Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạn đọc viết arrow Hoài vọng mẹ cha (Ngộ Hoa)
Hoài vọng mẹ cha (Ngộ Hoa) PDF In E-mail
Người viết: ThanhHung   
08/10/2009

HOÀI VỌNG MẸ CHA

* Ngộ Hoa

NÓI LỐI

Gió thu hiu hắt thổi về

Làm cho lá rụng bốn bề phủ giăng

Có ai thương nhớ cùng chăng

Ơn cha nghĩa mẹ muôn ngàn thẳm sâu.

NAM AI

Văng vẳng nghe ai hát bên …tai.

Như nhắc nhở, nhớ câu dưỡng dục sanh thành

Vì câu tử tử sanh sanh, trời đã sẳn dành.

Mỗi lần, trời trở sang thu

Nhìn lá vàng nghe tiếng mưa rơi

Mây giăng ảm đạm tứ bề

Cảnh vật buồn  lê thê

Hỏi ai không khỏi chạnh lòng

Nhớ về giây phút đầu tiên

Được cha dỗ dành,

Được mẹ lo quà khi con hát ca

Cha mẹ cho con cả cuộc đời

Mà con nào biết nào hay

Ôi tình của cha hiền, là ngọn núi Thái Sơn

Tình mẹ bao la như sông dài biển rộng

ấp ủ nuôi con tháng tháng ngày ngày

ơn sâu nghĩa nặng bằng trời

con nguyện suốt đời khắc ghi.

VỌNG CỔ

Câu 1. Làm sao con quên được nhữn ngày cha vất vả gian lao lấy giọt mồ đổi bát cơm đầy nuôi con khôn lớn bao gian khổ của cha nỗi nhọc nhằn của nhọc nhằn của mẹ đã nuôi con nên vóc nên… hình.

Trần cha đẫm mồ hôi ươn ướt tấm thân gầy. Suốt cuộc đời cha chìm trong đau khổ, để con cười trong cuộc sống hôm nay. Bóng cha in dài trên cánh đồng xanh, cha nào quản chi gió bất mưa dầm. Bao hạt lúa vàng là bấy giọt mồ hôi, cha đã chắc chiu nuôi con khôn lớn.

Câu 2: Thuở con vừa lên năm lên bảy tuổi ăn chưa no lo chưa tới, con nào biết câu dưỡng dục sanh thành. Con chỉ biết cha mẹ thương con vô bến vô bờ. Khi con bịnh nóng sốt mê mang cha thức suốt đêm lo cho con từng viên thuốc. Hình ảnh đó là là bức tranh bất diệt, dù đã qua rồi nhưng đẹp mãi không phai.

NÓI LỐI

Công cha như núi ngất trời

Nghĩa mẹ như nước ngời ngời biển đông

Làm sao con biết làm sao

Biết sao đếm được công lao cha già.

VỌNG CỔ

Câu 5. Cha ơi giờ đây con đã lớn khôn và đã hiểu được câu sanh thành dưỡng dục, thì cha đã ra đi mãi mãi không… về. Công ơn nuôi dưỡng của cha con chưa kịp đáp đền. Con chưa một ngày quạt nồng đắp lạnh, chưa một lần bên cạnh từ thân. Chữ hiếu chưa tròn con thẹn phận làm con, nhưng đã muộn rồi vì cha không còn nữa. Hai chữ tử sanh đã cướp đi người cha yêu dấu, để con vơ ở giữa chợ đời.

LÝ CON SÁO

Mây phủ giăng, gió cuốn lá vàng rụng rơi

Tai nghe lời hát ru

Mà lòng con buồn xót xa

Khi cha sống ở trên đời

Thì con quên bổn phận mình

Nay cha thác rồi về nơi chín sông

Con mới nhớ câu phụ tử tình thâm

Nhưng muộn màng rồi còn chi đâu hỡi cha

Cha đã tan theo khói hương dần bay. (trở về vọng cổ) Cha đã tan theo làn hương khói giờ chỉ còn lại bên con một nỗi đâu buồn.

Cha về âm cảnh hồn phảng phất

Con ở dương gian dạ ngậm ngùi

Hiếu đạo chưa đền ơn cúc dục

Khuất rồi thêm tủi phận làm con.

Cập nhật ( 08/10/2009 )
 
< Trước   Tiếp >
TRANG WEB GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM TỈNH BẠC LIÊU Số 166 Bản ra thường kỳ năm 01/02/2017 - Phật lịch 2560

Các danh mục khác

Thăm dò ý kiến

Google đánh giá

Google Page Rank
Powered by: Viet IT

Alexa xếp hạng

Statistics

OS: Linux v
PHP: 5.4.45
MySQL: 5.5.47
Thời gian: 08:25
Caching: Enabled
GZIP: Disabled
Thành viên: 5
Tin tức: 4014
Liên kết web: 0

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !
Click here !

Liên lạc online