Mà ơn bố cứ rộng tầng trời cao

Thời gian lặng lẽ cuốn vào

Bố bay tóc trắng vườn sau nét buồn

Bóng râm tàn rụi trong sương

Lòng con chợt hiểu, ngước trông muộn rồi

Cắn môi mà gọi bố ơi

Nỗi đau rờn rợn hàng đôi lá về

Cỏ xanh phủ mộ tư bề

Ngàn năm mây trắng đã che bầu trời…

 

BA             

Huỳnh Thanh Nhã

Cõng niềm vui cho con

Lưng ba còng gầy guộc

Một thời gian bỏ quên

Tuổi già như khói thuốc

 

KHI NGHĨ VỀ DÁNG NÚI

          Nguyễn Tú Nhã

Ba dạy học nuôi đàn con bốn đứa

Sống bình thường trên mảnh đất quê hương

Lợi danh ư? Lòng ba không vướng bận

Đem sức tài vun xới những chồi xanh

Học trò ba, có người nên danh lợi

Cũng có người bươn chạy gạo đong lon

Đã quyền cao hay thấp hèn địa vị

Vẫn vẹn lòng tôn kính với thầy xưa

Đối với con, công ba như núi Thái

Như trời cao vời vợi những tấng mây

Con lớn khôn vẫn thấy mình thơ dại

Trong tiếng ba trầm ấm những lời khuyên

Con vẫn biết cuối cùng là cái chết

Đem con người về cát bụi ngàn năm

Con vẫn thấy lòng con đau đớn quá

Khi nghĩ rằng ba cũng sẽ ra đi.

 

MỘT LỐI HAI PHƯƠNG

          Huỳnh Thanh Nhàn

Ba đi về phía sương rơi

Con đi về phía mặt trời vừa lên

Phương ba chiều lại chiều thêm

Vàng sân lá rụng-xanh thềm rêu phong

Phương con hồng nhuộm rực hồng

Cây non rướn cổ vời trông xa vời

Tuy hai hướng-nhưng một nơi

Con theo dấu cũ, gặp thời của ba

Nẻo buồn tuổi trẻ người qua

Đời sau lớp nhỏ giành là của riêng.

 

CHA

          Nguyễn Đặng Đức Nhơn

Sá chi ngọn núi cao

Lòng cha còn hơn thế

Cha ôm con vụng về không như mẹ

Bóng dáng suốt đời lặng lẽ

Đẹp như vầng thái dương

          Cha dành cho con tình thương

          Sáng như ngọc soi lời rất thật

          Con đi tìm những gì đánh mất

          Tuổi thơ vụn vãi sân đời

Cha như hạt mưa rơi

Rớt xuống đời con xanh mát

Con lớn lên trong câu hát

Điệu hò cánh vạc mồ côi

          Cha ru con vọng tiếng xa xôi

          Lời khàn đục đến thời tóc bạc

Cánh vạc qua đồng ngơ ngác

Tím chiều nhớ thuở trong nôi.

 

GỞI CHA NGƯỜI Ở RUỘNG ĐỒNG

          Đoàn Văn Nhơn

Vẫn còn một ánh trăng ngà

Lung linh sau ngọn tre già đong đưa

Con đi từ đó tới giờ

Nước xăm xắp-lúa cũng vừa trổ bông

Thương cha ngày tháng ruộng đồng

Cày sâu, cuốc bẩm nuôi con học hành

Nửa đời con ở thị thành

Nửa đời cha chịu nhọc nhằn nắng mưa

Con trau chuốt những vần thơ

Là khi cha tóc bạc phơ mái đầu

Vấng trăng chênh chếch năm nào

Con về nghiêng bóng qua cầu tre xưa

Thẩn thờ bên liếp phên thưa

Tìm trong nỗi nhớ mấy màu đi xa

Vẫn còn đây ánh trăng ngà

Đón con trở lại quê nhà thăm cha.

 

NGƯỜI ĐÀN ÔNG LỚN NHẤT

          Nguyễn Hữu Huy Nhật

Khi con mười tám tuổi

Biết mình sắp trở thành một gả đàn ông

Nghĩ đến ba lại thấy ấm lòng

Ba là người đàn ông lớn nhất

Rồi một ngày con sẽ đi cùng khắp

Bằng đôi chân ba nâng ngày nào

Rồi một ngày con sẽ thấu nỗi đau

Chuyện cơm áo ngày thường ba đã trải

Từng giọt mồ hôi ba rơi vung vãi

Dòng thời gian qua sợi tóc đổi màu

Con cúi nhặt từng nỗi khát khao

Trong chiêm bao hình như ba đã kể

Rồi một ngày sẽ không là có thể

Ba của con sẽ xa mất cuộc đời

Con sẽ đứng giữa chiều khản giọng

Vết thương lòng đau một tiếng ba ơi…

 

TAY CHA CÒN MÃI CHO CON

          Lê Hưởng Ninh

Cha đưa tay đỡ lấy con

Cánh tay bom cắt không còn bàn tay

Con cười với cả thơ ngây

Cha soi vào giữa ánh ngày mắt con

Con vui cha cũng quên buồn

Với con cha vẫn cứ còn bàn tay

Con cười cha đến là say

Cù con bằng mỏm tay này chịu chưa!

Hẳn con không sợ bao giờ

Mỏm tay thành cái vui đùa của con

Con sờ, con nắm, con thơm

Râm ran dòng máu chảy dồn tim cha!

Con là giọt nước sinh ra

Tay cha dẫu mất chẳng là nỗi đau

“Khó bàn tay…” Kể gì đâu

Bởi cha không tính sang giàu với ai

Tay cha còn lại sạn chai

Mảnh bom găm, vẫn còn gai trong người

Vị cay, vị đắng qua môi

Lọc riêng thành những giọt bùi cho con

Vầng trăng khuyết, vầng trăng tròn

Cho con tất cả mãi còn mai sau.

 

DÒNG CHẢY VỀ BA

          Lưu Xông Pha

Trăm dòng thơ con viết

Dòng nào chảy về ba?

Thơ là giọt nước mắt

Rụng vào hồn xót xa!

          Thơ là giọt mồ hôi

          Trên môi con vị ngọt

          Con đau ngày nắng tắt

          Vòng tay ôm vuột chiều

Ngát trong vườn thương yêu

Nụ cười ba vẫy gọi

Từng bước chân vời vợi

Con đường mềm qua tim.

 

BA    

          Thanh Phương

Giật mình, tỉnh giấc nhìn sang

Thấy ba lặng lẽ bên bàn, trầm ngâm

Mái đầu nay đã hoa râm

Thân gầy bởi những lặng thầm vì con

Bao nhiêu vất vả lo toan

Đắng cay ba chịu, cho con ngọt lành

 

LÊN VIẾNG MỒ CHA

          Nguyễn Văn Phương

Không còn nữa bóng cha trên trần thế

Con mồ côi đâu gót đỏ như son

Nếu cha đã bay về nơi Cực  lạc

Xin độ trì cho thi nghiệp đời con

Cha ra đi đã mười năm xa ngái

Từng đêm con van vái trước bàn thờ

Đôi mắt cha vẫn nhìn con ấm áp

Ngỡ như cha về đó tự bao giờ

Chiều nay con lại lên thăm nghĩa địa

Chạp mồ cha cỏ mọc đã xanh dày

Cha chợt hiện như mơ hồ trong cõi nhớ

Khói dẫn con lên gặp giữa tầng mây.

 

BẠC ĐẦU MỚI TỎ ƠN CHA

          Nguyễn Nguyên Phượng

Đếm từng sợi bạc người ơi

Mà nghe sâu nặng một đời ơn cha

Kể từ con bước chân ra

Mặt trời nhỏ - muôn sắc hoa thắm hồng

Dẫu đời dồn dập bão giông

Bao cực nhọc cũng dằng lòng vì con

Nhọc nhằn thêm đỏ gót son

Giọt mồ hôi mặn mẹ tròn lời ru

Rồi con đi, sớm mai thu

Sông hồ phiêu lãng biệt mù chốn quê

Đắng cay nếm trải não nề

Kinh thành gió bụi não nề nghĩa nhân

Tàn rồi ư? Mộng chim bằng

Vẫn xanh như sóng trường giang cuộn trào

Nhọc nhằn lại bước con sau

Tóc pha sương muối bcạ đầu ơn cha.

 

NỖI NHỚ VỀ CHA

          Nguyễn Dương Quân

Những vần thơ như nỗi nhớ về cha

Trên góc phố - những chiều mưa nhớ quá

Con đường xưa chiếc xích lô còn đó?

Áo sờn vai ba chịu nổi mùa mưa?

Ba khổ nhiều: con hiểu bắng nước mắt

Bao nhọc nhằn đè nặng tấm lưng cong

Manh áo vá thường ngày ba vẫn mặc

Hóa chăn dày con đắp mỗi mùa đông

Có những lúc tình cờ trên nẻo phố

Giữa bạn bè sao không dám gọi ba?

Trong quán nước con thả hồn theo nhạc

Giữa phố người ba miệng đắng môi khô

Xa ba rồi vào cuộc sống đổi xoay

Con đã ngã bao lần - đời cay độc!

Đời và ba là hai điều đối lập:

Không thương và tình nghĩa cao dày!

Cuộc đời khắc khe không chịu mở vòng tay

Để con vịn gượng lên khi va vấp

Chỉ có một vòng tay duy nhất

- Vòng tay ba đưa đỡ, đón con vào…

 

TIẾNG KÊU THẦM

          Nguyễn Tam Phù Sa

Sao ba không về với mẹ ba ơi

Gần gũi thế mà xa xôi quá vậy

Giàn mướp trắng lở thời không kết trái

Cau đúng mùa mấy vụ chẳng ra hoa

Mẹ neo đời theo bến sông xa

Ngày tháng lợp tình cao như ngọn núi

Chữ trăm năm chạm trầm chưa đủ tuổi

Để đời con đứt rế giạt xa nguồn

Đêm chập chờn nghe tiếng vact kêu sương

Quanh chiếu gối chạm chỗ nào cũng ướt

Lòng mẹ lòng con ai biết được

Tiếng kêu thầm trêu cợt cõi nhân sinh

Ba ở nơi nào, sao ba mãi lặng thinh?

Con nhớ lắm – khát thèm vòng tay mở

Con ước được nhận nơi ba một phần hơi thở

Một chút thương yêu vừa đủ ấm bờ môi

Bao nhiêu năm mẹ lạc giọng phía bìa trời

Dang tay đứng che đời con côi cút

Có phải ba mẹ nợ đời nhau từ kiếp trước

Tạc lại hình con run rẩy trái tim người.

 

NGÀY VỀ THĂM BA

          Trần Đức Sơn

Con về nhà lúc ban trưa

Tuổi thơ đã ngủ trong mưa nhạt nhòa

Căn nhà vắng tiếng của ba

Dậu vàng hoa cải xập xòa bướm ong

Giờ cha đang ở ngoài đồng

Cày sâu cuốc bẩm và mong con về

Thoáng buồn cho lòng tái tê

Thương cha hiu quạnh bốn bề mưa tuôn

Hái cọng rau dại dọc đường

Bữa cơm đạm bạc ngày thường vắng con

Bao năm giữa mất và còn

Chìm trong thương nhớ héo hon thân gầy

Nỗi buồn vui chẳng ai hay

Mắt cha ròng rã nhuộm đầy khổ đau

Bỗng trời đỗ trận mưa mau

Con đứng lặng bân dốc cầu khóc cha!

 

LÒNG CHA

          Lương Băng Tâm

          Kính tặng chú Hà thương binh

Con tròn hai chục tuổi rồi

Cha chỉ biết…qua tiếng cười trẻ trung

Lòng cha chợt thấy bâng khuâng

Con giống mẹ? hay có phần giống cha?

Con tươi tắn tự đóa hoa

Dịu dàng cha biết con qua tiếng cười

Đôi mắt sáng, kính dâng đời

Màu xanh của đất, của trời... thấy đâu?

Chỉ lời dặn lại con thôi

Cha hy sinh…để tiếng cười cho con.

 

LỜI HÁT VỀ CHA

          Tạ Văn Sỹ

“Công cha như núi Thái sơn”

Một câu ca nhỏ mà hơn trăm lời

Thương cha xuôi ngược một đời

Vì con cha bỏ quên đời trẻ trai

Nhọc nhằn gió sớm sương mai

Tóc xanh giở nắng mưa phai mái đầu

Mong con khôn lớn ngày sau

Dạy điều nhân nghĩa khuyên câu ân tình

Nhớ lời “mẹ dưỡng cha sinh”

Đời con mang cả bóng hình mẹ cha

Mẹ thương - lòng mẹ nao la

Cha thương-cha dắt con qua thác ghềnh

Bước đời con lắm chông chênh

Có cha-chân cứng đá mềm ngại chi

Trăm lao ngàn khổ quản gì

Có cha con vững đường đi không sờn

“Có cha có mẹ thì hơn

Không cha không mẹ như đờn đứt dây”

Ôi! Lời ca cũ là đây

Nói sao cho hết nghĩa dày công ơn

“Còn cha gót đỏ như son

Một lời ca cũ mà hơn trăm lời…

 

GIỖ CHA

          Huỳnh Minh Tâm

Ngày giỗ cha chẳng gì

Có điếu cày là đủ

Đời ông đến cha, con

Cửa nhà đều nghèo khó

Xóm làng nhớ cha rõ

Khi sống thẳng đường cày

Mờ sương đã ra ruộng

Bập điếu ròng trên môi

Mẹ mất sớm nhà hoang

Đời cha mưa nắng nhọc

Khi sống cha bảo con

Cha chết thờ khói thuốc

          Thái sơn tình phụ tử

          Nghẹn ngào cảnh khổ nghèo

Giỗ cha dăm điếu thuốc

          Nải chuối, một bình trà

Ở bên bờ hư ảo

Hiểu lòng con không cha?

 

ĐỐI VỚI CON

          Thạch Thảo

Đối với con, cha không có những cánh cò

Không “ầu ơ”ru con bằng tiếng hát

Nhưng con bỗng mềm lòng

Khi nhìn sâu trong ánh mắt

Một mình thương rộng lớn vô bờ

Con quen ngủ trong tiếng mẹ “ầu ơ”

Trong ca dao có cánh cò ấp ủ

Trong cổ tích hằng đêm bà thủ thỉ

Nhưng con chỉ yên lòng…

Khi cha vẫn ở bên

Dẫu tháng năm con không thể nào quên

Đối với con, cha vẫn là tất cả.

 

DÂNG TRÀ

          Nguyễn Quang Thiều

Thưa cha con đã dâng trà

Chiều quê một nửa mái nhà nắng đi

Làng nghèo ngồi đếm chim đi

Con nghèo cả tiếng thầm thì trong mơ

Con sao tìm lại ấu thơ

Mà roi cha vẫn gác hờ mái hiên

Con giờ ba dại bảy điên

Chén trà rót xuống đầy miền đắng cay

Phận con nhàu trọn lòng tay

Một câu thơ nhạt, một ngày vô ơn

Chén trà, con có gì hơn

Mời cha rồi nuốt tủi hờn sau cha

Thưa cha con đã dâng trà

Sao cha im lặng như là bóng mây

Để hồn trà khuất đâu đây

Xác trà lạnh ngắt lòng con./.

 

KHÚC RU GÀ TRỐNG

          Phan Thị Phương Thúy

À ơi, con ngủ cho ngoan

Lời ba gà trống ru con tháng ngày

Lời ru có cánh cò bay

Có anh bắt tép ngày ngày đứng trông

À ơi, đò đã sang sông

Chắt chiu kỷ niệm đau lòng ba ru./.

 

ĐẾN BÂY GIỜ CON MỚI HIỂU LỜI CHA

          Thanh Như Thủy

Đến bây giờ đã đi xa

Con mới hiểu những lời cha nói

Con mời hiểu rằng mình kém cỏi

Mới thấm thía những lời cha dặn hôm qua

Đêm nay trong nỗi nhớ nhà

Con lại giở thư cha ra đọc

Cha thương con nên không hề trách móc

Cha hiểu rằng

Ở nơi nầy, con cần những lời khuyên

Con tưởng tượng hình ảnh cha với đôi mắt dịu hiền

Với giọng nói ấm tình thương của mẹ

“Hãy gắng bước trên đường đời con nhé

Phải bước, những bước đi của trí tuệ

Đừng bước những bước bản năng”

Cha ơi, có phải chăng

Bao lứa học trò ra đi cha đều khuyên như thế

Với riêng con cha còn khuyên điều nữa

“Hãy yêu nghề

Bởi con sẽ là cô giáo của tương lai”

Con hứa với cha đến một ngày mai

Khi con đã trở thành cô giáo

Con sẽ đem trái tim mình nóng hổi

Đến với học trò

Và những điều cha dặn hôm nay…

 

TRỞ VỀ

          Lê Thị Thu Thủy

Con trở về bến nước

Cha vẫn đợi bên sông

Con đò thưa vắng khách

Lại đón con qua dòng

Con trở vế quê cũ

Sông Cầu ơi có chờ(?)

Dáng cha trong hiu hắt

Ngược dòng cùng ước mơ

Con trở về đồng ruộng

Thửa đất cha vẫn cày

Mầm non ươm trên đất

Sẽ có ngày xanh cây

Con trở về quá khứ

Tìm hạnh phúc cùng cha!

Bao nhọc nhằn vất vả

Bao khó khăn nhạt nhòa!

Tình yêu cha như gió

Xóa tội lỗi con thơ…

Đất cha cày nâng mạ

Hay nâng con từng giờ?

Nụ cười cha như cỏ

Hiền hòa từng trong thơ…

 

PHIÊN KHÚC TẶNG CHA

          Phạm Yên Thức

Chân đi khúc ngõ cùng đường

Bốn mươi tuổi mới biết thương cha mình

Một đời ôm lũy tre xanh

Ngựa xe phố thị cha đành cho con

Mồ hôi cha đổ xuống đồng

Áo mong manh vải chân không suốt đời

Đói no trong một tiếng cười

Bắt sâu tỉa nhánh cho chồi cây xanh

Con vô tình đến vô tình

Đuổi theo cảnh mộng bồng bềnh nơi nao

Quê nhà bước thấp bước cao

Lòng ta quản ngại biết sao tìm về

Bây giờ bóng đã xế tà

Cha còn lầm lũi dưới quê mệt nhoài

Những khi mưa gió trở trời

Thương cha lại thấy bồi hồi ruột đau./.

 

MƯA MỒ CÔI

          Thương Thương

Con lớn lên thiếu lời ru của mẹ

Mắt ba lòa mờ đục không gian

Ba so đàn buông hai tiếng “tình tang”

Trời bật khóc...mưa chiều đau hiên phố

Gầm cầu đêm cơn mưa thủ thỉ

Tiếng đàn chùng rơi hai tiếng “tình tang”

Nỗi tủi trào dâng…cơm nắm khô rang

Ba ôm lấy con…ôi, rồi con sẽ lớn…

Một góc đời lơ mơ con chớm hiểu

Ba vội ra đi…còn lại tiếng “tình tang”

Gia tài cho con giọt nước mắt lang thang

Cơn mưa ướt một quãng đời hành khất

 

BỐ VÀ LỜI RU

          Nguyễn Thị Thương Thương

Gió đưa cây cải về trời

Rau răm ở lại chịu đời đắng cay

Lời ru theo gió theo mây

Theo dài năm tháng những ngày lẻ loi

Lời mồ côi! Con mồ côi!

Bố ơi con nhớ những lời hắt hiu

Lá khô nhóm đốt bao chiều

Mờ trong sương khói trắng điều con mơ

Mẹ đi khuất núi xa lơ

Bố còn ru đến bao giờ mới thôi?

Gió đưa cây cải về trời

Lời ru buồn cứ bời bời nỗi đau

Thời gian phủ bạc mái đầu

Thương con, bố lại ví dầu…gió đưa

 

THAY HOA

          Nguyễn Vĩnh Tiến

Bố về đây một hai hôm

Cái bếp thôi dột, cái hòm thôi rung

Ghế bàn thôi chạy lung tung

Ngang tường hai đứa thạch sùng nhìn nhau

Trải chăn bố gấp thu vào

Lau bàn bố trút tào lao xuống gầm

Mấy cành hoa héo bố cầm

Định thay lọ mới, lại ngần ngại thôi

Nửa đêm khi giấc không trôi

Bố nhìn tranh dán thay cho tường nhà

Cái tôi, cái tớ, cái ta

Sao không thấy bóng ông bà hả con?

Mấy hôm mâm méo bát tròn

Vừa ăn vừa tính xem còn bao hôm

Thành ra muối chẳng mặn cơm

Chan canh lại vướng phải rơm làng mình

Em thì tính chuyện học hành

Anh thì thủng thẳng đếm xanh trên trời

Lo toan một chén bố ngồi

Thấy qua lổ thủnh, đông dôi qua nhà

Đêm nay lạnh đến đòi hoa

Bố về với mẹ chắc là ấm hơn

Anh em con khéo vô ơn

Nên giờ hai đứa chập chờn tìm quê

 

CHỦ NHẬT CỦA BA

          Bình Nguyên Trang

Ngày chủ nhật nào con cũng thích đi chơi

Ba không ngăn, tưởng lẻ đời vốn vậy

Thượng đế sinh ra và ba thấy đấy

Chủ nhật người ta ra ngoài phố đông người

Con không hề nghĩ về chủ nhật của ba

Bởi vô tâm hay vì lẻ gì con không hiểu nữa

Con chạy rong chơi bên mùa hạ lửa

Giẩm nát mảnh chiều chủ nhật của riêng ba

Năm tháng thì nhanh mà đường thì xa

Ba mệt nhoài khi mùa thu trút lá

Con chưa biết buồn trước những chiều bảy lảy

Ba còng lưng quên mất hạ vừa đi

Con đợi chờ những chủ nhật bình yên

Để chạy vô tư bên ráng chiều mê mải

Và rồi trở trăn khi lần đầu con ngoái lại

Áo ba ướt dầm-chiều chủ nhật ơi!

Đêm cuối mùa thu ngàn mắt sao chơi vơi...

 
< Trước   Tiếp >
TRANG WEB GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM TỈNH BẠC LIÊU Số 170 Bản ra thường kỳ năm 01&15/10/2017 - Phật lịch 2561

Các danh mục khác

Thăm dò ý kiến

Google đánh giá

Google Page Rank
Powered by: Viet IT

Alexa xếp hạng

Statistics

OS: Linux v
PHP: 5.4.45
MySQL: 5.5.47
Thời gian: 10:59
Caching: Enabled
GZIP: Disabled
Thành viên: 5
Tin tức: 4093
Liên kết web: 0

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online