Skip to content

Narrow screen resolution Wide screen resolution Auto adjust screen size Increase font size Decrease font size Default font size default color brick color green color
Bạn đang xem:Home arrow Bạc Liêu arrow Nhạc sĩ Nguyễn Hồng (Cẩm Thúy)
Nhạc sĩ Nguyễn Hồng (Cẩm Thúy) PDF In E-mail
Người viết: ThanhHung   
16/06/2010

Nhạc sĩ Nguyễn Hồng - NHƯ NHÁNH SÔNG ĐỜI LẶNG LẼ

* Cẩm Thúy

Mang một tâm hồn “thấm đẫm bản chất” Nam bộ, hay “man mác buồn” với cái hữu tình của sông nước miền Tây Nam bộ, nhạc sĩ Nguyễn Hồng tự nhận mình thường tìm đến với thơ để trải lòng. Và trong những phút trải lòng ấy, không biết tự khi nào anh đã trở thành… một nhánh sông đời lặng lẽ dù trôi chảy nơi đâu vẫn gom nhặt phù sa góp thành những khúc hát yêu thương dâng tặng cho đời. Năm 2000, Nguyễn Hồng về trường THCS Võ Thị Sáu dạy môn Âm nhạc. Những buổi tan trường, tiếng trống điểm vang, những tốp học trò ùa nhau ra về, anh ngồi nhìn mà liên tưởng đến hình ảnh đàn chim bay về muôn hướng… Chỉ như thế, nhạc sĩ Nguyễn Hồng đã lấy đó làm tứ để viết bài “trường Võ Thị Sáu chúng em”, một bài hát đã trở thành “nhạc hiệu” của trường, Nguyễn Hồng thường viết nhạc vào những lúc tâm trạng dạt dào xúc cảm.

         Dạt dào đối với những khung cảnh bình dị nhưng vô cùng thân thương của quê mình, trong các sáng tác của mình, anh từng viết “Khúc hát về Bạc Liêu” – nơi đó có biển, muối, nhãn, chim… để rồi khi một ca sĩ nhận thể hiện ca khúc này (ca sĩ Sơn Song Duyên) đã phải thốt lên rằng: “Ai là người con được sinh ra ở Bạc Liêu điều phải xúc dộng khi hát và nghe ca khúc này”. Tình chung là thế, còn tình riêng, khi nghe “Nhớ cha khi qua cầu Mỹ Thuận”, nỗi lòng riêng của nhạc sĩ dành tặng cho cha, người nghe cũng không khỏi ngậm ngùi “lây” khi hình dung ra người cha trong câu hát: bôn ba khắp nơi gần trọn cuộc đời để mưu sinh, để rồi khi tuổi già sức yếu niềm mong mỏi được về lại quê mình cũng khó thành hiện thực.

Trong số hơn 60 ca khúc của mình, nhạc sĩ nguyễn Hồng cho biết, có khoảng 30% sáng tác được anh phổ từ thơ của bạn bè tâm giao, những tâm hồn đồng điệu với mình. “Có hiểu được tác giả để cùng rung cảm thì mới phổ nhạc thành công cho bài thơ ấy” – Nguyễn Hồng chia sẻ. Nếu vậy thì những “thương nhớ quê tràm” của Võ An Khánh, “Mưa đầu mùa” của Ngọc Yến, “Hoang vắng” của Nhật Nguyệt, “Nợ quê” của Thạch Đờ Ni… đã được nguyễn Hồng “thổi” nhạc vào thơ bằng một sự đồng điệu, giao cảm để thơ hay trở thành nhạc ngọt, dễ có sức lay động tâm hồn người nghe nếu một lần được thưởng thức…

Là thành viên của Chi hội Âm nhạc (Hội VH-NT Bạc Liêu), giáo viên dạy nhạc ở trường trung học và một blogs trung thành của CLB Blogs Bạc Liêu; ở vai trò nào Nguyễn Hồng gần như cũng tận tụy hết mình. Không sôi nổi, ồn ào, chỉo lặng lẽ, âm thầm và miệt mài sáng tác, cống hiến. Nguyễn Hồng quả thật như một nhánh sông đời lặng lẽ trôi để gom nhặt những yêu thương đổ về những bờ bến của cuộc đời.

Cập nhật ( 16/06/2010 )
 
< Trước   Tiếp >

Tìm kiếm bài viết

Click here !
Click here !